Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Chào mọi người, mọi người có thể gọi mình là Việt Quất.Đây là fic đầu tay của mình, nếu có sai sót mong mọi người thông cảm và góp ý nhẹ nhàng. Đây là OTP của mình, nếu mọi người không thích mong click back, không toxic.MÌNH SHIP KIRAKURO KHÔNG PHẢI KUROKIRA!CHỈ SHIP SKIN KHÔNG SHIP NGƯỜI THẬT!Mình chỉ up truyện ở Wattpad, không có up ở nơi khác!Ngày bắt đầu: 08/05/2025.Ngày kết thúc:...…
- Author: @ohmygotjams - Trans & Edit: Pu (@-daydreams-) - Pon (@pinkrabi) - Tình trạng: Hoàn thành • Liệu các bạn còn nhớ cặp đôi đáng yêu Jungkook và Jieun chứ? • Đây chính là quyển 2 của truyện. Đôi lời của Author "trước khi đọc quyển này, mọi người hãy cùng nhau đọc quyển 1 nhé <3" "Is that your door or your heart that is closed for me?"…
"Tôi sẽ đứng giữa phố phường đông đúc, với nụ cười lơ đãng hiếm hoi. Và đợi anh đến lúc kịp hoàng hôn."tác giả gốc: Downpour0721.đây là tác phẩm mà, cho dù bạn là fan của ai, ở shipdom nào, cũng nhất định phải đọc một lần trong đời.…
tác giả gốc: Chiết Châuvăn án: "Vào một ngày nọ khi Lâm Y Khải mười lăm tuổi, lớp phó văn thể mỹ yêu cầu mỗi người làm một tờ báo tường đơn giản, chủ đề là "Hướng tới tương lai".Lâm Y Khải không làm, cậu thấy nó hoàn toàn vô nghĩa.Có lẽ đây chính là quả báo, cuộc sống của cậu trở nên thảm hại đến mức cậu của tuổi mười lăm không thể nào tưởng tượng được.Vào một ngày nọ khi Lâm Y Khải hai mươi lăm tuổi, cậu lướt thấy một bài đăng nói rằng nếu không chia sẻ lại thì sẽ gặp xui xẻo. Lâm Y Khải không chia sẻ, cậu không bao giờ đếm xỉa đến những thứ mê tín dị đoan như vậy.Có lẽ cũng là quả báo, không lâu sau cậu gặp vận đen, gặp phải người mà cậu không muốn gặp nhất.Rủi thay, bây giờ người ta sống rất tốt....- Xin lỗi anh.- Gì cơ?- Rất nhiều chuyện lúc trước... Có phải tôi vẫn chưa nói được câu xin lỗi tử tế nào với anh không?- Lúc nhận nhầm WeChat của tôi là người khác cậu đã nói rồi, cậu nói hối hận vì đã trêu chọc tôi.- Vậy à? Thỉnh thoảng tôi cũng có lương tâm nhỉ.- Cậu nói thật chứ?- Thật. Lúc nãy khi chú rể mời rượu đã chúc anh sau này có thể sống thật hạnh phúc, bươn chải ngần ấy năm, cũng nên có người chăm sóc anh thật chu đáo. Tôi cũng thật lòng mong là như vậy.Đèn xe phía trước sáng lên, luồng sáng ập tới đột ngột khiến Lâm Y Khải vô thức nhắm mắt lại. Cậu không thể nhìn thấy biểu cảm của Mã Quần Diệu, chỉ nghe thấy sau một hồi làm thinh, anh dùng một giọng điệu mà cậu không thể phân tích được để nói:- Được, cảm ơn cậu.…