núi hai
hong bé ơi…
truyện được heo chan lấy từ một nùi truyện khác:))…
Biết đi đâu kím tìm dịu dàng dành cho riêng ta? Muzan ta, liệu sẽ được hạnh phúc, hay đơn giản sẽ chết rồi rơi vào hư không vô định?."Đêm hôm ấy, tuyết rơi thật dày. Dày đến nỗi, lấp kín cả cỗi lòng cậu. Lạnh lẽo, bất lực. Cậu lê bước chân kím tìm trong vô định. Liệu có ánh sáng nào dành cho cậu? cho em gái cậu?"Bác Saburo đã từng dặn dò Tanjirou rằng: "Đừng bao giờ xuống núi vào ban đêm. Vì sẽ có quỷ. Chúng ăn thịt con người".Liệu quỷ có thật sự đáng sợ như lời đồn. Hay chính dã tâm của con người, mới là ác quỷ thật sự?*Lưu ý: Truyện mang tính giải trí, nội dung có thể không đồng nhất với truyện/phim gốc. Các nhân vật đều được lấy từ phim. Vui lòng đọc truyện trong vui vẻ. Tác giả viết cho vui, đói quá nên tự đẻ tự húp. Không vì mục đích thương mại. Cảm ơn đã đọc. Chúc các bạn đọc truyênn vui vẻ.…
Bạn ơi, nếu bạn đối đãi với tôi chân thành như là tôi đối với bạn, nếu bạn cùng tôi xưng là tri kỷ, vậy bạn sẽ hiểu được những gì mà tôi muốn nói với bạn. Sau này, nếu có một ngày bạn đi qua phần mộ của tôi, xin hãy chắp tay chúc phúc cho tôi".Một phong thư đột nhiên tới, bạn tốt mất tích ly kỳ, kiều tiểu thư cùng danh trinh thám quen biết, lại ở dưới cơ duyên xảo hợp sóng vai phá án, từng án từng án, mạo hiểm, kích thích, thúc đẩy đầu óc của bạn, cùng với bọn họ đi vào thế giới tâm lý tội phạm. Xuyên suốt truyện là những bất ngờ thú vị, những lo lắng cùng với với những gì gọi là rắc rối làm bạn không thể không nhận ra đây là một truyện khá hấp dẫn, mang theo văn phong của truyện đô thị thường nhật, truyện trở nên gần gũi chân thực hơn bao giờ hết.O…
người ơi, lấy anh nhé?…
Diệp Mộ tỉnh dậy trên một chiếc giường mềm mại, xung quanh trắng muốt, sạch sẽ đến mức khiến người ta khó chịu.Cậu chớp mắt.Sau đó rất nghiêm túc ngồi dậy, nhìn trần nhà.- À... Mình xuyên sách rồi.Vừa đọc xong cuốn tiểu thuyết đó, ngủ một giấc liền tới đây.Đây là một thế giới nơi nhân vật chính đi đầy đường, tình hình chính trị rối ren nhưng ai nấy vẫn rảnh rỗi yêu đương.Học viện quân sự danh tiếng chỉ là cái cớ để khoe khoang tình cảm, vả mặt những kẻ coi thường.Quá đáng nhất là, các nguyên soái, tướng quân ở đây ai cũng đẹp còn hơn cả minh tinh.Nhưng Diệp Mộ nhớ lại, hình như mình chỉ là người qua đường, đến tên cũng không có nổi trong truyện. Thế nên cậu thở phào nhẹ nhõm, không lo không sợ.Cậu rất phối hợp lăn lộn trên giường ba vòng.Nhưng mà...Vì sao cậu là beta mà lại có thể ngửi thấy tin tức tố?Vì sao người quen của nguyên chủ lại nhìn cậu bằng ánh mắt thương hại?Vì sao cậu cảm thấy lồng ngực trống rỗng, như thể đã quên mất thứ gì đó...Nhưng không sao! Diệp Mộ phủi phủi tâm trạng, cười tươi rói: không dễ gì có cơ hội tiếp xúc với dàn nhân vật chính trực tiếp thế này.Thế là Diệp Mộ cầm sẵn bỏng ngô, kính râm, ngày ngày hóng hớt khắp nơi, tự xem mình như khán giả không chen vào cốt truyện chính.Thế rồi, rất chi là đỉnh cao, cậu bị cha nuôi hiền từ ném thẳng vào Học viện quân sự Elmsgate - nơi tập hợp toàn lũ alpha đỉnh cấp cùng đống cơ giáp to như núi.Đây cũng là nơi bắt đầu của đủ loại yêu hận tình thù đầy kịch tính của dàn nhân vật chính.…
