Không gì sánh kịp
Khẩu hiệu: "Vị trí C-Center trong truyện tuyển tú đã trở thành bạn gái của tôi."…
Khẩu hiệu: "Vị trí C-Center trong truyện tuyển tú đã trở thành bạn gái của tôi."…
Nếu thanh xuân có thể nở hoa tình yêu của chúng ta có kịp đơm trái Lê minh nhật khang mang theo cả tuổi trẻ từ một người ngỗ nghịch ngang bướng luôn đấu khẩu với cô rồi đến lần đầu rung động với cô . Giữa bầu trời ký ức và những cơn đau không tên họ đã từng yêu nhau rất xâu đậm chỉ đáng tiếc không đúng thời điểm Trần an nhiên đúng như cái tên mình cô luôn dịu dàng ngày ngày làm bạn với anh ngày ngày sảy ra cuộc đấu khẩu không hồi kết . Cũng chính từ đó mà rung động lẫn nhau , nhưng ông trời lại lấy đi tất cả trao cho cô căn bệnh quái ác khiến co từ bỏ ước mơ từ bở anh âm thầm chiến đấu với bệnh tật Họ gặp nhau khi còn nhỏ bên nhau chọn một kiếp người đời này lê minh nhật khang chỉ yêu mình trần an nhiên cô gái mạnh mẽ luôn là công chúa của anh Thể loại thanh xuân vườn trường ngược luyến kết SEĐây là câu chuyện đơn giản nhẹ nhàng ạ vui vẻ lắm nha Hoàn…
Truyện lắm hint vler dịch cho zui:)))13 chương đầu do ngại dịch lại nên mình tham khảo bản dịch mạng của TheSun Fansub...Bản dịch đăng trên wttp và webnovel với tên 'Hạng S mà tôi dưỡng thành' nha.[Mình tạm drop rồi nên ai muốn dịch nối cứ dịch vô tư ạ🥺] Tên thay thế: The S-Ranks That I've Raised, Cấp S mà tôi nuôi dưỡng, Cấp S mà tôi dưỡng thành.Tác giả: 근서Tóm tắt:Một thợ săn Hạng F. Hơn thế nữa, là một người anh trai Hạng F, kẻ không bao giờ bắt kịp người em Hạng S tuyệt vời của mình. Sau khi sống một cuộc đời tồi tệ và thậm chí còn huỷ hoại cuộc sống của em trai mình, tôi đã chọn giải pháp như sau:"Người bảo hộ hoàn hảo"Phải, lần này thay vì trở nên xấu xa, tôi sẽ âm thầm hỗ trợ những người có khả năng.Đó là những gì tôi nghĩ. Thế nhưng những Hạng S có vẻ... kì lạ.…
Đây là một Note tớ viết về những gì bản thân tìm hiểu để đi du học, cho thõa cái mong muốn đi xa khỏi Việt Nam một lần.Nói chung là viết, tổng hợp nhắc nhở, hệ thống cho bản thân tớ cũng như các bạn cũng đang tự tìm hiểu gà mờ như tớ đây ⊙﹏⊙ Tớ chọn IELTS nên ở đây các skill chủ yếu cho IELTS nha, ngoài ra những tips nhỏ mình học được về phát âm, nhấn câu, thành ngữ cũng sẽ post ở đây.Calm Down, chiến nào!!!!Start day: Tháng 8/2015 (coi như ngày hôm nay đi, chứ căn bản từ mấy mươi năm trước rồi :v )Expect day: Tháng 1/2017 (sau khi hoàn thành xong bằng ĐH cho Mẹ vui :x )P/s: Tổng hợp từ một ngàn nguồn khác nhau sau đó thông qua não Cừu Dolly của tớ.…
