Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
"Thích em không phải do ưu điểm của em hay điều kiện của em, mà vì trong lòng có em nên mới thích toàn bộ những gì thuộc về em."{Một tòa thành đang chờ anh - Cửu Nguyệt Hi}* Do mình lấy ảnh từ trên Pinterest mà ảnh trên pin cũng là ghim lại từ nhiều nơi nên rất xin lỗi không thể ghi nguồn ảnh *…
Nếu là fan của anime/manga và 12 cung hoàng đạo, hãy đến với fic này ❤ Có đầy đủ tất cả các characters lẫn các bộ anime/manga nổi tiếng luôn nhé ❤Theo tính cách lẫn ngày sinh luôn❤Nếu thích anime/manga gì thì cứ comment, mình làm tuốt ❤Đọc xong cho mình một 🌟 chứ đừng đọc chùa nhé ❤…
Huhu xin hãy tha thứ cho sự hỏn ni này. Xem cảnh văn phòng play xong chưa đã á thì vớ được con fic đầy xôi thịt lái xe ủn ủn của pháp sư Trung Hoa. Tôi không biết tiếng Trung, gg dịch ngựa thôi nên không đảm bảo độ chính xác. Ahuhu xin nhắc lại nội dung fic không có gì ngoài xôi thịt, quý vị cân nhắc trước khi đọc ạ.Tên fic gốc: 办公室 by MengramisuNguồn: AO3…
Tui tiếc bộ này quó nên là phải fanfic huii, trong truyện julian ko phải ae của Cảng Sinh nữa nhé:3Ai chưa biết thì tt đây nhé^>^https://m.facebook.com/story.php?story_fbid=3771457082904287&id=138841156165916…
chuyện kể về tình yêu giữa anh và nó lúc đầu không dễ gì cho 2 đứa đến được với nhau, sau bao thử thách nó và anh đã yêu nhau như bao cặp tình nhân khác, nhưng gia đình anh cấm cản đủ điều vì nó nghèo không xứng với anh. sao bao sống gió gia đình 2 bên đã chấp nhận 2 đứa đến với nhau, nhưng đời đâu được như mơ khi mn đã chấp nhận thì nó phát hiện mình bị bệnh ung thư máu giai đoạn 2, khó khăn cực khổ lắm nó mới vượt qua được giai đoạn sống chết này tưởng chường như cuộc sống xẽ ổn với cả 2,nào ngờ cú sốc tiếp theo biết nó là em ruột của anh vì ba mẹ anh để lạt mất nó lúc còn nhỏ, sau bao lần tìm kiếm thất bại. chuyện tình của nó rất lâm li bi đát có lúc thăng có lúc trầm, và cảm xúc cứ thế mà đến nó không biết nó xẽ giải quyết như thế nào...…
Sunoo - cậu con út nhà Kim - đẹp như vệt nắng cuối cùng đọng lại nơi khóe mắt trước khi ai đó chìm vào giấc ngủ. Em sống ở đây từ nhỏ, lớn lên giữa những vòm nho, bụi hương thảo, và tiếng mẹ cười trong bếp mỗi sáng. Homestay của nhà em, vốn là căn biệt thự Địa Trung Hải cổ, đã đón không biết bao nhiêu vị khách trốn khỏi đô thị để tìm lấy vài ngày yên tĩnh. Nhưng hôm nay, thứ em đang chờ - không phải là khách. Là gì thì chính em cũng không rõ. Có thể là một ánh mắt, một cuộc trò chuyện chưa bắt đầu, hoặc một thứ cảm giác không tên vừa thoáng qua buổi trưa, khi em đọc dòng chữ: "Khách mới tới chiều mai."Và rồi - chiếc xe đen dừng lại.Sunghoon bước xuống. Ánh nắng nơi đây không làm hắn chói mắt, nhưng lại làm mọi thứ trở nên... lộ rõ. Cái bóng của hắn trải dài trên lối sỏi trắng, trong khi đôi mắt vẫn giữ một sự cảnh giác kín kẽ. Không ai biết tại sao hắn chọn nơi này để ở ba tháng - chỉ có hắn biết. Và có thể, sớm thôi, Sunoo sẽ biết.Khi hai người chạm mắt nhau lần đầu, dưới ánh sáng của một buổi chiều dịu êm và mùi bạc hà trong gió, không ai nói điều gì rõ ràng. Nhưng cái nhìn ấy - đôi mắt cáo cong cong lúc cười của Sunoo, và sự chững lại thoáng qua của Sunghoon - đã đủ gieo mầm cho một điều gì đó sẽ không dừng lại dễ dàng.Từ đầu ấy...là gió.là nắng.là một ly nước chanh bạc hà pha đúng lúc.là một ánh mắt không thể rời đi.là một cuộc chạm khẽ tưởng chừng vô tình nhưng đã tới tận nơi sâu nhất.Và câu chuyện bắt đầu...nhẹ như tiếng dép espadrilles cọ vào lối sỏi trắng,nhưng sẽ d…
Trong truyện này sẽ là những câu chuyện về đời sống của một cô gái nội tâm, những nơi cô đi, những việc cô làm, những thứ cô nghĩ. Mong mọi người sẽ thấy phần nào cảm thấy được an ủi qua những mẫu truyện ngắn này.…
Cố Nghiêu được ví như là một kẻ bất hạnh nhất thế gian, cậu có một gia đình không hạnh phúc, một môi trường học tập không lành mạnh khi bạn bè đều bắt nạt anh, cuộc sống của Cố Nghiêu dường như đi vào bế tắt.Một ngày nọ, đó là một đêm kinh hoàng đối với Cố Nghiêu khi vừa trải qua một cú sốc lớn, lang thang ở ngoài khi trời vẫn còn tối. Anh đi lên cầu thì trời chợt đổ cơn mưa khiến cậu ướt đẫm."thật nhục nhã, đến cả ông trời còn đang khóc cho mày đấy, Cố Nghiêu" - Anh tự nói với bản thân, anh tuyệt vọng, đau khổ vì cuộc đời của bản thân.Có tiếng bước chân ở gần khiến Cố Nghiêu ngẩng đầu lên nhìn phía trước, đã thấy một người phụ nữ lạ mặt đang đứng ở đầu cầu và nhìn anh với đôi mắt vô cảm, cô ta đến gần Cố Nghiêu và đưa chiếc ô ra che mưa cho anh.…