Hoa Băng Vĩnh Cửu
không có gì để mô tả…
không có gì để mô tả…
"Dường như trước khi em tồn tại, nắng sớm hay Mặt Trời chưa từng có lý do ở lại..."Cảm hứng được mình viết từ bài hát "Trước khi em tồn tại" - Thắng Vì chấp niệm quá sâu với LimingHeart nên muốn viết một hành trình cho 2 ẻm, một hành trình tràn ngập hạnh phúc. Tuy vậy nhưng văn phong mình sẽ hơi dở vì rất lâu rồi mình chưa viết văn í ạ, mọi người thông cảm nha . Truyện sẽ được kể từ góc nhìn của Heart nhé ạ.*Mọi nhân vật, chi tiết đều là hư cấu*…
- Truyện dịch chưa có sự cho phép- Không chuẩn 100%- Sẽ cảnh báo ở đầu chương nếu có H- Nhân vật thuộc bản quyền tác giả Harry Potter, tình tiết truyện thuộc bản quyền tác giả Looktotheedges- Vẫn là tà giáo Bellamione :)))) nhưng truyện này có thêm tà giáo của Narcissa…
Đơn giản là: có anh, có cô, và...........…
"I realized that I have been living in an illusion all alongThought everything is great until I looked backKnowing that this life is already rotten and collapsed, even a small amount of delusional happiness comes at too high a cost."warning: occ, chứa yếu tố tiêu cực, bệnh tâm lí, suis1d3, sản phẩm của trí tưởng tượng.…
Ngay cả khi đã bị phong ấn vĩnh viễn trong Ngục Môn Cương, Gojo Satoru vẫn cho rằng không có hình phạt nào sánh được với sự cô độc.Một căn phòng chật hẹp, ngột ngạt.Những bức tường đen kịt không thể xuyên thủng.Xung quanh chỉ còn lại xương cốt của tổ tiên - già nua, câm lặng, không còn tên gọi.Không có âm thanh để nghe.Không có hình ảnh để nhìn.Không mùi hương, không vị giác, không xúc cảm.Gojo ngả người ra sau, tựa lưng vào bức tường lạnh lẽo. Những bộ xương vẫn còn nguyên vẹn, còn hắn thì đang ngồi trên một đống sọ người. Trong khoảng thời gian vô tận ấy, hắn khẽ cử động, đặt hai tay lên phần bụng.Đói.Khát.Và cái chết - thứ mà hắn chưa từng coi trọng.Cơ thể bắt đầu thiếu hụt những thứ mà trước đây hắn xem là hiển nhiên. Tuổi thơ của Gojo chưa bao giờ dễ dàng, nhưng ít nhất, khi đó hắn còn tự do. Những ký ức cũ lần lượt trỗi dậy, bị kéo lên từ nơi sâu nhất của trái tim đã trở nên lạnh lẽo, trái tim vẫn đập - ngay cả sau khi hắn đánh mất nụ cười của mình ở tuổi mười bảy.Thời gian trôi qua không còn ý nghĩa.Cho đến khi -hắn rơi vào một vũ trụ khác.Một thế giới nơi anh hùng tồn tại.Một Nhật Bản khác.Một trật tự hoàn toàn xa lạ.Và sự xuất hiện của Gojo Satoru đã kéo theo một chuỗi hỗn loạn không thể đảo ngược.…
vẽ nên câu chuyện thần tiên.…