Tên góc: Tướng quân luôn bị bắt nạt đến phát khócChuyển ngữ: Sư Tử Cưỡi GàTác giả: Cung Tâm VănThể loại: Ngôn tình, xuyên không, ngọt, sủng, nữ cải nam trang, thời loạn chiến tranh, HENguồn: Diễn Đàn Lê Quý ĐônSố chương: 117Giới thiệu truyện: Ngày xưa thì luôn theo quan niệm trọng nam khinh nữ,nữ nhi muốn làm quan lớn thì phải cải nam nhi, trong hoàng tộc cũng vậy.Nữ chính trong câu chuyện này phải giả nam nhi để giúp đỡ gia tộc đứng dậy cho mọi người dân có cuộc sống ấm no.Trích đoạn ngắn:Nam chủ: Chúa công đối với ta ân trọng như núi, bất luận là muốn tim ta hay muốn mạng ta hay muốn bất kỳ bộ phận nào của ta, ta cũng thấy chết không sờn. Nhưng thật ra trong lòng ta là thích nữ nhân.Chúa công: Vừa khéo, ta chính là nữ nhân. Quân địch: Mặc Kiều Sinh lại đến, đây là một Diêm La Vương giết người không chớp mắt, mọi người chạy mau đi! Đại thần: Đại tướng quân quả thật là quốc chi lợi khí (có ích cho quốc gia), Thần quân của đại Tấn, chẳng qua công cao chấn chủ, sẽ gây bất lợi cho Chúa công. Mỗi ngày, trong cung đều thế này:Cung nữ: Ai dô, thật không thể khoanh tay ngồi nhìn mà, Tướng quân lại bị bệ hạ trêu cho khóc rồi, thật sự quá đáng thương.Nam chủ là Tướng quân có xuất thân từ nô lệ, lúc niên thiếu gặp cảnh đời thê thảm, cuộc sống bấp bênh, may mắn được nữ chủ cứu vớt, trở thành thuộc hạ trung khuyển.Khi nữ chủ xuyên qua, gặp ngay lúc huynh trưởng của nguyên chủ bị độc chết, binh đến dưới thành, cả nhà đang xếp hàng treo cổ, bất đắc dĩ không thể làm gì khác đành phải nữ cải na…
Leo núi trượt chân xuyên qua đến cổ đại, Đàm Tiểu Tiểu hóa thân tú tài nương tử.Tú tài khắc khổ đọc sách, cần kiệm công việc quản gia, củi gạo du muối,Vẫn là trạch nam chủ cho thuê nhà một quả, kiêm huyện lý mười giai hảo thanh niên.Phu phục gì cầu? Nhưng là trong nhà đầu vì sao vẫn là nghèo đâu?Đàm Tiểu Tiểu dốc lòng muốn hướng làm giàu hoạn lộ thênh thang đi,Cổ đại thủ gia sản phòng đồ ăn khai trương đại cát!…
câu chuyện anh hùng và ma vương thì nhiêu như muối biển rồi, viết vì vui thôiP/S Tôi viết chương đầu từ năm 2016 nên sẽ hơi bị sai chính tả và nhiều thứ thật ra cũng đấu nội tâm dữ lắm nên xóa viết lại hay viết lại từ đầu nhưng rồi tôi quyết định để luôn 1 phần là kĩ niệm phần còn lại là mỗi lần lên đọc bít mik ngu dốt và yếu kém đến mức nào ^^…
Vô Đọc Là Biết Ngay Thôi^-^…
câu truyện ngắn để nói lên tâm sự của một kẻ đang trải qua cảm giác 10 nghìn năm mỗi ngày…
bạn có cảm thấy điều gì đó tồn tại, điều gì làm bạn tiếc nuối không nguôi ?…
Chíp Bông nhỏ của những đứa trẻ đi lạc…
Chuyện tình giữa Quý ngài lịch lãm và cậu thanh niên Yếu đuối à..?…
Những câu chuyện nhỏCông : HắnThụ : Y…