Hán Việt: Khi phụ tiểu ách ba đích nhất bách linh bát thứcTác giả: Giang Tương Tây NgạnThể loại: Nguyên sang, Bách hợp, Hiện đại , HE, Tình cảm, Vườn trường, Học bá, Chữa lành, Cứu rỗiThị giác: chủ côngĐộ dài: 119 chươngNhân vật chính: Ngụy Tầm, Văn Tiêu TiêuNhân vật phụ: Tô Vũ Trạch, Hạ Chước Phong, Diệp Lăng, Đào TửVăn án:Ngày hôm qua còn hô mưa gọi gió ở trường A, hôm nay Ngụy Tầm đã bị lão cha cô đánh một cú chí mạng, phải chuyển về học tại một ngôi trường cấp ba ở một thị trấn nhỏ.Vừa đến thị trấn nhỏ, thấy nhà cửa xập xệ, đường xá cũ kỹ, mọi người xung quanh cũng chẳng mấy thân thiện, trên đường về nhà gặp phải một đám côn đồ lưu manh trêu ghẹo một cô bé. Ngụy Tầm không chần chừ, tung một cú đá, không nghĩ tới lại vô tình "đá" được một "cô vợ nhỏ mềm mại", dễ dàng "đẩy ngã".Ngày đầu tiên khai giảng, cô đã ngồi cùng bàn với "lão bà" của mình, không ngờ nàng lại là một nhóc câm, càng khiến cô muốn trêu chọc nhiều hơn.Cả ngày hôm đó, cô cứ chọc ghẹo cô bạn cùng bàn: giấu cục tẩy của nàng, đột nhiên chọc vào người nàng khi nàng đang giải đề, hay khi nàng đang chăm chú nghe giảng bài thì lại thổi hơi vào tai nàng...Khi lên đại học, Ngụy Tầm càng trở nên trắng trợn không kiêng dè gì, suốt ngày "vợ ơi", "vợ à", "vợ không chịu thì mặc kệ".Link QT: https://truyenwikidich.net/truyen/khi-de-tieu-nguoi-cam-108-thuc-Z9%7Eo3VS4CDwPqBoN (Nguồn: Wikidich)…
BH - QT . Để đọc…
Lâm Mộng Thu trọng sinh trở về cập kê này một năm. Đã cứu nàng Nam Dương Vương thế tử Thẩm Triệt bị người ám hại đã đoạn hai chân, biến thành mỗi người chán ghét mà vứt bỏ đại ma đầu.Hắn tính tình đại biến cảm xúc thất thường, tại hợp với hành hạ chết bốn Nhâm thế tử phi về sau, kế tiếp phải gả đi Vương phủ chính là nàng đại tỷ tỷ.Vì thế tại kết hôn một ngày trước, Lâm Mộng Thu chui vào phòng tân hôn cứu muốn tự vẫn tỷ tỷ, xuyên thẳng mai mối ngồi trên hỉ kiệu.Không có người biết rõ, cái này trong mắt mọi người tàn bạo tàn phế, là nàng yêu cầu xa vời cả đời ân nhân.*Kết hôn về sau, Lâm Mộng Thu mỗi ngày đều đang cố gắng bảo vệ tốt chính mình thay gả bí mật, nghiêm túc sắm vai thật ôn nhu hiền lành "Tỷ tỷ" .Phu quân đánh cho người nàng muốn giả bộ thành sợ hãi giải quyết tốt hậu quả, trưởng bối nói muốn đưa phu quân thị thiếp nàng cũng muốn hiền lành nhận lấy.Hôm nay ... Nàng áo vest nhỏ giống như bị phát hiện rồi, hơn nữa tiểu sổ ghi chép cũng bị phát hiện rồi!Lâm Mộng Thu không kịp trốn đã bị xe lăn Thẩm Triệt ngăn ở bàn bên cạnh, ách lấy giọng âm tình khó lường nhìn xem nàng hỏi: "Nói nói, yêu thích ta cái gì?"Nội dung nhãn hiệu: Yêu thích không rời ngọt vănTìm tòi mấu chốt chữ: Vai chính: Lâm Mộng Thu, Thẩm Triệt ┃ vai phụ: Ấn vào cất chứa tác giả rơi xuống tiểu khả ái một quả ┃ khác:…
