Hầm Giếng Cũ
"Tiếng chó tru, tiếng gió rít qua núi đá... và một cái giếng cũ sâu thăm thẳm.Người ta bảo, ánh mắt tò mò lỡ nhìn xuống giếng sẽ không bao giờ còn là chính mình nữa.Em có dám bước chân vào bóng tối này?"…
"Tiếng chó tru, tiếng gió rít qua núi đá... và một cái giếng cũ sâu thăm thẳm.Người ta bảo, ánh mắt tò mò lỡ nhìn xuống giếng sẽ không bao giờ còn là chính mình nữa.Em có dám bước chân vào bóng tối này?"…
Một nhóm thương nhân từ Tổ Việt Quốc vận chuyển gạo qua nước A Man đi buôn, trên đường vì để thuận tiện hơn mà họ lựa chọn đường tắt là băng qua ngọn núi Đại Đạo thần bí mà muôn dân Tổ Việt đều không dám đặt chân đến. Đến lưng chừng núi sương khói mù mịt che lối đi, nhóm thương buồn chật vật mò mẫm tìm đường, đã qua 4 tuần trăng, sức người cạn kiệt, lương thực mang theo đã hết, nhóm người tưởng chừng tuyệt vọng chờ chết. Ánh trăng lên cao, vầng trăng rằm tròn rọi sáng cả ngọn núi. Nhóm người lần theo ánh trăng kia đi tới một gia trang trông có phần cũ kĩ. Một trong nhóm người gõ mạnh vào cửa. Cánh cửa từ từ mở ra, giữa sân là một cây liễu lớn. Dưới gốc liễu chẳng phải thần tiên hoá lão già cũng chẳng phải thư sinh nho nhã. Bóng người mờ nhạt ấy là một tiểu hài tử toàn thân trắng bóc đầy anh tuấn, có phản phất chút già dặn của lão già, chút nho nhã của thư sinh. Tiểu hài tử ngủ say dưới gốc liễu chợt mở mắt. "ai da~ người đến là ai a..."…
Tên truyện: Xin chào, Tần tiên sinh Tên gốc: 你好,秦先生Tác giả: Dạ Mạn Edit: XiaoyingBeta: Sliver & Haki Văn án Lâm Vu với số điểm đứng nhất thành phố trong kỳ thi Trung học mà thành công tiến vào Nhất trung. Tại đây, cô gặp Tần Hoành.Tần Hoành trong trường học có vô số người yêu thầm, ngoại trừ Lâm Vu. Một ngày nọ, vào tiết tự học buổi tối, Lâm Vu nhận được một tờ giấy, trên đó viết: Tớ thích cậu, Tần Hoành. Cô thuận tay vút tờ giấy đó cho Tần Hoành ngồi phía sau, nhưng không ngờ nó lại rơi vào tay giáo viên chủ nhiệm. Lâm Vu bị gọi vào phòng làm việc. Từ đó, lời đồn nổi lên từ phía rằng Lâm Vu thích Tần Hoành..................Một người là cô gái Miêu tộc đến từ vùng núi....Một người là chàng trai khiêm tốn với gia cảnh hậu đãi....Một sự ràng buộc nhiều năm....Chuyện đời như một cuốn sách, tôi chỉ yêu một người là cậu.…
Ở giữa những nơi ta sống, trên con đường ta đi, tồn tại một thị trấn.Khi đi dọc bên đường cao tốc, lọt thỏm sau con phố đổ nát. Có lúc nằm giũa một rừng cây, ngay trung tâm sa mạc. Khi chợt xuất hiện trên bờ hồ, trải dài theo con sông chảy xiết. Lại cũng có khoảng khắc thấp thoảng sau những đỉnh núi, trên rìa một vách đá hiểm trở. Nếu cố tìm đường đến đó, sẽ chẳng ai có thể tìm thấy, Thế nhưng chỉ cần lạc bước, nó sẽ lập tức hiện ra ngay trước mặt chào đón…
Chiến tranh Việt-Mỹ và chân tình trong biển lửa. "Có người línhMùa xuân ấy ra đi từ ấy không vềDòng tên anh khắc vào đá núiMây ngàn hoá bóng cây treTrời biên cương trắng trời sương núiMẹ già mỏi mắt nhìn theo" -trích Màu hoa đỏ-Truyện có vài yếu tố không giống với lịch sử. Nhân vật không có thật. Tác giả đã và đang tìm các tư liệu khiến truyện theo sát lịch sử nhất. Mọi người có ý kiến xin vui lòng đóng góp để tác phẩm hoàn thiện hơn.…
