sơn khoa; vọng lên từ khoảng lặng câm
"... nếu còn tiếp tục, tôi sợ tôi không dừng lại được đâu.""tôi cũng không mong bạn sẽ dừng lại."…
"... nếu còn tiếp tục, tôi sợ tôi không dừng lại được đâu.""tôi cũng không mong bạn sẽ dừng lại."…
sau tất cả, là nắng chưa kịp lên, hay là mưa chưa kịp ngừng?°°°°☆ chào mừng cậu đến với tiệm quýt của mình. ở đây, cậu sẽ được nếm thử những trái quýt mọng nước- có trái ngọt như gió sớm, có trái chua như một chiều mưa bất chợt. mình không dám chắc mùi vị nào sẽ đọng lại sau cùng, nhưng mình tin, đó sẽ là một trải nghiệm tuyệt vời nhất. ở đó, chúng mình sẽ là em, là nhỏ, là cô bạn cùng nhà, hay cô em khóa dưới... tất cả nằm gọn trong quả quýt mà cậu thưởng thức ☆…
Làm sao để chơi Poker xanh chín đúng "gu"?…
Lời của bác sĩ Phó: Khi gặp được người phù hợp với mình thì phải trực diện theo đuổi, nếu không đuổi kịp thì chỉ còn cách vô sỉ cướp về nhà.Thể loại: cao h + bác sĩ y tá.Truyện ngắn: 10 chương. (Full)…
Kiếm tiền từ Poker - không chơi vẫn lời: kinh doanh & đầu tư…
Tác giả: Chuông Gió Thể loại: đam mỹ, ngọt, thanh thuỷ nhẹ nhàng văn, ưa sĩ diện đến xém mất vợ-công; ôn nhu thụ.thêm một bà chị bá cháy con bọ chét nữa.Văn án:- Nếu em bước a khỏi cánh cửa này thì tôi và em từ nay kết thúc, thế giới của em sẽ không có tôi và thế giới của tôi cũng không tồn tại em*****- Anh thực sự không chịu thừa nhận tôi sao, cứ dăm bữa nửa tháng là Anh đè tui ra hôn lấy hôn để một lần mà Anh dám nói là không quen biết tôi ư *****…
gói gọn hồi ức trao anh…
Chuuya luôn ở đó khi Dazai muốn tự tử. Nhưng liệu hắn có đến kịp khi em cũng muốn buông bỏ cuộc sống?…
Vừa hài vừa ngược.Ngược ít nhưng mà đậm lắm, thấy hơi ngược rồi ngừng đọc đi, đừng đọc nữa, khóc hết muối chết đó. :>Truyện có đề cập đến một số vấn đề trong xã hội.…
chiện này viết ra tại nhỏ này quá ghiền "chú" rồi…
Không có cao trào, cũng không có kịch tính. Chỉ đơn giản là một chút cảm xúc trong trẻo bất chợt đến vào những ngày giáp tết, nhẹ nhàng vậy thôi..."... Có những việc, nếu trong một khoảnh khắc chúng ta không làm, biết đâu ngày mai sẽ không kịp? Sáng sớm ngày 30 tết, có một cô gái nhỏ nào đó chạy dọc các cửa sân bay, ngây ngốc nhìn dòng người xếp hàng vào khoang chờ, cảm giác có chút tiếc nuối...- Rốt cuộc mình vẫn đến không kịp..."…
Phụ tử thân tình hướng tiểu ngọt văn, tế thủy trường lưu hằng ngày, sp biến thái văn học, thận nhập.Ta đối cái này bệnh kỳ thật không tính giải, chỉ căn cứ trên mạng một ít tin tức sáng tác này văn, có không thật chỗ, mong rằng chỉ ra.Đã hoàn, ngọt sủng.…
Tên truyện: ⟪Mùa Hoa Chưa Kịp Rộ⟫ Tác giả: Mộng Yên Vô NgữTình trạng: Đang sáng tác.Thể loại: Đam mỹ | Hiện đại | Chữa lành | Bi thương nhẹ | Chủ tiệm hoa x Giám đốc | Trầm lặng Hàn Minh - chủ một tiệm hoa nhỏ nằm lọt thỏm giữa lòng thành phố - là một người đàn ông sống lặng lẽ như sương mai. Anh sống một mình, ngày ngày cắm hoa, gói hoa, viết những tấm thiệp nhỏ với lời chúc dành cho người khác - nhưng chưa từng viết cho riêng mình.Rồi vào một buổi chiều mưa, Trạch Du - giám đốc trẻ của một công ty công nghệ - bước vào tiệm, chỉ để mua một bó hoa tặng sinh nhật mẹ. Anh không