[Tống] Không có chú lực không ảnh hưởng ta trở thành mạnh nhất-Tùng Nguyệt Vân ChiNăm điều Nại Nại tử, một cái không hề chú lực người thường, ở không bình thường mà xuyên qua lúc sau, bị bắt mở ra tân thế giới đại môn.Người khác phất trừ chú linh thời điểm:"Nhân gian thất cách!""Hắc lóe --""Lĩnh vực, XXXX."Đến phiên nàng: Đừng nóng vội, chờ tỷ tỷ ta trước họa cái phù lại nói.Thành niên ngày đó, năm điều Nại Nại tử đột nhiên bị cho biết chính mình có một cái siêu có tiền lão ba, là cách vách hải đảo quốc nhà giàu số một 5t5.Nghiên cứu phù văn hóa xuất thân nhà giàu số một đại nhân là cái siêu chán ghét phong kiến đại gia trưởng, năm điều Nại Nại tử sở hữu phản kháng bất mãn ở hắn trong mắt đều là "Tiểu hài tử tính tình".Cho nên nàng mang theo chính mình bảo bối cos phục rời nhà trốn đi đi Yokohama, lại không nghĩ rằng này vừa đi, chính là hai cái thế giới cách xa nhau.Không, nàng không chết, chính là đuổi kịp xuyên qua trào lưu.Xuyên qua đến một cái tràn ngập nàng chỉ ở sách vở thượng thấy 【 chú linh 】 cao nguy thế giới.Quan trọng là, nàng trường một trương cùng nào đó mạnh nhất vừa thấy liền quan hệ rất lớn mặt, hơn nữa không hề chú lực, căn bản nhìn không thấy kia quỷ ngoạn ý nhi.Năm điều Nại Nại tử: Thật đáng mừng, thật đáng mừng -- cái quỷ a!! ( ô ô ô ) tvt…
KHÁCH QUA ĐƯỜNGTác giả: Nhan Tiểu NgônConverter: BếnVăn ánChu Ninh bị bắt buông tha cho một đoạn cảm tình sau cùng khoa giải phẫu thần kinh thiên tài bác sĩ Phương Chí Thành trở thành hàng xóm.Phương Chí Thành đối cười rộ lên ánh mắt cong cong Chu Ninh hoàn toàn không có sức chống cự.Chu Ninh đối Phương Chí Thành một đôi chân dài mơ tưởng hão huyền.Mỗ thiên, Chu Ninh ngay trước mặt Phương Chí Thành nói: "Triệu Dần Thành nhân soái chân dài là của ta yêu nhất."Phương Chí Thành nghe sau bất ngờ không kịp phòng nghiêng người hôn lên nàng.Thời gian dừng hình ảnh mấy sau, Phương Chí Thành hỏi: "Triệu Dần Thành là ai?"Chu Ninh phát mộng, trong đầu chỉ có Phương Chí Thành, Phương Chí Thành, Phương Chí Thành... Nàng nam thần, nàng cái thế anh hùng.Trầm mặc ít lời chân dài bác sĩ VS lý trí đáng yêu manh muội tửKhông biết viết văn án nhan tiểu ngôn tân văn 《 khách qua đường 》 cũng có thể kêu 《 hàng xóm là đại chân dài 》《 ta chân dài hàng xóm 》Nội dung nhãn: Đô thị tình duyên thiên tác chi hòa nghiệp giới tinh anh gần thủy ban côngTìm tòi mấu chốt tự: Nhân vật chính: Chu Ninh, Tống Dịch Dương, Phương Chí Thành │ phối hợp diễn: Trần Tiểu Giai, Tương Tâm Tuệ, Hàn Đông, Tống Vũ │ cái khác: Bác sĩ, cáo biệt cũ yêu, lại luyến ái, cuộc sống việc vặt, ăn uống vệ sinh, chậm nóng…
