[ Jay ] 𝒕𝒉𝒆 𝒐𝒏𝒆 𝒕𝒉𝒂𝒕 𝒈𝒐𝒕 𝒂𝒘𝒂𝒚
kiếp này, kiếp sau hay muôn vàn kiếp anh đều muốn bên em…
kiếp này, kiếp sau hay muôn vàn kiếp anh đều muốn bên em…
"cuộc đời là một hành trình đấu tranh dài dằng dặc, người ta đấu tranh đến chết, nhưng đến chết vẫn không ngừng đấu tranh, đúng không, jaeyoon"WARNING: TRUYỆN CÓ ĐỀ CẬP ĐẾN MỘT SỐ VẤN ĐỀ NHẠY CẢM NHƯ BẮT NẠT, BẠO LỰC, CƯỠNG BỨC. MỌI NGƯỜI CÂN NHẮC TRƯỚC KHI ĐỌC NHÉ !Lấy cảm hứng từ một câu chuyện có thật, tuy nhiên chỉ là mình thấy cảm hứng thôi nhé mọi người, mình không xây dựng fic dựa trên câu chuyện.…
Jay nghĩ mình đã gặp ảo giác rồi...đây không phải là một câu chuyện sâu sắc. Nhớ cất não khi đọc…
anh thấy thằng áo xanh kia không?nó từng giết em đấy.…
peaceful…
#Tác phẩm: |Honkai Impact 3| Kanchou thiếu nữ hảo tuyệt vời#Tác giả: _MamNgo_#Thể loại: fanfic, tình cảm, hài hước, siêu nhiên, Harem, NP,...#Ost: Peach_IU#Edit bìa: by me#Lưu ý: tất cả các nhân vật ngoại trừ Vitna Zabril không thuộc về tôi mà thuộc về Mihoyo#Prologue:Chiến hạm Hyperion đã mở cửaThuyền trưởng, ngươi đã sẵn sàng bắt đầu mối tình giữa ta và ngươi~~#CHỈ ĐĂNG TRÊN WATTPAD!!…
ABOWarning: H++++ (🔞)By: Không Ngốc ( đọc truyện gốc trên khongngoc.com)…
[Oneshot]"Tôi muốn khắc sâu mọi thứ của anh ấy vào thân thể này, muốn được hòa làm một với anh ấy. Càng đau thì sẽ càng khắc cốt ghi tâm, chẳng phải sao?"22/05/2024…
"bạn trai của em ở ngay đây này ." "đâu ? em đâu có thấy" "là anh , là Kim Sunoo này đây"-----------------------(๑>◡<๑)…
anh lại nhớ em mất rồi…
come kiss me and bite me…
có yêu em bao giờ đâu.…
| "Anh sẽ lây bệnh cho em, ngày mai đừng đi làm nữa"…
em hạnh phúc chính là cái kết đẹp nhất...…
Một người trầm mặc giữa thế giới náo nhiệt - đến khi tĩnh mịch trở thành nhà, và vô thanh trở thành tiếng gọi cuối cùng. "Tĩnh mịch vô thanh, và tuyệt vọng không tên."All enha x Sunoo | Only on Wattpad.…
Dĩ dãng dơ dáy dễ gì giấu diếm.---…
Ngày tốt nghiệp đúng đúng thật diễn ra vui hơn Jake từng nghĩ, dù cái kết cùng bốn năm trôi qua còn tồn tại nhiều nghi hoặc, tiếc nuối và cả bất lực không kém. Nhưng thôi, tất cả đã lùi về quá khứ. Suy cho cùng thì không gì là hoàn hảo, Jake nên thôi rong ruổi những viễn cảnh xa vời để chân trần chạm đất. Hiện thực có thể phũ phàng nhưng chưa bao giờ quá khắc nghiệt, rằng bốn năm đại học trôi qua tựa một cái chớp mắt đi chăng nữa, thì ít ra cậu vẫn kịp giữ được vài điều quý giá nhất ngay bên mình.…
Ai cũng nghĩ yêu nhau lâu ắt hiểu nhau sâu. Nhưng họ thì không phải lúc nào cũng như vậy.…