Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Anh thích em từ năm 20 tuổi. ...Nhưng chưa từng nói đúng không?Một người từng yêu thầm, một người luôn thấu.Hai người bỏ nhau trên con đường thanh xuân.Nhưng lại gặp nhau ở tiệm hoa nhỏ cuối phố,Tim vẫn lỡ một nhịp như ngày đầu."Vẫn là em."lần đầu viết mong mọi người chỉ bảo 😭…
do fic này mk đã lên ý tưởng từ khá lâu nên nó có hơi trẻ trâu 1 tý và vì mấy anh nhà mình nhiều anh cùng CHĐ quá nên mk sẽ đổi đổi cung để nó phù hợp với truyện hơn .Truyện này mk viết vs mục đích chữa lành sau mùa chuyển nhượng…
cẩm nang dạy con của thái lê minh hiếu và hồ đông quanpairings: thái lê minh hiếu, hồ đông quanmain characters: thái lê minh hiếu, hồ đông quan, nguyễn thanh phúc nguyênwarnings: ooc, lowercase, mọi sự việc xảy ra đều là trí tưởng tượng của tác giả, không liên quan đến người thật, không đem ra khỏi nền tảng để tránh chính quyền…
Kiếp này không được...thì kiếp sau.Câu nói ấy từng nhẹ như gió, như nụ cười dưới mái hiên ngày nắng nhạt. Nhưng khi thời gian trôi qua, khi cái gọi là "kiếp sau" cứ lặp đi lặp lại như một bản án không hồi kết, thì mới hiểu...không phải tất cả lời hứa đều là hy vọng.Qua bao vòng luân hồiKhông biết đã từng ch3t đi bao nhiêu lần, từng sống lại bao nhiêu kiếp, từng lạc bao nhiêu chốn nhân gianChỉ có mình là nhớ.Chỉ có mình là gánh cả ký ức của trăm năm, của ngàn năm, của hàng vạn lần gào thét trong tuyệt vọng, khóc cạn nước mắt rồi, vẫn không thể thoát Như một đứa trẻ đứng giữa lễ hội đèn trời, ngẩng đầu nhìn ánh sáng bay lên, trong tim bỗng dâng trào cảm giác mất mát dữ dội. Nhìn thấy một người đứng giữa dòng người đông đúc, quay đầu nhìn lại. Đôi mắt lạ nhưng thân thuộc đến rợn người. Không gọi được tên, không nhớ được điều gì, chỉ biết chạy theo. Nhưng đèn tắt. Người lẫn vào bóng đêm. Lạc mất.Mỗi kiếp, lại đau thêm một chút.Mỗi lần tái sinh, vết thương trong lòng không mất đi, chỉ sâu hơn.Tình yêu ấy không còn đẹp. Không còn dịu dàng.Nó trở thành ám ảnh. Trở thành gánh nặng. Trở thành xiềng xích siết lấy cổ, khiến mỗi nhịp thở đều nghẹt thở, mỗi bước chân đều nặng như đá đeo chân.Biết là không nên tiến lại gần.Biết là nên quay đi.Nhưng không làm được.Lại bắt đầu một hành trình mới. Một cuộc đời mới để lặp lại những điều cũ. Gần nhau- rồi lạc nhau. Thương nhau- rồi tổn thương nhau. Nhận ra nhau- rồi mất nhau.Luôn là mình nhận ra trước.Luôn là người ấ…
rõ ràng mọi thứ không phải ngẫu nhiên...warning: major character death.lowercase.thay đổi tuổi tác.mọi sự kiện diễn ra trong truyện không liên quan tới các nhân vật ngoài đời thực.…
mình rảnh rỗi vu vơ viết truyện để giữ làm kỷ niệm và tự mình đọc thôi vì quá ít ng viết về Anh nên mọi người muốn coi thì hoan nghênh còn không thì bỏ qua ạ*LƯU Ý: mình viết truyện để tự đọc nên văn vở không thể như mọi người kì vọng…
Một mối tình đẹp chớm nở nơi Moscow, Nga. Nơi tưởng chừng như tuyết sẽ bao trùm mọi thứ, tiếng gió rít sẽ át đi tiếng Cello của em. Không, hoà tấu đôi ta sẽ làm tan chảy cả tuyết trời, mang mùa thu trở lại !…
Hắn chú ý đến anh sao? Vì anh hành động đáng ngờ? Chết mất, thật sự chết mất. Kim Hyukkyu đưa tay lau mồ hồi trên mặt, gò má đỏ ửng không biết vì cái nhìn của người nọ hay do chạy trốn quá sức nữa. Anh bây giờ chỉ cảm thấy khuôn mặt mình nóng ran như sốt cao độ.,cause u and iwe were born to die...…
Đành quên đi những lời thơ xưa, hạt tương tư không một ai để ý.Đã lỡ yêu đã lỡ thương và vẫn ngại người biết.Tương tư nở, màu xuân lại về nhưng sao tình nhân kia không còn nữa.Ẩn trong khói, hoa vẫn đẹp nhưng tình nay đâu.Tình như hoa tàn, như khói theo gió cuốn đi ... tan rồi.…