Tương phùng [JsolNicky/ABO]
đọc đi rùi biết…
đọc đi rùi biết…
🫶🫶🫶 Cre idea: Mạn Hà Kỳ…
Như tiêu đề. Main thật ra là một Anh hùng được triệu hồi đến từ thế giới khác, Ma vương cũng vậy. Nhưng Ma vương là người đã từng trãi, nên mới quyết định sẽ giữ lấy hoà bình của thế giới này theo cách của mình. Nhưng cứ mỗi năm trăm năm một lần, ma thuật triệu hồi cổ đại lại kích hoạt được một lần và đó là lúc main xuất hiện rồi bị lợi dụng giết chết Ma vương. Khiến cho cả thế giới này, ba trăm năm sau đó liên tục chìm trong chiến tranh và loạn lạc. Không cam lòng vì bị giết bởi main và đoán trước kết cuộc của main, nên trước khi chết Ma vương đã dùng ma thuật chuyển sinh mình nghiêm cứu ra để sử dụng lên main, rồi sửa đổi một chút khiến cho cậu phải chuyển sinh thành nữ. Ba trăm năm sau cũng là thởi điểm mà cả hai được chuyển sinh, sau khi Ma vương tìm ra được kẻ thù của mình là main và muốn cho kẻ thù này bị hạ nhục rồi giết chết, nhưng hắn nhận ra main quá mức hiểu chuyện nên chịu không nổi việc đó, muốn để main phải sống trong sự tội lỗi đó bằng sự bất tử của mình. Nhưng main làm sao có thể chịu đựng được điều đó, cho nên sau đấy liền bám theo Ma vương để cố gắng mượn cây Ma kiếm, thứ có thể giết chết cô hoặc khiến cho Ma vương tự tay giết mình...…
Một kẻ đầu óc đơn giản, chỉ có chút kí ức mờ nhạt về quá khứ trước khi hồi sinh trở thành một con Skeleton. Hành trình của hắn sẽ đi đến đâu?…
mỗi 1 chap là 1 câu chuyện khác nhau và otp khác nhau ạ!!pov này mình lấy trên tik ạ, mình đã ghi cre cho mng rồi nha!!!…
Sao cũng được. Đằng nào thì chúng ta cũng không có sau này, vậy nên tất cả đều chẳng còn ý nghĩa gì hết.---Vì muốn tự quyết định mọi thứ, vì nghĩ mình có thể lo liệu được tất cả, nên kết cục là mất tất cả.---* Lưu ý: Đây là câu chuyện dựa trên trí tưởng tượng của tác giả, tất cả các sự kiện đều không xảy ra với idol ngoài đời thật. Mong mọi người lưu ý trước khi đọc.…
những anh ma đẹp trai học yêu…
Only JsolNicky…
" quang anh tao có thai rồi "…
Viết xàm xàm thôi à mà chuyện này là ý tưởng của tớ nhưng mà hầu như là do chat GPT viết nha.…
"mình yêu nhau yêu nhau bình yên thôi, mình nói với nhau bao điều rồi ngày mai nắng lên bình minh sẽ tới, tay nắm tay chẳng cách rời..."↪ lowercase, soft, mỗi chương chỉ tầm vài trăm chữ↪ tình tiết không có thật↪ bác sĩ thú y nguyễn thái sơn x họa sĩ trần phong hào…
"Phong hào,cậu là người đăng bài tỏ tình tôi trên confession đúng không?""không...không phải tớ,tớ không đă-""được hẹn hò đi,tôi thích cậu,phong hào"…
" thơm quá, son của anh mùi dâu hả? "…
nhiều oneshort.kết cục vẫn luôn là về bên nhau.meo meo meo…
cua lại người yêu cũ không phải là ngu mà là cho tình yêu một cơ hội được sáng.tags: texfic, gương vỡ chưa lành, người yêu cũ, niên hạ, lụy x đang cố move on…
Series những mẩu chuyện ngắn JsolNicky do tác giả tự biên tự diễn, mong mọi người đón nhận và tôn trọng quyền tác giả. Xin chân thành cảm ơn…
textfic hán iu❤️❤️drop…
Truyện xàm vch…
YÊU 1 - ĐAU 10Tôi là Trần Phong Hào. Tôi đem lòng yêu một ánh sao.Nguyễn Thái Sơn, cái tên ấy từ lâu đã khắc sâu trong tâm trí tôi, như một bản nhạc buồn mà tôi không thể nào ngừng nghe. Em là ánh sao mà tôi ngước nhìn suốt những tháng năm tuổi trẻ, một ngọn đèn dẫn lối cho tôi trong những ngày chông chênh nhất. Nhưng trớ trêu thay, dù tôi có vươn tay đến đâu, cũng chẳng thể chạm vào em.Tôi yêu em bằng tất cả những gì mình có. Yêu từ những điều nhỏ bé nhất một nụ cười, một ánh mắt, một câu nói vu vơ của em. Yêu đến mức, chỉ cần em quay đầu nhìn tôi một giây thôi, tôi cũng cảm thấy cả thế giới này trở nên ấm áp. Nhưng tình yêu ấy, dù tôi có cố gắng bao nhiêu, cũng chỉ là một cơn sóng lặng lẽ xô vào bờ, hết lần này đến lần khác, không bao giờ được đáp lại.Ban đầu, tôi nghĩ rằng chỉ cần chờ đợi, chỉ cần luôn ở bên cạnh em, một ngày nào đó, tôi sẽ có được vị trí trong tim em. Nhưng rồi tôi nhận ra, tôi không phải là người em tìm kiếm. Tôi chỉ là một ai đó, một sự tồn tại lặng lẽ bên lề cuộc đời em, một người có cũng được, không có cũng chẳng sao.Tình yêu của tôi cứ thế chồng chất theo thời gian.Tôi yêu em một.Tôi đau mười.Tôi đã thử quên, thử rời đi, nhưng mỗi khi em vô tình lướt qua tôi, mọi thứ lại vỡ òa. Hóa ra, tôi vẫn yêu em, vẫn không thể dứt bỏ. Nhưng có lẽ, một ngày nào đó, khi trái tim này không còn đủ sức để đau thêm nữa, tôi sẽ học cách buông tay.Vì một tình yêu không được đáp lại, dù sâu đậm đến đâu, cũng chỉ là một vết thương chẳng bao giờ liền sẹo.…
Lần đầu viết thể loại này, mà không có H đâu.…