Chẳng biết đến bao giờ tôi sẽ được nghe lại một bài hát ấy, trên một sân khấu có đủ 11 chàng trai. 18 tháng thoáng qua nhanh như một bóng nắng, chưa kịp cảm nhận hơi ấm thì nhật quang đã mất rồi. Ngày cuối năm lạnh lẽo, họ biến mất đi tôi lại càng thêm cô tịch quạnh hiu. Coi như có khóc một trăm lần, có một ngàn lần mơ ước, một vạn câu nói "Nếu như..." cũng không thể cho tôi thêm được một giây bên cạnh họ. Họ không phải nhóm nhạc đầu tiên khiến tôi rơi nước mắt khi tan rã, nhưng khóc cho họ, là lần khóc thê lương nhất của tôi đến tận bây giờ. Tôi chẳng phải fan của 11 chàng trai ấy, thậm chí nonfan cũng không. Chỉ là tôi yêu họ, yêu sự chân thành, yêu nhiệt huyết, yêu dũng cảm dám đam mê của họ. Tôi thương họ, thương cho họ vì họ đã bị công ty hành hạ, thương cho họ vì line hát chẳng bao giờ được công bằng, tôi thương sự nhẫn nhịn, thương cả những khiếm khuyết của họ. Thương họ, buồn cho họ, tiếc cho họ, vì trên con đường của họ, đóa hồng xanh năm ấy đã héo tàn. Câu chuyện này tôi viết, chẳng hay, chẳng có plot, chẳng có suy nghĩ cầu kì chi. Đây là câu chuyện tôi muốn dùng để lưu giữ lại kỉ niệm của họ, để nhớ rằng, đã có một nhóm nhạc tên là Wanna One.…
Lớp 10A1 có hai người nổi bật nhất môn tiếng Anh.Quang Nam , hạng hai toàn khối, lạnh lùng, trầm tính, luôn giữ khoảng cách với tất cả. Cậu giống như bầu trời mùa đông: yên tĩnh và khó chạm tới.Vũ Thanh, hạng nhất toàn khối, hướng ngoại, thích trêu chọc Nam, lúc nào cũng mang theo nụ cười nửa đùa nửa thật. Cậu giống như ánh nắng giữa tháng sáu: chói chang và không biết sợ.Một người luôn giữ mình trong thế giới riêng.Một người lại cố chấp bước vào thế giới đó.Thanh thích bắt chuyện với Nam.Thích nhìn Nam cau mày.Thích ánh mắt cậu sáng lên khi nói tiếng Anh.Và rồi một ngày mưa, dưới cùng một chiếc ô, Thanh nói:"Nam, tôi yêu cậu."Từ khoảnh khắc ấy, khoảng cách giữa hạng nhất và hạng hai không còn là điểm số.Mà là nhịp tim.Liệu Quang Nam, người luôn tỏ ra bình thản có dám thừa nhận cảm xúc của mình?Hay sẽ tiếp tục giả vờ không nghe thấy tiếng tim đang loạn nhịp mỗi khi Vũ Thanh đến gần?Một câu chuyện về tuổi 16 ,nơi thành tích không quan trọng bằng việc có ai đó khiến bạn muốn bước ra khỏi vùng an toàn của mình."Tôi yêu cậu."Không phải lời đùa.Mà là lời nghiêm túc nhất của tuổi trẻ.…
Mười năm trước, Yên và Phong gặp nhau bởi một chiếc điện thoại bị đánh rơi giữa sân trường.Một cuộc gặp gỡ tưởng chừng bình thường lại vô tình kéo hai con người xa lạ bước vào thế giới của nhau. Từ những buổi chiều trong thư viện, những lần cùng nhau đi dưới cơn mưa mùa hạ, đến những rung động đầu đời chẳng ai dám gọi tên, thanh xuân của họ lặng lẽ trôi qua trong những điều giản dị nhất.Họ đã từng nghĩ mình còn rất nhiều thời gian.Đủ thời gian để hiểu lòng nhau.Đủ thời gian để nói ra những điều giấu kín.