Nhật Bản và tôi
Du học time gét gô!…
Du học time gét gô!…
cô là Vương Thiên Ngân 1sát thủ ẩn danh ,ở thế giới ngầm ai cũng biết đến,cô được mệnh danh là "giết người không ngướm tay" ngoài ra cô cũng là 1game thủ chuyên nghiệp .1ngày nọ đại boss cô có lệnh giết sạch 1gia đình ở ngoại ô thành phố ,y như lệnh cô cầm theo súng lục và 1cây kiếm nhật sắc bén để chuẩn bị làm nhiệm vụ nhưng ai ngờ cô lại bị hỏng tay trên vòn bị người nào đó bắn cho 1viên đạn vào bả vai người đó còn gửi thông điệp cho cô làSát thủ! cô là ai …
- Àn nhon~~~…
Tutu nha các nàngg,mới viết nên nếu có gì không vừa ý hãy nhẹ nhàng chứ đừng ném đá=}}}…
truyện này sẽ hơi khó chịu một chút…
nhiệm vụ bí mật…
không phải ngôn tình, là bách hợp…
Mình có nhiều ảnh lắm, tặng mina…
Tên truyện: Tình ĐầuEdit: Kkaep SongThể loại: pink, sad, hài, ngược (ít thui ak)Nhân vật chính:Kim Hye Jin: một cô gái tiểu thư của công ty đá quý Princess. Cô có vẻ ngoài rất ưa nhìn với làn da trắng, thân hình mảnh khảnh và đôi mắt một mí luôn được kẻ eyeline để làm đôi mắt đó ma mị hơn. Sau khi vào trường cấp 3 cô đã trở thành người đẹp thứ 2 của trường chỉ sau Tae Na Ra.Cô sống với gia đình rất hạnh phúc cho đến khi vào ngày sinh nhật thứ 9 của cô, ba mẹ cô đã bị tai nạn giao thông. Cô sống với người chị ruột của mình ở trong ngôi nhà của bạn bố mẹ từ lúc đó. Từ nhỏ cô đã sống rất vui vẻ và lạc quan, sau cái chết của bố mẹ cô vẫn giữ nguyên tính cách đó. Cô bây h đang học trường THPT quốc tế NamSan.Baek Dong Woo: con trai duy nhất của tập đoàn đá quý BD. Cậu từ nhỏ đã có một ngoại hình vô cùng ưa nhìn khiến cho bao cô gái phải theo đuổi. Anh sống với ba mẹ. Anh học trường THPT quốc tế NamSan với Hye Jin. Anh cx nổi tiếng toàn trường ko chỉ vẻ đẹp mà còn là 1 học sinh ngoan ngoãn, lễ phép và luôn đứng nhất. Park Chang Min: cậu ấm của tập đoàn Park gia. Từ nhỏ đã được ba mẹ chiều chuộng hết mực. Anh cx rất đẹp trai ,đặc biệt đôi mắt của anh rất to và sáng nên mọi người đặt cho anh với biệt danh dễ thương Dobi. Khi lên cấp 3 anh trở thành người được săn đón nhiều nhất tại ngôi trường này với vẻ đẹp trai không khác gì những anh chàng bước ra từ những câu chuyện ngôn tình và bảng điểm vô cùng chói lọi. Tính cách của anh vô cùng vui vẻ, lạc quan cho đến khi gia đình anh phải chuyển nhà và không được gặp l…
Viết giống với trong phim nha ...…
Chỉ là một vài đoạn văn ngẫu hứng thui (';ω;')…
Từ những cơn ác mộng của tôi.…
được làm người yêu của em là một đặc ân của anh.…
Ở đây ship Takashi x Emma không thích thì xéo giùm…
"Hoặc là ở bên tôi, hoặc đây chính là lần cuối cùng cậu nhìn thấy ánh sáng"…
Kaedehara Kazuha là một cơn gió.Cậu thích phiêu lưu tới những vùng đất mới lạ, thích uống rượu ngâm thơ, thích đắm mình trong những tia nắng ấm áp, và còn thích rất nhiều thứ khác nữa.Vẻ ngoài Kazuha nhã nhặn hiền lành vậy thôi nhưng thanh đao của cậu lại chẳng giống chủ nhân của nó chút nào.Vào một ngày mưa tầm tã, Kazuha lết tấm thân đầy vết chém do đám người săn lùng cậu gây ra lên một ngọn núi phong.Một cô gái sống tại nơi này đã cứu mạng cậu và cho Kazuha ở lại đến khi cậu hoàn toàn bình phục.Kazuha quyết định, cậu sẽ bảo vệ người này trong vòng ba năm để trả ơn, sau đó đường ai nấy đi."Vậy tại sao anh lại không rời đi?""Vì gió nói rằng anh sẽ không thể rời đi được, gió chỉ dẫn anh đi đến nơi này và anh sẽ tìm thấy vận mệnh của mình."Anh đi theo sự chỉ dẫn của gió, đến muôn vùng đất xa xôi, khám phá hết thảy thế gian phồn hoa.Và rồi dừng chân nơi trái tim em.…
Diluc dừng tay, tim anh đập loạn lên khi thấy máu đỏ thẳm chảy ra từ vết chém. Không, anh không thể làm vậy. Nhưng cậu là kẻ phản bội cơ mà, cậu xứng đáng với điều đó, đúng không? Anh có quyền làm như vậy mà đúng không? Nhưng đó không còn là vấn đề về việc anh nên làm gì với một tên gián điệp nữa, con tim anh không cho phép anh làm điều đó. Anh biết rõ, nó đang nhói lên từng đợt nhưng ngọn lửa giận dữ quá lớn, nó như muốn thiêu rụi thứ cảm xúc mong manh đó và tất cả những kỷ niệm xưa cũ, thứ mà anh vừa nhận ra rằng nó chỉ là một vở kịch dối trá.-Chết đi- Anh thì thầm rồi đưa kiếm lên cao-Anh không thể nghe tôi nói một lần à? -Cậu gào lên đầy bất lực. Những tia băng không biết từ đâu phóng ra từ tay cậu và găm vào Diluc, người lúc này đang mở to mắt vì cảnh tượng trước mặt.Thật sao? Vision? Cho một tên phản bội? Thần linh có thật sự có mắt không vậy? Tại sao chứ?Anh kêu lên một tiếng ngắn. Một vài tia băng đâm vào tay anh buộc anh phải hạ kiếm xuống. Cái lạnh buốt giá của chúng chỉ làm vết thương càng thêm đau chứ chẳng thể giảm được nhiệt của ngọn lửa của anh. Đôi mắt đỏ rực ấy đanh lại mà nhìn người kia đầy căm ghét.Kaeya lúc này vẫn còn bối rối trước thứ sức mạnh mà mình vừa có được, ánh nhìn của cậu chợt va phải đôi mắt hình viên đạn của Diluc. Cậu ghét nó, cậu không muốn anh nhìn cậu như vậy. Cậu thấy máu nhuộm đỏ cả một mảnh lớn trên tay anh mà cứng đờ người. Không, cậu không muốn như vậy, tại sao cậu lại lao vào trận đánh vô nghĩa này? Cậu không muốn tổn thương Diluc,…
Hãy để sự nỗ lực xứng đáng với ước mơ của bạn.…
em là người bí ẩn , em sẽ không nói ra bí mật của mình và là chỉ vì anh…