Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
"Cô nhóc và một quản gia ,sống tại một biệt thự trên rừng núi hoang vu nơi họ xuất hiện luôn có những câu chuyện kì lạ." - CHỜ ĐÓN VÀO THÁNG 4/2023 NÀY -…
"Kiếp Chiến Hàn" không chỉ là một câu chuyện về tình yêu và sự hy sinh mà còn là một hành trình tìm kiếm sự chân thành, sự tha thứ và hy vọng cho một tương lai tươi sáng hơn.…
Chuyện kể về 1 cô bé khi về quê nội chơi vô tinh vào khu rừng thuộc cai quản của vị thần núi và yêu quái . Cô đi lạc và vô tinh đã gặp Gin và câu chuyện bắt đầu từ đây ....…
Truyện nói về giữa khu rừng rộng lớn trời xanh bát ngát đi mãi ra cánh đồng thiên nhiên nhiều hoa thơm cỏ lạ xanh tốt non tươi núi rừng tươi đẹp thoáng mát trong lành…
màng đêm phát sáng hai màu xanh đỏ. họ chạy vào rừng, leo Lên lưng núi thấy một cái hang, họ chạy vào trốn nhưng trượt chân ngã xuống cái hố sâu Một mở đầu mới của một câu truyện mới bên dưới lòng đất…
Tác giả: Quả Đào Lạc ĐườngThể loại: Ngôn tình, Quân nhânNguồn: sưu tầmRe-up: aniiebear---*--- Anh là một người đàn ông rất có khí chất quân nhân, ngay cả khi lên giường lời nói ra cũng giống như là phát khẩu lệnh, ngắn mà có lực: "Cho em thời gian mười giây, cởi quần áo lên giường, nếu không nghe lời chỉ huy, bổn thiếu liền lựa chọn tấn công." Cô là một người tuyệt không cúi đầu trước thế lực ác, bất kể anh là Thượng tá hay là Thủ trưởng, dám phóng ngựa tới đây, quật ngã tất cả: "Anh dám tiến lên trước một bước nữa, tôi sẽ bắt anh!". Một là kim quang lấp lánh kiêu ngạo mạnh mẽ được trọng vọng ba đời, Thượng tá đại nhân trẻ tuổi nhất quân khu S. Một là nữ cảnh sát hình sự mạnh mẽ quả cảm ghét ác, đại tiểu thư trước khi hào môn phá sản. Lần đầu tiên gặp mặt, cô coi anh là khách làng chơi, gội cho anh một ly rượu. Lần thứ hai gặp mặt, cô coi anh là lưu manh, đá sinh mạng của anh. Lần thứ ba gặp mặt, cô đau khổ phát hiện anh trở thành cấp trên của cô, mà cô trở thành lính của anh.*****Mối quan hệ này thông thường sẽ khó phát triển tình cảm, nhưng nhờ vào ngòi bút của tác giả Quả Đào Lạc Đường đã viết lên câu chuyện tình cảm đầy xúc động, nhẹ nhàng, tinh tế, có chiều sâu khiến bạn đọc cảm thấy đồng cảm.…
"Một Đông Phương Bất Bại có trái tim của Tiểu Long Nữ, làm những việc làm của Nhậm Doanh Doanh, rơi nước mắt của Triệu Mẫn, cuối cùng lại có kết cục bi thảm như Lý Mạc Sầu"Mượn câu nhận xét của một ai đó nói về nữ nhân này để bắt đầu từ kết thúc dang dở kia.* Đông Phương Bất BạiLần thứ nhất, hắn nói nàng là đại ma đầu, tuyệt tình tặng nàng một nhát kiếmLần thứ hai, nàng vì hắn, nuôi nấng dưỡng dục hài nữ của hắn nên ngườiLần thứ ba, cuối cùng nàng cũng có thể sống đúng với những gì nàng mong muốn, với người mà nàng chưa khi nào vứt bỏ tương tư* Lệnh Hồ Bạch KhiếtNàng gánh vác mối thù giết hại cả gia đình, tâm niệm đi đến cùng trời cuối đất cũng phải tìm được tiểu muộiNàng vô tư thanh thuần, lại vướng vào duyên nợ với ba tấm chân tâmCuối cùng, vẫn là hắn, người duy nhất từ khi bắt đầu, ở bên nàng vẹn nghĩa trăm năm* Nhậm Thiên ThanhNàng là Thánh cô cao cao tại thượng, lãnh ngạo thanh cao, trong mắt không vương một hạt bụiNàng trẻ tuổi, dại khờ, thứ gọi là trách nhiệm, lại đẩy nàng lạc vào hết sai lầm này đến sai lầm khácTàn cuộc, đâu mới là nơi chốn thanh thản nhất cho nàng dung thân?…
