Mọi Thứ Đều Là Để Thoả Mãn
Tự Nghĩ - Tự Viết - Tự Đọc Hm........Chỉ có 1 điều để nói thôi, OTP là Chân Lý.Bỏ qua những thứ mà bạn không thích là được.…
Tự Nghĩ - Tự Viết - Tự Đọc Hm........Chỉ có 1 điều để nói thôi, OTP là Chân Lý.Bỏ qua những thứ mà bạn không thích là được.…
'Peter Pan mặc màu lá đỏ của mùa thu. Một màu đỏ chói chang'Nghiêm Hạo Tường chợt nhận ra là mình đang nói đến người kia, Peter Pan trong bộ đồ lá đỏ năm ấy.Cái cảm giác tội lỗi trong Nghiêm Hạo Tường dần biến mất. Cậu không nghĩ mình đã lừa Lưu Diệu Văn. Cậu đang nói thật. Rất thật. Từng lời nói của cậu đều dựa trên một kí ức đã từng sống. người ấy và Peter Pan. Người ấy có đôi mắt của một đứa trẻ, khi soi mình vào, có thể sẽ không bao giờ hiểu được nhưng sẽ mãi yêu. Người ấy có nụ cười của một đứa trẻ, dù chỉ dùng để giấu đi nỗi đau của mình, nhưng vẫn trọn vẹn làm ấm lòng người khác. - Chú đã tới Neverland? - ...ừm... - Chú gặp những đứa trẻ bị thất lạc? - Ừm... Nghiêm Hạo Tường nhớ cái 'Neverland' nhỏ ồn ào đến đau đầu trong cái phòng học 12A ấy; 'những đứa trẻ' phấn khích vì hàng loạt kế hoạch điên rồ của nhóm mình. Những ngày tháng sống vì một giấc mơ, mặc cho những người ngoài luôn cười sau lưng. - Peter Pan của chú...có giống như trong truyện...mãi chỉ là một đứa trẻ không? Nghiêm Hạo Tường không biết phải trả lời Lưu Diệu Văn như thế nào. Cậu nhìn thằng nhóc chăm chú, nhưng tâm trí bên trong rối bời kí ức. Ừ. Hóa ra kết thúc không khác nhau là mấy. Peter Pan của cậu, cũng sợ không bay được nữa, sợ bị bắt phải lớn. Cậu lớn lên. Những đứa trẻ năm nào, giờ cũng đã lớn. Tất cả trao bản thân cho số phận và thời gian. Nhưng người ấy thì không. Nó thách thức, nó đấu tranh với tất cả. Cuối cùng, nó đã thắng. Không ai bắt được nó phải lớn nữa.…
" ưm...daddy ah~ "…
Sẽ ra sao nếu cuộc đời này vả cho bạn một cú đau và bạn còn tự ôm về thêm một rắc rối.Buổi sáng không nên tỉnh lạiHách Dật Nhiên tỉnh dậy vì mùi rượu cũ bám trong cổ họng.Cảm giác đầu tiên là đau, kiểu đau âm ỉ quen thuộc của những đêm anh cố tình uống đến mức trí nhớ mờ đi. Cảm giác thứ hai là... thắt lưng rất lạ.Không đúng.Quá ấm.Hách Dật Nhiên mở mắt.Trần nhà xa lạ. Màu trắng ngả xám, đèn chùm pha lê sáng long lanh, chắc là của một khách sạn nào đó. Ánh sáng buổi sáng xuyên qua rèm cửa mỏng, chiếu thành từng vệt nhạt trên sàn gỗ. Không phải phòng ngủ của anh.Ý thức chậm chạp kéo theo một cảm giác khác, hơi thở đều đều ngay bên cạnh.Hách Dật Nhiên cứng người.Anh cúi mắt xuống.Một chàng trai đang ngủ vùi trong chăn, vòng tay vẫn còn đang siết chặt lấy eo anh. Hách Dật Nhiên nhất thời bất động, não trống rỗng mất ba giây.Ba giây sau, hàng loạt mảnh ký ức rời rạc mới lục tục trồi lên.…
chào các độc giả, mình là Béatrice và "Mưa Hạ" có thể coi là tác phẩm đầu tay của mình. Một writer mới chập chững tập viết như mình không dám nhận hơn ai, nhưng mình mong các độc giả sẽ góp phần giúp tay nghề của mình lên cao bằng cách nhận xét nhé. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ ♡."Đôi khi tôi lại vô thức nhớ về những ngày bên em.."…