Đủ thời gian để không phải hối tiếc.Nhưng tuổi trẻ đôi khi chỉ cần chậm một bước cũng có thể bỏ lỡ cả một đời.Một buổi chiều dưới gốc cây phía sau trường.Một người mãi không đến.Một người đợi đến khi hoàng hôn tắt.Rồi cả hai lạc mất nhau suốt mười năm.Mười năm sau, khi trở về ngôi trường cũ trong buổi họp lớp, Yên lại đứng dưới gốc cây năm nào, nơi cất giữ những ký ức đẹp nhất và cũng đau lòng nhất của tuổi trẻ. Cô không biết rằng lần trở về ấy sẽ mang đến cho mình một cơ hội mà cô đã từng nghĩ sẽ không bao giờ có được nữa."Nếu hôm đó tôi quay lại" là câu chuyện về những cuộc gặp gỡ định mệnh, những lời yêu thương chưa kịp nói và những người dù đã lạc mất giữa dòng đời vẫn luôn thuộc về một góc đặc biệt trong trái tim ta.Bởi có những người chỉ xuất hiện trong một khoảng thời gian ngắn...Nhưng lại khiến ta nhớ suốt cả một quãng đời dài.…
Văn án : Kia tay đột nhiên khấu trụ Lý Thương Viễn, ngăn lại hắn kế tiếp động tác. Tiếp theo giây, áo liền bị kia bén nhọn móng tay cắt qua một tầng. Lý Thương Viễn còn không kịp nói cái gì đó, liền xem kia người hai tay trói buộc bản thân, cúi đầu, vươn ra đầu lưỡi, tại bản thân bụng trên liếm một chút. Kia đầu lưỡi băng lãnh hơn nữa mềm mại, Lý Thương Viễn thật vất vả phóng hoãn hô hấp lại bắt đầu dồn dập lên. Kia người tìm trong chốc lát, tại một chỗ dừng lại, không có do dự, thật sâu liếm liếm Lý Thương Viễn rốn. Như thế băng lãnh độ ấm, như thế hung ác lực đạo, giống như là muốn theo nơi này liếm đến Lý Thương Viễn khoang bụng bên trong giống nhau. Lý Thương Viễn thân thể mạnh banh thẳng, bắn lên, cứng ngắc như là nhất trương cung. Phát ra bản thân đều khủng bố rên rỉ, liều mạng tưởng muốn giãy dụa, thế nhưng một chút dùng đều không có, hắn căn bản là không gặp được cái này nam nhân. Không biết là đau còn là cái gì, Lý Thương Viễn tê gọi tiếng dọa người, ngay cả chính mình đều bắt đầu kinh hoảng, trên mặt nhiệt chịu không nổi, cổ một chút lại lạnh liên không được, nam nhân tựa hồ cũng có chút do dự, lực đạo hơi chút thả lỏng, Lý Thương Viễn liền nghe đến có từng chút một tiếng nước. Lý Thương Viễn tim đập như đánh, máu? Là bản thân máu sao?...... Công quân mời nhận chuẩn [ Diêm Ly Thần ]. Ta chỉ là tưởng nếm thử một chút, viết một tối thuần túy, cố chấp tình yêu cố sự.…
Trần Hàn Hi lớn lên giữa một con phố nhỏ luôn phảng phất mùi gió biển. Cô ít nói, kín đáo, và dường như lúc nào cũng mang theo một lớp sương mỏng che mất cảm xúc thật. Chỉ những ai đủ kiên nhẫn mới thấy được mảng sáng dịu dàng đang bị giấu đi bên trong cô.Mạc Trạch lần đầu gặp Hàn Hi vào buổi chiều tháng ba, khi màu nắng lẫn vào tóc cô như từng mảnh vàng vỡ. Anh đứng dưới hiên thư viện trường, tay cầm cuốn sách chưa kịp lật sang trang, chỉ vì Hàn Hi bước ngang qua mà quên cả sự hiện diện của thế giới xung quanh.Họ bắt đầu nói chuyện bằng những câu rất ngắn, nhưng lại kéo dài thành nhiều năm. Mạc Trạch không ồn ào. Anh chỉ là người đứng cạnh Hàn Hi đúng lúc cô cần một tiếng gọi nhẹ, một tách cacao nóng, hay một nơi để trốn khỏi những xáo động của gia đình.Có những tối Hàn Hi ngồi trên bậc thềm trước ký túc xá, mắt nhìn xa xăm. Mạc Trạch luôn xuất hiện, không hỏi điều gì, chỉ lặng lẽ đặt áo khoác của mình lên vai cô. Sự trầm ổn ấy khiến Hàn Hi thấy an toàn, như thể anh là khoảng trời riêng mà cô có thể dựa vào.Nhưng tình cảm giữa họ không phải lúc nào cũng yên bình. Hàn Hi sợ sự gắn bó quá sâu, sợ mình trở thành gánh nặng. Cô từng đẩy Mạc Trạch ra, từng cố lạnh lùng đến mức chính cô cũng thấy đau.Mạc Trạch vẫn không rời đi."Em đừng che mất mình như thế," anh nói một lần hiếm hoi. "Nếu em để anh nhìn thấy, anh sẽ ở lại."Đêm đó, Hàn Hi lần đầu tựa đầu lên vai anh, không nói một lời. Mạc Trạch chỉ nắm lấy tay cô, đủ chặt để trấn an, đủ nhẹ để không ràng buộc.Và từ kho…
Igarashi Rin, một người chú thuật cao chuyên bình thường học sinh, có một ngày bị đến từ Yokohama lòng dạ hiểm độc đại phu tìm tới môn, nói hắn là Port Mafia thủ lĩnh người thừa kế.Igarashi Rin: "Ngươi đem ta từ mua sắm hạn lượng đem bán trò chơi đội ngũ trung lôi ra tới, liền vì nói cái này? Ta tuyệt đối sẽ không đi đương cái gì thủ lĩnh!"Một ngày sau, đối mặt đến từ bạch mao chú thuật sư lão sư cùng viên đầu áo cà sa nam mãnh liệt theo đuổi, thậm chí còn có vị thiên cùng bạo quân tự tiến cử bị dưỡng.Igarashi Rin quyết đoán thôi học, bát thông lòng dạ hiểm độc đại phu điện thoại: "Ta trở về kế thừa gia nghiệp tới kịp sao?"Cho rằng chính mình thủ lĩnh chi vị vững chắc mỗ bác sĩ: "......"Một năm sau.Igarashi Rin tả băng vải tinh hữu mũ quân, năm đó lòng dạ hiểm độc bác sĩ đứng ở mặt sau đương bí thư, còn tặng kèm một cái tiểu loli.Bí thư nghiêm trang mà hội báo: "BOSS, hiện tại Port M·afia thế lực địa vị đã bao trùm hoàn chỉnh Kanto khu vực, đang ở hướng Kansai khu vực kéo dài, Ozaki cán bộ vừa mới khai thác xong Italy phân bộ......"Igarashi Rin thật dài thở dài, đem văn kiện ném về cấp bí thư: "Như thế nào phát triển đến nhanh như vậy?"Hơn nữa không biết vì cái gì, đương thủ lĩnh lúc sau, càng ngày càng nhiều người toát ra tới nói thích hắn, thậm chí bên người phụ tá đắc lực gần nhất cũng bắt đầu trong tối ngoài sáng đối hắn xum xoe.........…