Một thương bạo đầu, quan nguyệt theo cuối thời xuyên thủng sáu linh niên đại, trở thành ẩn cư núi hoang thượng đích một cái sống một mình hái thuốc nữ.Dưới chân núi đích nhân thiếu ăn thiếu uống, quan nguyệt động động thủ đầu ngón tay, mộc hệ dị năng đề cao ra một tra tra đích lương thực, sẽ chờ hạ oa . Nhưng quan nguyệt có tự mình hiểu lấy, liền nàng này thủ phá trù nghệ, làm cho nàng nấu cơm còn không bằng trực tiếp ăn sinh đích, ít nhất nguyên két nguyên vị.Sinh khoai lang khẳng đích nha đau, dã trái cây sáp đích miệng ma, rau dại thang khổ đích cùng hoàng liên dường như. Má ơi, còn không bằng quay về cuối thời đánh quái thưởng siêu thị.Lại là thủ lương thực không kịp ăn cơm một ngày, quan nguyệt đụng tới một cái vừa tới nơi này thanh niên trí thức, tùy tay đôn một oa củ từ canh gà hãy thu ăn xong quan nguyệt đích tâm.Quan nguyệt: đến đến đến, suất oa, làm cho chúng ta đến đàm một bút mỹ thực đổi dược liệu đích giao dịch.Đối mặt kêu than cho thực phẩm đích Tiểu cô nương, bị bắt đi xa tha hương đích cố tùy nở nụ cười.Theo thời khắc này bắt đầu, ở trong lòng hắn, trong thành đích nhà cao cửa rộng đại viện, xa không kịp này vô biên vô hạn đích núi rừng, cùng trước mắt này tiểu hồ ly dường như cô nương.…
Hứa sở là bắc kị trên núi đích một gốc cây độc thực, sinh vu hồng hoang, hóa thành hình người sau xuống núi mưu sinh, lại bị cho biết, báo cho kiến quốc sau yêu quái không thể thành tinh, một mạch dưới, nàng về tới trên núi ngủ say.Tái tỉnh lại khi, phát hiện nhân gian đã muốn cuối thời.Cuối thời hoang loạn, mọi người mệt mỏi, hứa sở lại ở trên đường nhặt được rất nhiều lông xù.Vì nuôi sống lông xù, nàng chỉ có thể chính mình khai khẩn thổ địa, cố gắng làm ruộng.Loại loại điền, nàng bỗng nhiên phát hiện chính mình dưỡng đích lông xù lý lẫn vào kỳ quái đích giống.Ngụy trang thành gảy chân cây cỏ nê mã đích quỳ: "Ta cảm thấy được nàng loại đích phiên gia so với ta mấy ngàn năm tiền ăn đích thần cây cỏ ăn ngon."Hóa thành quất miêu đích ác thú: "Ta một ngày phải ăn ba mươi khối, nàng có thể hay không cảm thấy được ta rất có thể ăn?"Đáng sợ nhất chính là kia con cao ngạo lãnh mị đích cửu vĩ thiên hồ.Mỗ thiên đêm khuya, hắn cư nhiên cùng hứa sở nói: hắn ăn nị phượng hoàng trĩ kê, nghĩ muốn đổi nghề ăn chay.Vấn đề: nếu đem hứa sở làm thành một mâm đồ ăn, kia nàng là món ăn mặn, vẫn là thức ăn chay đâu?PS: hậu kỳ nữ chủ đích đồng tộc cũng sẽ xuất hiện, đại khái hội biến thành ảnh gia đình thức đích nông trường đại viện.…