phải kiểu người tin vào sự lãng mạn. Nhưng bó hoa ấy, do chính tay Hàn Minh cắm, đã được mẹ anh cười khen rằng: "Lâu lắm rồi mẹ mới nhận được một bó hoa khiến tim mình dịu lại như vậy."Chỉ là lời khen thoáng qua, nhưng Trạch Du đã quay lại tiệm hoa đó. Và rồi không thể rời đi nữa.Không rõ từ khi nào, giữa những buổi chiều ẩm ướt mùi mưa và hoa, giữa những lần Hàn Minh cúi đầu cắm từng cánh cẩm chướng như đang gói cả một hồi ức, Trạch Du thôi không còn lý trí như xưa. Anh bắt đầu để ý đến những khoảng lặng của người kia, ánh mắt đôi khi lạc đi đâu đó rất xa, và cả sự dịu dàng không dành cho riêng ai.Tình cảm chớm nở trong im lặng. Không có những lời hoa mỹ. Không có màn thổ lộ long trọng. Chỉ là Trạch Du cứ ở lại lâu hơn mỗi lần đến, và Hàn Minh thì không còn dọn tiệm đúng giờ nữa.…
Summary : là trái tim của anh nhưng lại chẳng nói nên lời. *plot : bài hát cùng tựa với tên truyện được biến chế qua mình. Author : yernoo.6/8/2022.…
WTF??? Yoon Jaehyuk của khoa kinh tế bẻ lái còn gắt hơn cả biên kịch của Penthouses làm anh em chết ko kịp ngáp, choáng váng không kịp đội mũ bảo hiểm :"))…
Truyện kể về câu chuyện hôn nhân hợp đồng nhưng lại có một người đơn phương , đau thật nhỉ !Do tớ nhớ CheolHan quá nên tớ viết và cũng mong cho 2 anh bé mau mau khỏe lại để về với SVT 🍒😇Cảm ơn các bạn đã ủng hộ…
"Khi tài năng không theo kịp giấc mơ, bạn sẽ chọn từ bỏ hay kiên trì trau dồi để đạt được giấc mơ ấy? "" Ai đó đã từng nói chiếc quần tất trắng tinh của những người vũ công là để che đi những vết thương do luyện tập. Họ giấu đôi chân sưng đỏ trong chiếc quần tất trắng, mặc bộ váy rực rỡ nhất mỉm cười đứng trên sân khấu tràn ngập ánh đèn, chìm đắm trong điệu nhảy cùng tiếng nhạc du dương. khi tấm màn sân khấu khép lại, cơ thể họ đau đớn lã đi nhưng đổi lại họ nhận được tiếng vỗ tay của cả thế giới. Ranh giới giữa thành công và thất bại chỉ đúng bằng một đường "kiên trì" mà thôi."…
Họ đã lướt qua nhau như khách và host, như rượu và ly chỉ để lại dư vị. Nhưng định mệnh vốn kiên nhẫn, nhiều năm như vậy dư vị ấy vẫn chưa kịp tan.…
Dư Lệ là một giáo viên, vì cản dao cho học sinh mà bị thương.Cậu tưởng rằng mình sẽ chết, kết quả mở mắt ra phát hiện thân thể thu nhỏ về lúc sáu tuổi.Còn chưa làm rõ tình huống, cậu đã thấy có một đứa bé té ngã trước mặt mình.Chỉ kịp nhét một viên kẹo chưa kịp giúp đứa bé ấy đi tìm cha mẹ, cậu lại bị đưa đi.Vì chuyện của cha mẹ, Lâu Chỉ gần như ghét tất cả Omega. Omega duy nhất anh không ghét, là "bạch nguyệt quang" anh cho rằng.Nhưng cuối cùng anh lại bị "bạch nguyệt quang" này và gian phu lừa gạt, chết dưới âm mưu của bọn họ.Khởi tử hoàn sinh, tiếc nuối duy nhất của Lâu Chỉ là không tìm được bạch nguyệt quang chân chính thuở nhỏ.Lâu Chỉ chưa từng ngờ được, có một ngày bạch nguyệt quang của anh sẽ chủ động tới bên cạnh anh. Anh muốn che giấu khuyết điểm của mình, giữ Omega này bên cạnh.Nhưng tính cách từ lâu đã vặn vẹo quyết định đây là chuyện không thể.Hết lần này tới lần khác bạch nguyệt quang của anh bướng bỉnh cho rằng anh là một Alpha mạnh mẽ ôn hòa."Cậu ấy cho tôi một viên kẹo vải.""Khiến tôi cam nguyện cúi đầu xưng thần."…