Ngự Am, đường đường là một tổng tài tuấn tú của một công ty lớn. Phụ nữ, anh không phải không yêu, mà là không thể yêu. Vì sao, bởi rằng tổng tài trời sinh không thể chạm vào phụ nữ.Vì sao? Diệp Chỉ Nhu cũng không hiểu, nhưng cô biết, chỉ cần cô chữa khỏi chứng bệnh sợ phụ nữ của tổng tài, vậy thì… tiền nhất định sẽ chui lọt vào túi rồi, còn có một núi vàng lớn. Ăn mặc không lo, vì tiền, vì núi vàng.Diệp Chỉ Nhu quyết định bất cứ giá nào, trước tiên đến quyến rũ, lại tự đề cử mình làm tình nhân. nhưng mà….Muốn hôn… có thể, “Tiền hôn” đưa trước đây.Muốn ôm, cũng có thể, “Tiền ôm” cứ đưa trước đây nào, hễ có tiền, tất cả đều dễ nóiNhưng, vì sao cô bị Ngự Am ôm lại hôn, cuối cùng còn ngốc nghếch bị đưa theo lên giường, ngoan ngoãn thực hiện nghĩa vụ “Tình nhân”. Mà cô lại ngay cả một xu cũng không cần? Sao vậy chứ?Cô ham làm giàu nhất, dường như càng yêu đàn ông càng không thích tiền….…
Cô gái trẻ Tự Vân và những người đồng nghiệp bị lôi vào vòng xoáy kinh hoàng khi du lịch trên núi Bạch Duệ. Để thoát ra cô cần đi tìm sự thật nhằm an ủi cho cô gái đỏ bị sát hại ghê rợn. Vượt biết bao thử thách, nếm trải nổi sợ hãi tột đỉnh, liệu cô và đồng nghiệp của mình sẽ thoát ra được hay không??? Hay phải bỏ mạng dưới tay CÔ GÁI ĐỎ??? :3…
Truyện viết về xoay quanh Diệu Nhi. Hồi lúc đó là một đứa nhỏ 10 tuổi, ham chơi. Vào ngày nghỉ hè đó, cô có dịp để về quê thăm ông bà và bạn bè nơi đó. Những ngày ở cái nơi rừng núi bát ngát như vậy, thật sự rất vui, còn vui hơn nữa khi gặp cậu ấy. Một chàng trai lớn hơn cô lúc đó 1 tuổi. Cậu ta xuất hiện khiến cho mùa hè của cô lúc đó trở nên thú vị. Khiến đến tận bây giờ cô không bao giờ quên được hình bóng đó.…
Truyện 1…
Tên truyện: Đích nữ trọng sinh mưu thiên hạ.Tác Giả: Tinh Không Vũ.Thể loại: Cổ trang, Trọng sinh, Trạch đấu, Nữ cường.Trạng thái: Convert (hoàn), Edit (đang ra).Số chương: 52.Editor: banhbaooh.Nguồn: sstruyen.comLịch post (editor): giữa tuần 1 chương cuối tuần 2 chương.⚫Trích đoạn⚫Tuyết bay khắp trời bao phủ xuống, gió lạnh gào thét, dưới chân núi Nhạn Đãng, tiếng ngựa hí mạnh liệt, tiếng giẫm đạp của vó ngựa vang động cả sơn cốc, tiếng hô giết vẫn giống như thủy triều từng hồi dâng lên, một cỗ thi thể từ trên lưng ngựa rơi thẳng xuống, máu đỏ hòa tan lớp tuyết giày, chảy thành một dòng sông cong cong.⚠ Lưu ý: Truyện được reup.- Nguồn: truyenfull.vn- Reup chưa được sự cho phép của chủ truyện là mình không đúng, nên nếu chủ truyện không thích thì ib trang Wattpad của mình, mình sẽ xóa.⚠ Bạn nào nhu cầu post truyện thì có thể ib trực tiếp với nhà (viết theo đơn yêu cầu).- Hoặc gửi về: [email protected] (viết theo đơn yêu cầu).…
