[ONE SHOT] SUGAR BABY
anh bước lên chiếc xe sang trọng, đối diện cửa hàng của em.…
anh bước lên chiếc xe sang trọng, đối diện cửa hàng của em.…
Title: Món quà Couple: Sung Hanbin x Seok MatthewRating: 🔞Author: 요람----Bả viết hai đứa hẹn hò khoảng tháng 12.…
Có người là ánh nắng ban mai-ấm áp và rực rỡ . Có người là ánh trăng dịu êm-soi sáng trong tim…
Văn án:"Một trăm vạn, kết hôn với tôi." Người đàn ông đẹp trai lạnh lùng ném tờ chi phiếu vào vào mặt cô. Cô đồng ý không chút do dự!: "Được, tôi gả!" Một trăm vạn bán thân mình để làm vợ của người đàn ông này! Cô trở thành vợ hắn, hắn phong lưu thành tính nhưng không bao giờ chạm vào thân thể của cô, hắn nói hắn không có hứng thú với cô ...Ba năm sau, hắn nỗ lực vất vả để tìm cô, và khiêm tốn cầu xin cô tha thứ: "Bảo bối, anh sai rồi, em đừng ly hôn!" Để cho anh trai của mình được phẫu thuật, cô đã bán thân mình với giá một trăm vạn, ngay cả một đám cưới và thậm chí cả tuần trăng mật cũng chẳng có, trước mặt người ngoài thì hắn dịu dàng, chu đáo với cô. Nhưng sau lưng, hắn không cho phép cô vào…
Chốn đi về của bốn con người với ba múi giờ sinh hoạt, hai hệ tư tưởng sống và một đống deadline chưa ai động vào…
Một vài dòng dành cho Binhwan, cho Bobhwan.…
Đang trên đường tìm ý tưởng cho "Mặt nạ Hoa hồng" thì sản sinh ra truyện này :)) Ta hi vọng nó chi là cái Shortfic nhỏ bé thôi :))…
nghiêm cấm đưa ra trước mặt chính chủ !…
" Các vị thần sẽ bỏ rơi chúng ta sao ? " Người lính hỏi người bạn của mình , giọng vô cùng buồn bã . " Chắc chắn " Người bạn đó cũng trả lời y hệt như anh ta - buồn bã còn có chút tuyệt vọng , thở dài tưởng chừng giúp anh ta đỡ lo hơn nhưng nó chỉ làm tâm trạng anh ta càng tồi tệ , nghĩ đến những thần dân của đất nước này thì càng mệt mỏi . Lần này coi bộ các vị thần sẽ không tha cho dương thế rồi , họ là lính trong hoàng cung , ít nhất thông tin họ biết cũng đầy đủ hơn bên ngoài , ai ở ngoài kia cũng nghĩ rằng các vị thần đang tức giận , cần có cái gì đó xoa dịu thần nhưng cái cảm giác của thần còn hơn cả tức giận - chính là tuyệt vọng . Hơn 100 000 năm trước con người cũng chịu cơn thịnh nộ của thần , cũng may đó chỉ là răn đe nên vẫn còn con người sống sót và thời đại này . Họ biết bản thân mình thấp kém cỡ nào còn những kẻ trong kia cứ nghĩ mình là cao nhất , đứng trên vạn vật còn đối với thần thì họ chỉ như mấy con kiến nhỏ bé dưới chân mà chỉ cần búng tay là chết hết . Cả hai người ngồi thụp xuống đất , ngửa đầu lên hưởng thụ nốt chút yên bình còn xót lại , bầu trời hôm nay đen kịt , họ nhìn nhau cười , bây giờ đến cả thần Mặt Trời cũng đang rời bỏ họ .…
Đôi lúc, có những điều ta nhìn thấy là như vậy nhưng thực chất lại không phải.Em cảm thấy em yêu anh. Nhưng thực chất không phải.Hai chúng ta đến với nhau bằng sự dối trá. Sau cùng lại vô tình yêu nhau. Biết nói thế nào khi mà hai ta bắt đầu, sự dối trá đã là sự thật... ...Hic, fic đầu tay, mong mọi người cmt góp ý. Nếu có ném đá mong nhẹ tay lưu tình thôi a.…
man-eater, make you work hard, make you spend hardmake you want all of his love…
tổng hợp oneshort do Gió viết.lowercase ; đa số 1 chap dưới 2000 chữ 🎻🐹 ; sunghanbin!top&zhanghao!bot…
Hắn vì chuyện quá khứ mà không muốn gần nữ nhân. Vì sao? Vì không nữ nhân nào còn có thể làm hắn rung động cả. Nhưng lần đầu gặp nàng lại không kìm lòng được muốn nâng niu, gần gũi.Mới lần đầu gặp hắn, nàng đã bị thương, lần đầu mới gặp đã đối với hắn mếu máo khóc kêu đau. Lần đầu mới gặp hắn đã cảm thấy rất gần gũi..........Hắn dần dần nhận ra rằng hắn thích nàng, thích ở bên nàng, thích ôm nàng, thích hôn nàng mà nàng gọi đó là khi dễ nàng, thích che chở cho nàng, thích cho nàng tất cả. Hắn cảm thấy muốn tắt thở khi thấy nàng bị đâm 1 kiếm, bị trúng độc.........Nàng dần dần cảm thấy nàng thích hắn, thích được hắn nâng niu, thích được hắn ôm, được hắn khi dễ, thích được ở bên hắn. Cảm thấy vô cùng đáng sợ khi có người lấy kiếm đâm về phía hắn..........Nhưng mà...Nhưng là..............Hắn là một Lão hoàng đế a!Còn nàng chỉ là một tiểu cô nương a!---------------------------------------------------------------------------------------------------------Lão Hoàng Đế: luôn phúc hắc, tỏ ra bất cần. Tiểu cô nương: khi lớn sẽ rõ.…
"cái gì cơ zb1 là hàng xóm nhà mình á!?"…
12cs;sao phải sầu vì cuộc đời còn lắm niềm vui🥀…
Đối với Lê Bin Thế Vĩ, Bạch Hồng Cường giống như một đám mây êm trôi qua đời.Chú ý: OOC, bối cảnh trong truyện và hiện thực không đồng nhất. Đặc biệt tác giả sợ bị chính quyền gõ đầu nên mọi người thông cảm ạ. Mình cảm ơn ạ.…
Giới thiệu:"Kể người nghe, câu chuyện rất xa xưaTình cấm đoán, những nỗi lòng chất chứaNgàn năm sau, khi ta không còn nữaKể người nghe, câu chuyện rất xa xưaLà mặt trời, soi chiếu cả thế gianLà vầng trăng, ánh sao muôn nghìn vạnHai vị thần, bóng đêm và ánh sángCâu chuyện tình, đã định phải dở dangChạy cùng nhau, chạy khỏi phận thiên kiêuTrốn cùng nhau, trốn ai không thấu hiểuTrao cho nhau, nụ hôn đầu còn thiếuXác tiêu điều, hỏi tình còn bao nhiêu.....Tìm đến nhau, dẫu xa xôi vạn dặmChạm vào nhau, dẫu yêu là lẽ cấmTuyết vẫn rơi, trên ngọn đồi, thật chậmNhật nguyệt hai vầng, vẫn xa xăm."(Trích Đoàn Hộ Tống - Lên Đường, chương 21)___________________Đây là phần nối tiếp câu truyện từ Đoàn Hộ Tống - Lên Đường. Những bạn nào muốn xem từ đầu thì nhấn vào link dưới đây:https://www.wattpad.com/story/154380978-fanifiction-12-ch%C3%B2m-sao-%C4%91o%C3%A0n-h%E1%BB%99-t%E1%BB%91ng-l%C3%AAn-%C4%91%C6%B0%E1%BB%9Dng…
Tên truyện: [12 chòm sao] Con Ngõ Nhỏ Ngập Lá Sấu BayTác giả: @nhatha1104 (Ký)Tình trạng: [Đang tiến hành]"Tự nhiên, trong một khoảng lặng thầm trống vắng, khi nắng về trên những ô cửa sổ màu xanh, nhưng ở đó tôi lại thấy lòng mình héo đi, như màu lông của tôi, và như màu lá sấu. Trong cái độ nào tôi chợt nhận ra, dù ở bất cứ giống loài nào cũng vậy thôi, cũng đau đầu vì nhiều chuyện, cũng có hỉ nộ ái ố đủ cả. Tôi thiết nghĩ nếu thực sự có một kẻ nào đó mang cái mác "vô cảm", không phải vì nó chẳng biết quan tâm ai hay thậm chí đứng lặng người khi kẻ khác rơi những giọt lệ sầu, mà cái cốt lõi ở đây là tâm hồn nó đã nguội lạnh, có lẽ vì chẳng có ai dạy nó biết yêu thương.Dù sao, vẫn may mắn cho tôi, vì thế giới của tôi được cấu tạo đơn giản hơn so với loài người, chúng tôi chẳng nghĩ nhiều điều xa xôi hay khao khát những điều sâu kín. Chúng tôi chẳng cần từ điển để hiểu rằng chúng tôi đang cần gì ở đối phương. Cảm xúc của loài mèo bộc phát một cách tự nhiên, và chúng tôi chỉ đơn giản trao cái tự nhiên đó lại cho đời, cho con người. Để mong sao sau một ngày dài, khi anh trở về nhà, anh sẽ lại thấy ở bên cửa sổ màu xanh đó, vẫn là con mèo lông vàng mập ú nu đang nằm ườn trong vạt nắng.Lúc đó, anh sẽ cười chứ? Tất nhiên rồi!"…
leo đã phạm phải sai lầm lớn khiến cuộc đời em bị thay đổi một cách chóng mặt…
Dựa trên sự thật June nghe thấy âm thanh kì lạ mỗi khi BobBin tắm chung . . .…