Số chương: 114 chương + 8 ngoại truyệnEditor: Vân VânGiới thiệu: Thời gian gần đây có rất nhiêu tin tức được lan truyền rộng rãi đều xoay quanh ở Đế Đô.Phụ san một: Đứa con gái của nhà thị trưởng Trần trước đây đã từng bị lừa bán đã tìm được về, nghe nói bị bán đến nơi núi sâu hẻo lánh (thâm sơn cùng cốc), sống rất cực khổ.Phụ san hai: Nghe nói con gái nhà thị trưởng Trần là đồ ngốc, hàng ngày đều nói mình trông thấy ma.Phụ san ba: Nghe nói con gái nhà thị trưởng Trần cưỡng hôn Tam công tử nhà bộ trưởng Lâu (vẻ mặt của mọi người đều hoảng sợ: Lâu Minh mà cũng dám chọc!!!)Trần Ngư đem Lâu Minh đè trên ghế sô pha hôn một hồi lâu.Trần Ngư hỏi "Cảm giác có tốt hơn chút nào không?"Lâu Minh nheo mắt lại "Nhóc con, đừng làm anh phải động tâm."Mặt Trần Ngư ngơ ngác --- Tôi chỉ đang cứu anh mà thôi.Tác giả tóm tắt: Khi Trần Ngư năm tuổi bị bọn bắt cóc buôn người lừa bán đến vùng núi, ông nội nhận nuôi cô là một người có năng lực rất thần thông (thần côn), một lòng muốn Trần Ngư kế thừa bí kíp của ông để trở thành bà đồng nhưng Trần Ngư chỉ một lòng muốn học hành đàng hoàng, muốn cố gắng học thật giỏi để vào đại học thoát khỏi vùng núi nghèo. Khi Trần Ngư thi lên đại học thì cha mẹ ruột của cô tìm thấy cô. Lúc này cô mới biết được thân phận thực sự của mình, vất vả nhọc nhằn vài chục năm đọc sách, Trần Ngư rất muốn nói rằng: sớm biết thế cô sẽ cố gắng học ông nội làm sao để đuổi yêu ma quỷ quái đi.Đây là câu chuyện về một cô gái cố gắng học tập thi lên đại h…
Cô 17 tuổi, là một cô gái bình thường nhưng lại xinh đẹp, dễ thương, đặc biệt rất học giỏi ở lớp.Hôm nay, bố cô chuyển công tác làm việc nên cô cũng phải chuyển trường." Reng...Reng..." Tiếng trống vào lớp kêu lênCô giáo bước vào lớp - " Các em, hôm nay lớp ta sẽ chào đón một bạn học sinh mới, mời em vào" - " Đây là học sinh mới của lớp ta, em hãy giới thiệu về mình" - Xin chào, mình tên Vương Ly, mong được các bạn giúp đỡMột cô gái có mái tóc màu vàng óng với chiếc buộc tóc hình nơ làm thêm vẻ vừa đáng yêu, vừa có sức gợi cảm giới thiệu làm cho các bạn nam bên dưới hớp hồn. Các bạn nữ còn phải mến bởi vẻ có cảm giác lạnh lùng mà cũng dễ gần của cô bạn mới chuyển trường.- " Được rồi, giờ em ngồi bàn cuối bên cạnh bạn Dương Lâm đi " - Vâng ạVương Ly bước đến cuối góc lớp rồi cô giơ tay ra chào hỏi Dương Lâm- " Xin chào, tôi tên là Vương Ly, mong cậu giúp đỡ"Cô phải giơ đến mỏi tay thì cậu ta mới đập bộp vào tay cô và chỉ "uk, Dương Lâm" một câu. Cô nhịn vì mới ngày đầu đi học nên cô không muốn gây chuyện.______________________Đến tối, sau khi đi học thêm về, cô đang qua đường bỗng một chiếc xe lao thẳng vào cô nhưng may vì phanh kịp nên cô chỉ bị thương nhẹ.Lúc đó bước xuống dưới xe là một quản gia uy nghiêm đỡ cô dậy và xin lỗi rồi mời cô lên xe để chở về nhà.Thật trùng hợp, vì cô thấy Dương Lâm trong xe đang ngủ say khướt trên ghế và miệng anh ta cứ lắp bắp:- Con đàn bà khốn nạn, sao cô lại lừa tôi, cô chẳng bằng một nửa của Ngọc Hy, haha đó là Tiểu Nhi của tôiAnh nói lung tung…