Thể loại: đam mỹ, tu tiên, sư đồ, niên hạ, sư tôn mỹ thụ thích hưởng thụ trong sự lười biếng x đồ đệ công trà xanh tâm cơ bàn tay vàng, công trùng sinh, thụ xuyên sách của mình, 1x1he, song khiết.Nhân vật chính: Tạ Tiêu x Sở Diệp TranhVăn án: Ta có một đại sư tôn, nhưng y lại không giống với sư tôn mà ta tưởng tượng, hằng ngày nếu không ra sau núi câu cá trồng cây trộm lười biếng thì cũng ở lì trong phòng ngủ không thèm ra ngoài. Một khi ra khỏi phong y vẫn là một Phong chủ cao cao tại thượng người người kính ngưỡng, nhưng khi đã trở về ổ của mình y chỉ là một sư tôn thích phơi nắng nằm lười trong sân. Trần đời hắn chưa thấy một sư tôn nào lại lạ như thế, sư tôn nhà người ta đốc thúc đồ đệ không ngừng nghỉ, sư tôn nhà hắn chỉ đơn giản vứt một bộ công pháp rồi để đồ đệ tự mình mày mò, nói đơn giản là y rất lười lười đến nỗi nếu không có việc cũng đừng hòng bắt y mở miệng nói một câu. Hazzz! Không chỉ là sư tôn lạ đến các sư huynh sư tỷ cũng lạ không kém._______Tác phẩm chỉ đăng trên nền tảng Wattpad, yêu cầu không reup dưới mọi hình thức nếu như có sự cho phép. 🔥…
Cuộc sống nông dân nhàn hạ của Main cùng dàn harem…
Thể loại: Trùng sinh, hiện đại, vi showbiz, báo thù, cường cường, ngọt sủngTình trạng: Đã hoàn thànhTích phân: Tấn Giang 249,572,512CP: Lưu manh phúc hắc yêu sủng cuồng ma công x Ngoài mềm trong cứng khiết phích thiên nhiên dụ thụVăn ánThân là Lục gia tư sinh tử Lục Nghiên ở từ phụ thân lễ tang phản hồi trên đường bị liên nhân mang xe đâm xuống vách núi, tỉnh lại sau phát hiện chính mình trùng sinh đến một chỉ thuần hắc sắc Teddy trên người, hắn tân chủ nhân càng xem càng giống lấy cao lãnh cấm dục thịnh hành ngàn vạn phấn ti tân nhậm ảnh đế? Vì thế --# trọng độ khiết phích Lục tam thiếu mỗi ngày đều ở ghét bỏ chính mình điệu mao →_→#Cao lãnh nam thần ảnh đế Cố Cảnh Lâm ngầm là cái danh phù kỳ thực yêu sủng cuồng ma, lịch chiếu ngoại thích nhất làm chuyện chính là dùng tự tay chế tác tình yêu cẩu lương huấn luyện nhà mình tiểu Teddy gọi ba ba, sau đó có một ngày ảnh đế phát hiện buổi tối ôm ngủ Teddy bảo bảo sờ đứng lên không quá thích hợp nhi...Văn này lại danh:《 ta gia chủ nhân thích dùng táo vị Fanta làm Khả Nhạc cánh gà 》Hoặc là《 ảnh đế đêm khuya mộng hồi cho rằng chính mình ngày cẩu 》Đọc chỉ nam:Chủ thụ, cao lãnh yêu sủng cuồng ma ảnh đế công X trọng độ khiết phích hắc tâm tiểu bạch thỏ thụ, tô tô tô thích thích thích ngọt ngào ngọt sủng sủng sủng, tú ân ái kỹ năng điểm mãn.Tuy rằng công là ảnh đế, nhưng văn này cực ít thiệp cùng quay phim nội dung, đi hào môn đánh mặt thăng cấp lộ tuyến. Thụ giả heo ăn lão hổ, một điểm đều không kém.Người đều có thể biến thành cẩu, liền đừ…
Có những đứa trẻ không khóc, không phải vì chúng không đau mà vì đã quen với việc không ai lắng nghe.Có những ký ức không có hình dạng không thể kể lại, không thể gọi tên, chỉ tồn tại dưới dạng một cảm giác đè nặng trong lồng ngực mỗi khi đêm xuống.Chúng là những đứa trẻ như thế lớn lên trong im lặng, học cách ngoan để không bị bỏ lại, học cách cười để che đi những khoảng trống và học cách tự hỏi liệu nỗi đau của mình có thật không. Không ai cứu chúng trong quá khứ không có phép màu nào xảy ra, chỉ có một ngày chúng vô tình gặp nhau và lần đầu tiên không ai nói "mọi thứ rồi sẽ ổn" không ai bắt ai phải mạnh mẽ, chỉ đơn giản là ngồi cạnh nhau và không rời đi.Câu chuyện này không làm bạn dễ chịu, nó sẽ khiến bạn dừng lại ở một vài dòng và nhận ra có thể bạn đã từng là một đứa trẻ như thế hoặc đã từng đi ngang qua một đứa trẻ như thế mà không biết. Nhưng nếu bạn đọc đến cuối, bạn sẽ hiểu một điều rất nhỏ rất thật rằng chữa là không phải là quên đi mà là có một người ở lạikhi bạn không còn đủ sức để tự mình chịu đựng nữa.…
