WEANKNG ||| CHỮA LÀNH
cách viết của tớ còn nông lắm, mn ko thông cảm, mik ko chuyển khai hoàng toàn ý truyện đc, sorry rất nhìu…
cách viết của tớ còn nông lắm, mn ko thông cảm, mik ko chuyển khai hoàng toàn ý truyện đc, sorry rất nhìu…
tg; hùng hậucó 10 kiểu yêu, 10 kiểu hôn, khiến bảo khang mê man giữa lòng biển tình.các chap chỉ vậy, không có sự liên quan.…
Linh hồn dần bị ăn mòn bởi bóng tối,từng chút từng chút nuốt chửng lý trí của...…
cơn mưa như bà nguyệt gắn kết đôi bạn trẻ…
"người gì đâu mà xinh thế không biết?"…
truyện mang hướng tâm linh kể về ngôi nhà cổ được gia đình Minh Hiếu để lại, những điều bí ẩn trong ngôi nhà này sẽ được Minh Hiếu và nhóm bạn của anh giải mã…
Khang nghĩ mình không nên uống say đâu....nó mang lại cho cậu nhiều rắc rốiHiếu nghĩ ...Khang không nên uống say đây, nó khiến anh rắc rối....…
Một đoá hoa không ở núi rừng nhưng thuộc về núi rừng…
Hình như trò đùa này đang vượt tầm kiểm soát thì phải ... lệt hướng…
chu che…
chuyện này làm gì có chúng ta, chỉ có 'anh' và 'em' thôi mà.…
"Khang và Hiếu đủ tuổi rồi đến lúc kết hôn rồi đấy""Ba mẹ...con thích Trần Nhật Minh...con muốn huỷ hôn với Hiếu"…
@chevalierforyou_;;phạm bảo khang/trần minh hiếu;;out of charactersgọi anh là chiếc máy tính bị hỏng hócvì anh đã vô tình đánh mattinhieu.(note: tổng hợp drabbles vớ vẩn, sẽ có một vài thứ để phục vụ cho việc học tập trên trường của mình. không có plot đặc biệt. không có ý nghĩa sâu xa. chỉ là viết.)…
chạm vào mơ ước giữa trời sao.…
Cạn ngôn r=))…
Phạm Bảo Khang và Trần Minh Hiếu, cả hai đều sinh năm 1999, quen nhau từ đại học.Hiếu nhỏ con, nóng tính, ngoài miệng hay gắt nhưng trong lòng lại thương Khang nhất. Hiếu luôn xưng "bạn - tao" mỗi khi tức nhưng thật ra lại coi Khang là chỗ dựa duy nhất.Còn Khang thì trưởng thành, trầm ổn, luôn nhẹ nhàng gọi Hiếu là "anh - cậu", chỉ cần Hiếu buồn là chạy đến dỗ.Ba năm bên nhau, Hiếu chưa từng nghĩ Khang sẽ rời bỏ mình. Nhưng càng về sau, Khang càng bận, càng xa, càng lạnh. Tin nhắn ít, cuộc gặp bị hủy, gọi điện không nghe. Hiếu giận, trách, nổi nóng - nhưng thật ra chỉ vì sợ mất Khang.…
Chim sáo sang sông, sổ lồng bay mấtAi trách đời ai mà hát nao lòng.…