[Solnic] Jellyous
tin nhắn daily của chi xôn nít kìhêhhehehehehef…
tin nhắn daily của chi xôn nít kìhêhhehehehehef…
Mỗi chương là một mảnh cảm xúc, lấy cảm hứng từ chính những bản nhạc của các anhThái Sơn メ Phong HàoMinh Hiếu メ Thành AnTrường Sinh メ Anh TúTrung Thành メ Đức PhúcĐăng Dương メ Thanh PhápHải Đăng メ Hoàng HùngQuang Anh メ Đức DuyKim Long メ Anh QuânThượng Long メ Bảo KhangCông Dương メ Quang Hùng…
" nên đây em đèo về "…
lowercase, textfic, văn xuôi.nhiều từ ngữ tục tĩu.…
Anh có hối hận vì khi đó đã chấp nhận em không?.Chính em cũng hối hận vì điều đó mà?tam biet atsh :(((…
không biết ghi gì đọc đi rồi bt:))…
Hỗn,Tục thì thôi nhé luônnĐọc đi rồi biết nàaa…
Tiểu thuyết nhưng viết như truyện chat , chỉ có AllNicky và CapRhy Hoa Lưu Ly còn được gọi là Forget Me Not - Xin đừng quên tôi…
Sơn:"Hào, Trần Phong Hào, thương anh...mèo ngoan của em"…
Câu truyện tình tay ba…
Truyện nhà tự trồng.Mọi thứ đều là hư cấu, yêu cầu không áp dụng lên người thật.Không có nhu cầu cho chính chủ biết, đừng ai bế truyện của tôi đi đâu!!!Tui viết vì sự yêu thích với mèo anh mèo em nha !!!!…
Tình yêu là ánh sáng làm ấm lòng và soi sáng cuộc đời, giúp chúng ta vượt qua những khó khăn và tìm thấy ý nghĩa của cuộc sống.…
"Bà thầy bói bảo tôi sinh ra đã có một vận xui và phải chịu cảnh chết sớm. Bà ta còn vui vẻ tính xác suất tỉ lên chết trẻ của tôi là 80% còn tỷ lệ chết già là 20%""Thì sao? Em là bác sĩ khoa chấn thương. Anh yêu em thì tỉ lệ chết già của anh sẽ là 80% trở lên. Em là kẻ siêu may mắn sinh ra là để dành cho anh. Dù bây giờ anh có lao ra đường và cứu một con chó khỏi chiếc xe bán tải, em cũng sẽ cứu sống anh ngay tại đó cho bằng được.""Cậu điên mẹ rồi Nguyễn Thái Sơn "___"Anh không được chết trước em đâu đấy Trần Phong Hào " "Lão già xấu xí Nguyễn Thái Sơn, giờ phút nào rồi còn nói mấy lời này hả?" ___Bác sĩ khoa chấn thương × cảnh sát hình sự xui xẻo Couple: Nguyễn Thái Sơn × Trần Phong Hào Jsol × Nicky Tác giả: Vy _____Từng bỏ lỡ nhau trong quá khứ. Cuối cùng sau muôn vàn cái khó, vượt qua hàng trăm hàng rào tâm lí, họ vẫn đến bên nhau. "Chuyện tôi với Nguyễn Thái Sơn yêu nhau, ai đồn?" - Phong Hào ngăn cho miệng không xổ ra bất kì tiếng chửi nào, hai tay chống hông nhìn các cô y tá đang tụm thành một nhóm ở hành lang bệnh viện, vẻ mặt dễ thương nhăn nhó trông rất mắc cười. Bác sĩ Nguyễn cũng chỉ cười ngu đứng bên cạnh, hoàn toàn không có ý định can ngăn"Bác sĩ Nguyễn Thái Sơn khoa chấn thương đồn á anh" - Thành An giáo hoảnh mách lẻo"Gì? Mẹ Nguyễn..." "Bệnh nhân Trần Phong Hào đang có dấu hiệu huyết áp cao, mau đến phòng bệnh để chuẩn bị khám tổng quát nào" Nguyễn Thái Sơn xách cậu lên cái một, vui vẻ như một lão tiều phu trúng mẻ gỗ lớn, mặc cho Phong Hào đang chửi hết 18 đời tổ tông nhà mình.…
Cũng là ATSH cùng những tình tiết hư cấu vui nhộn .Ver ABO học đường ạ…
⚠️🔞WARNING: NC 18+, tâm lý biến thái, nặng đô, dirty talk, thô tụcLƯU Ý: tất cả chỉ là sự tưởng tượng của tác giả, vui lòng không leak ra chính chủ, không coppy đem đi nơi khác---Có một cánh cửa không ai được mở.Có một tầng hầm không ghi trên bản đồ.Có một tình yêu... không được phép tồn tại.Và một mối liên kết méo mó giữa kẻ bị giam và người giam giữ.Càng vùng vẫy, lại càng chìm sâuCàng đau đớn, lại càng thèm khátTình yêu - hay sự huỷ hoại?---…
truyện ngọt, đu 1 số couple ko ngửi đc thì biến!…
-TRUYỆN XIN CAM KẾT HE-otp: MasonB,SonBinh, CodyLei,RikHuy,OtisRyn,...…
"kẻ thù thì sao chứ?" kẻ thù thì một đêm cũng hút nhau thoi"…
Trần Đăng Dương thích thầm Nguyễn Thanh Pháp,nhưng em lại thích người khác.…
Thái Sơn đứng trước cửa căn biệt thự của mình, ánh mắt tối sầm khi nhìn thấy cảnh tượng trước mặt.Trên nền gạch trắng tinh, một người đàn ông hơn hắn bốn tuổi đang ngồi xổm, hí hoáy vẽ bậy bằng... tương cà chua."Anh đang làm gì đấy?" Hắn nghiến răng, giọng lạnh như băng.Người kia ngẩng đầu lên, đôi mắt tròn xoe, long lanh như viên bi thủy tinh, miệng nở nụ cười hồn nhiên:"Anh vẽ con chó đó! Em thấy giống không? Nó tên là Bánh Mì!"Thái Sơn nhìn đống loằn ngoằn đỏ đỏ trên sàn, trán giật giật.Chó? Cái thứ kia mà là chó á?!"Anh..." Hắn bóp trán. "Anh có biết mình đang làm gì không?""Biết chứ!" Phong Hào gật đầu rất nghiêm túc. "Anh đang sáng tạo nghệ thuật! Em không hiểu đâu!"Không, hắn không hiểu thật.Ba ngày trước, hắn còn là một tổng tài lạnh lùng, giỏi giang, ghét nhất mấy tên ngốc nghếch gây rắc rối.Giờ thì sao? Hắn đang sống chung với một "ông anh" ba mươi tuổi, vô tư vô lo như đứa trẻ năm tuổi mà còn là do chính hắn đâm xe trúng.Hắn thở dài, tự hỏi liệu có khi nào mình nên đâm luôn lần nữa để sửa lỗi không.…