Từ nhỏ đến lớn ta đã muốn nhớ không rõ lần thứ mấy bị đánh cướp.Nay, ta lại bị cướp đi.Khi ta vừa cảm giác tỉnh lại, phát hiện chính mình ở hé ra xa lạ trên giường, bên giường còn có cái âm hồn không tiêu tan, vô liêm sỉ nam nhân.Hắn hướng ta cười, nói: "Nơi này về sau chính là của ngươi tân gia."Ta theo trên giường nhảy dựng lên, cầm lấy một cái gối đầu liền hướng hắn ném tới: "Hỗn đản, thả ta đi!"Hắn ngựa quen đường cũ tránh thoát của ta tập kích: "Còn muốn chạy? Không có cửa đâu! Ta muốn tù ngươi cả đời, bảo bối, ngươi cảm thấy như thế nào?"Hắn biên thoát chính mình quần áo biên nói: "Bao ăn, bao ở còn bao ngủ, có phải hay không cảm động muốn khóc?"Ta rùng mình một cái, tùy ma tốn hơi thừa lời, đối với của hắn cổ táp tới...Kế tiếp, hai chúng ta theo đầu giường đánh tới giường vĩ...Này hai người từ trước thế đó là oan gia, một đường đánh đến bây giờ. Nhiều như vậy năm phân phân hợp hợp vẫn như cũ không thể làm cho hai người hòa bình ở chung, nguyên lai đánh nhau là bọn hắn biểu đạt yêu phương thức.Muôn sông nghìn núi đi qua, vẫn như cũ cho ngươi điên cuồng...Tác giả trích lời: 1, này văn chậm nóng, tươi mát cười khẽ, đùa chính là chi tiết và văn bút.2, này quyển sách có sung túc bản thảo, thích xem liền phát cấp bằng hữu của ngươi đi.Lâm Phong tập hợp ta đối nam nhân sở hữu ảo tưởng, nghịch ngợm, suất khí, bá đạo, ôn nhu hơn nữa chuyên tình!…
Cùng nhau.…
Edit: Hạt, Lục Lục Beta: Nhungg ---- Giang hồ nói, trên núi Thần Liệt kia, có Chúc Âm giáo thần bí, quỷ thần khó lường. Giáo chủ của Chúc Âm giáo là một người trẻ tuổi, thanh lãnh bạc tình, bên người có một Hộ pháp thường khoác hồng bào lộ vẻ tiêu sái nhưng lại rất ngoan độc và cứng rắn. Giang hồ nói, Giáo chủ của Chúc Âm giáo Vân Trường Lưu và Hộ pháp Quan Vô Tuyệt, tâm linh tương thông, tình đầu ý hợp. Giang hồ nói, Vân Giáo chủ đã sủng Hộ pháp nhà y lên tận trời lúc nào không hay. ................ Vào ngày đông năm đó, Quan Vô Tuyệt, người được phái ra ngoài giám sát phân đà, chưa được cho phép đã tự tiện trở về, còn dẫn theo một dược nhân* áo xanh ôn nhuận yếu ớt. [*] dược nhân: người chuyên thử thuốc, như chuột bạch vậy. ____ Giang hồ không hề biết, người được Vân Giáo chủ nâng niu trên đầu quả tim, còn có một ánh trăng sáng vào thời niên thiếu. Hôm nay Quan Vô Tuyệt hái vầng trăng kia xuống, túm đến trước mặt Giáo chủ nhà hắn. #Trên dưới toàn giáo đều ủng hộ cp Giáo chủ x Hộ pháp, chỉ có Hộ pháp bám riết không tha việc tìm đối tượng cho Giáo chủ# #Trên dưới toàn giáo đều nghe nói Giáo chủ và Hộ pháp đang ầm ĩ, vậy mà hôm nay vẫn hớn hở ăn cơm chó như ngày nào# #Trên dưới toàn giáo đều biết Giáo chủ đã tìm được ánh trăng sáng, Giáo chủ vẫn đang rối rắm không biết có nên làm hòa với Hộ pháp hay không# ___________ Cp: Giáo chủ công bề ngoài cao lãnh bên trong thâm tình x Hộ pháp thụ bề ngoài ngang ngạnh bên trong trung khuyển. Cường cường, từ đầu đến cuối công thụ luôn là hai đầu mũi tên (không có…
nothing…