Làm ngươi chạy nạn, không làm ngươi mang nhãi con đốn đốn ăn thịt! / Năm mất mùa, xuyên thành năm cái vai ác nhãi con quả phụ nươngTác phẩm tóm tắt【 dưỡng nhãi con + không gian + chạy nạn núi sâu + làm ruộng khai hoang + làm giàu + có cp】Diệp Văn Tuyết vừa mở mắt xuyên thành năm cái vai ác nhãi con tuổi nhỏ khi ch·ết thảm quả phụ nương.Khai cục gặp phải tướng công thân ch·ết, liền nguyệt đại hạn, phản quân sắp đánh tới, kẻ xấu thiếu lương muốn bán nàng cả nhà, thôn người thờ ơ lạnh nhạt...... Từ từ nguy cơ.Tương lai chạy nạn trên đường càng là nguy hiểm thật mạnh, phiền toái không ngừng.Diệp Văn Tuyết: "......" Này hoang, thị phi trốn không thể sao?Nàng có mộc hệ dị năng có không gian, dẫn theo một nhà năm nhãi con chạy nạn vào núi sâu.Khai hoang trồng trọt, nhặt khuẩn rút măng, dưỡng ngỗng đuổi heo, thải dương xỉ, nhặt hạt dẻ, trích hương xuân......Th·iên t·ai nhân họa không sợ, dãy núi chỗ sâu trong, an gia dưỡng nhãi con, vượt qua năm mất mùa loạn thế, một đường làm giàu.Nhãi con dưỡng trắng trẻo mập mạp, nhật tử quá rực rỡ, Diệp Văn Tuyết thành mỗi người trong mắt hương bánh trái.Bất quá người nào đó ngăn ở phía trước là có ý tứ gì? Muốn làm oa cha kế, đến xếp hàng!…
- Tên truyện: Mây Ủ Hương Rừng- Thể loại: Hiện đại, ngôn tình, ngược, quân nhân, cảnh sát, trinh thám, điều tra, tội phạm, nằm vùng, tâm lý, bí ẩn, đấu trí, vùng biên, hắc ám, song cường, nam cường nữ cường, chậm nhiệt, 1v1,- Văn án:Giữa một bản làng vùng biên quanh năm mây phủ, nơi rừng sâu và sương trắng che lấp mọi dấu vết, Hứa Ninh sống như một người bình thường nhất: lặng lẽ, dịu dàng, mở một tiệm thuốc nhỏ giữa núi. Nhưng dưới vẻ yên ổn ấy là những bí mật đã kéo dài suốt nhiều năm, cùng một thân phận không thể để ai chạm tới.Sự xuất hiện của Lục Dã khiến mặt hồ đang phẳng lặng dần nổi sóng. Từ những lần chạm mặt tưởng như tình cờ, từ một đêm mưa, một vết thương, một ánh nhìn quá mức bình tĩnh giữa hiểm nguy, cả hai từng bước nhận ra đối phương đều không đơn giản như vẻ ngoài.Giữa rừng núi âm u, giữa những tầng mây và màn sương không tan, đây là câu chuyện về những con người đi giữa thật giả, giữa tin và nghi, giữa dịu dàng và lạnh lẽo; nơi có những bí mật được chôn dưới lớp đất ẩm của núi rừng, chỉ chờ một ngày bị lật mở.…
___________Sử Thần Ngô Sĩ Liên có viếtLý Thái Tổ lúc mới có được thiên hạ, xa giá về Cổ Pháp ngự chơi chùa ở hương Phù Đổng, có thần nhân đề thơ ở cột chùa rằng :"Nhất bất công đức thủy, Tuỳ duyên hoa thế gian. Quang quang trùng chiếu chúc. Một ảnh nhật đăng san..."Tức "Một bát nước công đức [của Phật], theo duyên sinh hoá ở thế gian. Sáng rực hai lần đuốc rọi, mặt trời gác núi là hết bóng". Sư chùa là vạn hạnh đem bài thơ ấy dâng lên vua. Lý Thái Tổ xem xong rồi nói: "Việc của thần nhân thì không thể hiểu được". Người đời truyền tụng, không ai biết bài thi ấy nói thế nào. Đến khi nhà Lý mất, mới cho bài thi ấy là nghiệm. Vì từ đời Lý Thái Tổ đến đời Huệ Tông là tam đời. Trong bài thi viết "Quang quang trùng chiếu chúc. Một ảnh nhật đăng san" - sáng rực hai lần đuốc rọi qua hai đời thì đến đời thứ ba - mặt trời gác núi là hết bóng.Lý Huệ Tông là đời thứ ba tính từ đời Lý Thái Tổ mà tên thật là Sảm, tức - mặt trời gác núi, hết bóng. Thế thì nhà Lý được nước là tự trời, mất nước cũng là tự trời. _____________Nhưng người đời đâu hay biết sau câu thi ấy còn có câu "...Nhật Tịch vô tuyệt sắc,Nguyệt sắc tựa hư vô "Tịch ở đây có nghĩa là xế tà tuyệt sắc Nhưng dù có sắc sảo đến mấy, dù có là sắc trăng đi nữa cũng chỉ trở thành hư vô để thế chổ cho mây trời.…