Chenle đảm nhận công tác khí tượng kiêm vật lý địa cầu trên đỉnh núi cách một bản làng nhỏ vài nghìn mét. Anh dần quen với cái cô độc quanh năm quanh tháng mà quên mất rằng thật trong tâm vẫn luôn mong ước có một vòng tay chờ trong chăn bông ấm. Cho đến khi anh gặp Jisung - cậu trai vừa dọn đến làng vài hôm trước, Chenle như tìm thấy lại một màu nắng trong mình.…
Cứ tưởng chỉ là một cuộc tình chơi đùa cá cược, nào ngờ James lại thực sự phải lòng em. Thế còn em thì sao? Liệu sau khi biết sự thật, em có đồng ý yêu anh không?…
- " Khi đối diện giữa công việc bản thân ước mơ và tình yêu duy nhất của cuộc đời thì phải lựa chọn như thế nào mới là đúng? "…
Kim Taehyung - một nhiếp ảnh gia nghiệp dư vô tình bắt được hình ảnh một cậu nhóc ngoan hiền đáng yêu trên tàu điện ngầmThời khắc ấy, cả tim tôi như ngừng đập. Dường như trong trí não lúc đó chỉ hiển thị mỗi bóng hình em...kthxjjk…
Lúc đó anh chỉ yêu sự tự do, tự tại của cuộc sống, yêu điên cuồng, yêu thứ cảm giác đó hơn yêu em.. Để đến bây giờ, vợ anh đến yêu cũng không định nghĩa nổi.."Vậy là khoảnh khắc này cũng đến, ly hôn với tôi. Kim Taehyung!" Chỉ một giọt nước mắt, chính cô cũng thắc mắc đây là giọt nước mắt hạnh phúc hay buồn tủi. Vì Kim Taehyung, vì từng một lần yêu anh mà tôi trở nên khờ khạo mất rồi, đến cảm xúc của bản thân cũng không muốn thành thạo nữa!• hợp đồng hôn nhân…
ons này mình viết nên để nói về hà nội thân yêu của mình, vì nó lấy bối cảnh ở hà nội.thế thôi!----------đã có bản audio, đeo tai nghe để có trải nghiệm tuỵt vời nhất.love yaaaaaaa!…
Viết cho Leo và Sangwon ở một vũ trụ khác.…
giá như nàng có một nửa, dù chỉ là một nửa của em.quà mừng 100 follow.…
Là textfic, có yếu tố lowercase, sai chính tả.Warning: OOC, chửi bậy, xàm =))))))))..........Mình vừa mới lọt hố skz tròn 1 tuần á, vì quá vã textfic mà lại không có đủ để đọc nên đành mở tiết mục cây nhà lá vườn này dzay.Chiếc fic này ra đời một cách ngẫu hứng, mình viết vì đam mê thôi, mà cũng vì ngẫu hứng nên không biết tương lai ẻm sẽ ra sao trong tay mình nữa.Nói chung thì ờm... lần này mình vã sớm quá =))))) nên có sai sót gì về skz thì chúng ta bình tĩnh cùng nhau ngồi xuống uống trà đàm đạo nhé!Tất cả hoàn cảnh và chi tiết đều không có thật, đặc biệt là nhân vật không thuộc về tác giả.Lần đầu tiên viết textfic, xin hãy bao dung =)))))))Let's go![COUPLE]BanginhoHyunlixBinsungSeunginWait... warning: chủ yếu là về Hyunlix.…
Đây chỉ là hư cấu‼️Bộ đầu tay nên có thể sẽ không hay😋Siêu ngọt 🥰Nhìn vậy chứ không phải vậy☺…
chạm nhẹ nụ hôn lên đôi môi em.…
"Cuộc sống của em.""Anh là cuộc sống, là thế giới của em."Jungkook gọi Jimin của mình bằng tất cả những cách gọi mà cậu có thể nghĩ ra, để anh ấy biết rằng anh quan trọng với cậu như thế nào. Warning: - Jimin is mute. - Angst…
Rồi sẽ có một ngày em nhận ra, người mà em nghĩ mình không thể sống thiếu ấy, vắng họ em cũng sẽ là chính em.…
CÁI QUÁI GÌ VẬY? RÕ RÀNG NỬA NĂM TRƯỚC CÒN LÀ BETA MÀ!…
"𝑰'𝒎 𝒇𝒆𝒆𝒍𝒊𝒏𝒈 𝒍𝒐𝒏𝒆𝒍𝒚 𝑶𝒉, 𝑰 𝒘𝒊𝒔𝒉 𝑰'𝒅 𝒇𝒊𝒏𝒅 𝒂 𝒍𝒐𝒗𝒆𝒓 𝒕𝒉𝒂𝒕 𝒄𝒐𝒖𝒍𝒅 𝒉𝒐𝒍𝒅 𝒎𝒆"*:・゚✧*:・゚*:・゚✧.*✧*:・゚*:・゚✧*:・゚✧.* itoshi rin x f!readermaybe ooc---"sao cơ? lại nhớ rồi à"…