-- SIÊU NHÂN -- HYUNLIX
ai bắt nạt yongbok của siêu nhân hionchin vậy…
ai bắt nạt yongbok của siêu nhân hionchin vậy…
"Em yêu anh, từ A đến Z."…
Thánh ca dành cho Jeong Jihoon và Lee Sanghyeok…
Hoàng tử và chú lùn Vui Vẻ…
Jaemin là thiên thần của Donghyuck…
textfic/xuôi.…
Tác giả:Ngã căn bổn mỹ thức nha…
tình yêu gà bông chíp chíp cute gay oiii!…
2 thằng tồ…
Tác giả: Thủy Thủy Thủy Thủy…
"em dám mặc thì thầy của em dám nhìn, có gì mà ngại?"…
oneshot…
Về chuyện em Cún muốn tạo sự bất ngờ cho anh Cáo vào ngày sinh nhật ảnh.…
muốn biết họ làm gì nhau thì đọc nhé…
Juhoon phát điên với việc không danh không phận…
anh vẫn chưa hề quên được quá khứsao vẫn chấp nhận nói lời yêu em?2shot.…
Trên sân băng lạnh lẽo, Han Wangho, chàng thiếu niên với mái tóc bạch kim và nụ cười tỏa nắng đã thu hút mọi ánh nhìn bằng phong cách hoàn toàn trái ngược: mạnh mẽ, phá cách và đầy nổi loạn. Mỗi cú xoay người, mỗi cú nhảy của cậu đều hoang dại như một con báo đang xé toạc mặt băng để tuyên bố sự hiện diện của mình. Không ai nghĩ một thiếu niên trẻ tuổi sống ở vùng ven biển, con trai của chủ tiệm cà phê nhỏ, lại có thể khuấy đảo giới trượt băng bằng tinh thần tự do và đam mê mãnh liệt như vậy.Trái ngược hoàn toàn với Han Wangho, Lee Sanghyeok là một chàng trai trầm lặng đến mức đôi khi người ta quên mất sự tồn tại của cậu trong tiệm sách nhỏ giữa lòng Seoul. Thế nhưng, mỗi khi bước vào trường bắn, cậu thiếu niên ấy như biến thành một con người khác. Khi giương cung lên, Sanghyeok không còn là cậu bé rụt rè hay lẩn khuất trong các kệ sách nữa mà là một cung thủ đầy bản lĩnh, ánh mắt sắc lạnh, động tác dứt khoát và đầy kiêu hãnh. Sự im lặng của cậu không phải là yếu đuối, mà là tích tụ của sự tập trung đến tuyệt đối, làm cho từng mũi tên bắn ra đều chuẩn xác như một lời tuyên ngôn không cần lời nói.Chiều tối, khi mặt trời khuất bóng sau những con hẻm ở vùng biển và những tòa nhà cao tầng ở Seoul, hai thiếu niên ấy lặng lẽ rời khỏi nơi tập luyện, mỗi người một chuyến xe buýt về nhà. Han Wangho tháo giày trượt trong phòng thay đồ, tai nghe vắt qua cổ, còn Sanghyeok thu cung lại, chỉnh chu như cất đi một phần con người mình. Về đến nhà, Han Wangho cùng ba mẹ và anh trai quây quần bên bữa cơm tối, không khí ấm…
Liệu bạn sẽ sẵn sàng hi sinh tất cả tình yêu của mình để đến bên cạnh người ấy với tư cách là một người bạn thân?Liệu bạn sẽ bất chấp những nỗi đau chỉ để có thể làm cho người ấy vui?Và liệu bạn sẽ mặc cho bao nhiêu thời gian để chờ đợi một người và không biết đến khi nào là kết thúc cho cả hai?…