Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Lặng lẽ, thương yêu.Yên bình, hoan ca.Tự do, hạnh phúc.Giá không phải là giữa buổi loạn thế, cho ta được hưởng chút vui thú ở đời.Mái tóc ngắn và đen.Âu phục xanh gọn ghẽ."Đi may mắn.""Bình an ở lại."Ta sẽ buồn, nhưng vĩnh viễn không quên....(x) Thanh thủy văn, cuộc sống thường nhật, trong vị ngọt xen chút rã rời. Tôi viết truyện chầm chậm, thường xuyên sửa lại những gì mình đã viết, còn hay ngược nhân vật của mình.Tất cả các tên chương đều sẽ là thơ của Thương Ương Gia Thố.…
Từ tiểu thuyết "Trạm kế tiếp hạnh phúc".Tác giả: Lương Uẩn Như.Nguồn: Internet.Đây chỉ là một sản phẩm chuyển ver., nếu có kiến nghị từ tác giả, editor mình sẽ xoá, cảm ơn các cậu!…
" Alo?..."" yah, anh seongwoo, em gọi lần thứ 3 rồi anh mới nghe máy là sao? Hôm nay em có việc ở gần chỗ anh đấy, có muốn gặp nhau không? Em đang ở trong nhà vệ sinh để trốn anh quản lí đây này, chỉ được nghỉ 20 phút thôi nên đêm mình gặp nhé..."" À, anh gì ơi, anh gọi nhầm rồi, tôi không phải seongwoo" tôi cất lên tiếng chặn lại giọng nam phía bên kia đầu dây. Tôi sợ là nếu mình không lên tiếng thì anh ta sẽ lảm nhảm đến khi bát mì của tôi chương phình lên mất" ồ, vậy hả?... Cho tôi xin lỗi" phập, màn hình điện thoại của tôi tắt ngóm. Có vẻ anh chàng ở đầu dây bên kia đang khá ngại rồi, nhưng tôi cũng không quan tâm. Chuyện trọng đại bây giường là bát mì của tôi sắp chương phình lên mất rồi…
Mỗi ngày tôi đều ghé qua cửa tiệm của chị, mỗi ngày đều theo thói quen ngắm nhìn hình bóng của chị, mỗi ngày đều mua hoa nhưng lại hoang mang không rõ đâu là hoa đâu là người,..., mỗi ngày đều yêu chị thêm một chút mặc dù bản thân ngốc nghếch không hề nhận ra. Tình yêu là một thứ gì đó rất khó nắm bắt nên việc nhận ra tình cảm muộn màng dễ dàng xảy ra. Điều này dẫn đến bỏ lỡ mất người quan trọng đối với mình.P/s: fic mận cóc xoài ổi thơm ngon mời bạn ăn nha tôi đây không chờ bạn nữa giờ tôi ăn liền, ăn nha?…
Kim Namjoon một "gấu đần" với dáng vẻ cao lớn, ngốc nghếch mà dịu dàng, ôm trong lòng cả một khu rừng của tình yêu nguyên sơ và trong trẻo.Kim Taehyung một cậu ấm mang vẻ đẹp hoang dại, ánh mắt cười như mùa hè, nụ cười rực rỡ như ánh nắng ban trưa, luôn mơ về một ngôi nhà nhỏ với người mình yêu.Họ gặp nhau trong một khoảnh khắc tưởng như vô tình nơi quán sách cũ, dưới tán cây ngân vang tiếng gió, giữa muôn vạn người lướt qua nhau mà chẳng ngoái đầu.Namjoon vụng về tặng Taehyung một chiếc bút bị gãy nắp, còn Taehyung ngốc nghếch nghĩ đó là món quà quý giá nhất đời mình.Từ lần gặp ấy, một chuyện tình khờ khạo mà rực rỡ bắt đầu nảy mầm: những cái nắm tay chảy mồ hôi, những cuộc gọi ngập ngừng ngắn ngủi, những buổi hẹn hò chỉ để ngồi im nghe tiếng tim nhau đập thình thịch.Họ yêu nhau không ồn ào, không vội vã. Yêu bằng những việc nhỏ nhặt nhất, bằng cách Namjoon luôn nhớ lấy ngày Taehyung sợ giông bão, bằng cách Taehyung biết Namjoon cần một cái ôm mỗi khi thất bại.Đây, tớ tóm tắt lại ngắn gọn, xúc tích nhưng vẫn giữ hồn thơ mà cậu yêu cầu:Tóm tắt lời cầu hôn của Kim Taehyung:Dưới tán cây bạch quả vàng rực, Kim Taehyung đứng trước Kim Namjoon, gom hết can đảm để nói ra những lời từ trái tim.Cậu thổ lộ rằng từng mơ đi khắp thế giới, vẽ hàng vạn bức tranh, chụp hàng ngàn tấm ảnh, nhưng rồi nhận ra chỉ muốn đi đến một nơi duy nhất là bên Namjoon.Taehyung cầu hôn bằng một lời thì thầm run rẩy nhưng tha thiết:"Namjoon... Làm ơn, kết hôn với tớ đi."Namjoon chú gấu đần của Taehyung ngơ ngác trong c…
Dù cuộc sống hiện tại của Joon đã đạt được tất cả, tình bạn, sự nghiệp và tình yêu của Fan. Nhưng trong suy nghĩa của bản thân vẫn có chút tự ti vò luôn nghĩa rằng bản thân mình không xứng đáng hoàn toàn và mọi người chỉ biết anh là 1 phần của BTS. Một ngày anh rơi vào giấc mơ của chính bản thân tạo ra sau khi bị tai nạn do 1 sasaeng fan gây ra, Bangtan luôn bên Joonie cho đến cuối cùng. Joonie rơi vào thế giới do anh nằm mơ nơi anh trở thành maknae của Bangtan được vô số tình iu thực sự, sự cưng chiều tuyệt đối đã chữa lành con người của Joon ( Joon_trung tâm) nơi đây khiến cho anh nhận ra việc iu bản thân và trân trọng cuộc sống hơn.…
"Mẹ mẹ mẹ ! Ở nhà trẻ có bạn xinh đẹp hong có môi !" Một đứa nhóc 3 tuổi trên tay cầm cây kẹo con gấu chạy ùa vào kéo kéo quần mẹ nó"Sao cơ ? Không có môi á ?"Mẹ Kang phì cười ngồi xổm xuống xoa đầu con"Seul hong đùa đâu" Nhóc con dậm dậm chân cùng đôi môi chúm chím phì phì nước miếng như khẳng định lời mình nói"Làm sao con khẳng định điều đó ?""Vì nó rất ngọt ! Chắc chắn là kẹo, không thể là môi"Kang Seulgi - 3 tuổi, có niềm đam mê mãnh liệt với kẹo và môi của bạn xinh đẹp ở nhà trẻBae Joohyun - 3 tuổi, thỏ bông và mông của seulgi là điều mà em bé thích nhất…
Thêm một fic về BangPink chủ yếu là Taeniecp chính là Taenieanti thì biến không tiễn :))là tự nghĩ vui lòng không lấy chấ xám của tớ. này là bịa không giống thật, xin cảm ơn…
Mùa hạ năm ấy, chúng ta không có gì cả nhưng chúng ta có nhau . Mùa hạ của rất nhiều năm sau, chúng ta có tất cả, chỉ tiếc là lại không có chúng ta. Mùa hạ năm ấy trong năm 18 tuổi của Bae JinYoung và năm 17 tuổi của Lee DaeHwi, mãi là mùa hạ đẹp nhất, đẹp đến đau lòng, cho dù đẹp cách mấy cũng chẳng thể quay lại ...…