Viên Kẹo Độc
Thanh xuân vườn trường…
Thanh xuân vườn trường…
vài mẩu chắp vá về những ngày xưa cũ, về chuyện đời, chuyện tình và cả chuyện mình, vậy thôi.…
" Nếu em không hát, thì người ta sẽ không mua em đâu "…
✨Tên truyện: Em là niềm vui đến muộn✨ Tác giả: Cố Liễu Chi✨ Thể loại: Tình yêu đô thị, tình hữu độc chung, ngọt văn, HE✨ Tóm tắt: Cửu biệt trùng phùng, hai bên yêu thầm✨ Nhân vật chính: Nguyễn Dụ, Hứa Hoài Tụng✨ Người dịch: Quả Mận Chín Rồi✨ Design bìa: Quả Mận Chín Rồi @Canva✨ Văn án:Tất cả những mối tình yêu thầm gặp lại sau một khoảng thời gian xa cách đều là những cái bẫy đã được lên men từ rất lâu về trước.Tác phẩm "Rất muốn cắn đôi tai của anh" được Nguyễn Dụ đăng tải trên Tấn Giang bị nghi ngờ là đạo nhái.Cô đăng status trên Weibo nói rằng: "Có trời mới biết rằng câu chuyện yêu thầm này chính là trải nghiệm của chính bản thân tôi thời còn đi học".Tác giả phía bên kia đã gọi một cuộc điện thoại: "Anh ơi, hình như em....tìm được người yêu thầm anh rồi".Mấy ngày sau, Nguyễn Dụ đã bị người ta tìm ra thông tin cá nhân, cô nhìn nguyên mẫu cho nam chính trong tiểu thuyết của mình thì xua tay nói rằng: "Tôi không quen, không quen mà...."Hứa Hoài Tụng cười cười cắn răng nói: Đến cả tai anh, em cũng cắn rồi, sao giờ lại giả ngốc có phải là hơi muộn không?✨ Vở kịch nhỏ:Hứa: Kinh nghiệm yêu đương thì không có, sao lại viết cảnh hôn giỏi thế nhỉ?Nguyễn: Em chưa ăn thịt heo, cũng chưa thấy heo chạy bao giờ.....Anh, anh làm gì thế?Hứa: Bón thịt lợn cho em ăn✨ Note: VUI LÒNG KHÔNG MANG ĐI BẤT CỨ NƠI ĐÂU MÀ KHÔNG GHI CHÚ NGƯỜI DỊCH, VUI LÒNG TÔN TRỌNG CÔNG SỨC CỦA NGƯỜI DỊCHTruyện chỉ được đăng trên Wattpad, muốn tìm hiểu về các tác phẩm khác có thể ghé thăm fanpage Facebook của mình nhaFacebook: h…
Tôi viết câu chuyện này vào một buổi chiều khi trời chuẩn bị sang đông.Viết cho một quãng thanh xuân như mây trời, trôi xa theo miền kí ứcViết cho thời thiếu niên đã vẽ nên câu chuyện của chúng ta mặc dù nó vỗn dĩ chẳng có gì đặc sắc, nó vốn dĩ chỉ là một câu chuyện bình thường như bao câu chuyện khác mà thôi.Nhưng tôi muốn viết ra để nó không chỉ là câu chuyện của riêng tôi mà còn là của cả chúng ta...…
Không có gì hay cả, nên đừng đọc=))))))Vì máy quá nặng nên phải đăng lên:)))Khum có gì cả, chỉ là mấy ảnh tui tự chụp về mấy bài hát và nhóm K-Pop tui thích thui…
ta thích đọc truyện sủng Truyện ta đăng đểu là truyện ta thích đọc❤️ Mọi người vào xem cho xin hãy nhớ cho ta 🌟🌟🌟🌟⭐️ để ta còn hao hừng thêm nhiều truyện…
Người vì tình mà chao đảo, khó nói là vui hay buồn. Chỉ biết trong lúc điên cuồng đuổi theo, dường như vì hái bông hoa hồng mà lại bị gai làm chảy máu... thật đáng thương.…
bỗng một ngày bị xuyên vào cuốn truyện tranh mà mình yêu thích nhất(mình ko bik chọn ảnh bìa như thế nào) TRUYỆN KO XÚC PHẠM BẤT KÌ QUỐC GIA NÀO…
Thất hữu thị cá ngoại tinh nhân๖ۣۜMẹ đẻ: Đông Quý Ưu Úc Tống Hợp Chứng冬季忧郁综合症.๖ۣۜSố đo ba vòng: Hiện đại, đoản văn, lạnh nhạt người ngoài hành tinh công x ngốc bạch ngọt nhân loại thụTích phân: 320,286Nguồn: Tấn Giang.๖ۣۜHưởng thọ theo sổ tử thần: Hoàn 15 tuổi + 0 lần chết lâm sàn…
"Với tôi, cậu luôn đúng! Ngay cả việc cậu không cần tôi...""Nhưng tôi vẫn cần có cậu..."…
Đã cùng nhau ước hẹn bên nhau...Tại sao bây giờ chỉ còn một mình tôi lạnh lẽo và cô độcZSWW ĐÉO PHẢI BJYX NHÓE~…
Một thiên kim tiểu thư bướng bỉnh, ngọt ngào và một thiếu gia bề ngoài là một người kiêu ngạo , lạnh lùng nhưng bên trong lại rất quan tâm đến gia đình và nữ chính là bạn thanh mai trúc mã. Họ đã thích thầm nhau những 14 năm thế rồi ai sẽ là người tỏ tình đọc truyện đi rồi sẽ rõ :D…
Nv chính Phan Minh Thương& Trần Ngọc Anh(Mery)-con lai giữa Việt-Mĩ.Nv phụ: Hoàng Nhật Minh- bạn từ thuở nhỏ của Thương, 2 ng đã có hôn ước. Nguyễn Kim Tuyền- bạn thân Phương. Kenny- rất thích Ngọc Anh lên đã theo cô từ Mĩ đến Việt Nam.....Câu chuyện nói về Sài Gòn năm 1990. Ngọc Anh là phiên dịch cho 1 người Mĩ đang muốn hợp tác để giao thương kinh tế với các chủ xưởng vải ở Sài Gòn, tình cờ khi cô đến nhà ông hội đồng Phan để đưa bức thư mình đã phiên dịch xong về nội dung các điều khoản định đưa cho ông thì bất ngờ gặp gỡ Minh Thương- ng con gái út của ông. Hai người đã đi từ hiểu lầm này đến hiểu lầm khác rồi ở bên nhau rồi lại chia xa.....…
Nhẹ nhàng đến - Hiển nhiên đi…
một chút xíu gia vị của cuộc sống >< ᡣ𐭩 ᶻ 𝗓 𐰁 𓍯 ᝰ.ᐟ ִ 𖤐 ʚɞ 𓍼 .ᐟ ᥫ᭡ 𐙚 𖠋 ✧˖° 𓆝 𝜗𝜚 .˚ ༘ ♡ ୨୧ ☾ ♬ ୭ 𓃱 𖦹 ఌ︎ 𓍼 ꔫ 𓃗 ᰔᩚ ꪆৎchào mừng đến với những áng văn của tớ, mong là những gì tớ viết sẽ mang đến cho cậu thật nhiều sự thơ mộng và nhẹ nhàng nhé~~giờ thì đọc thoii !!…
Mùa hạ năm 2000.Tại một thị trấn nơi dòng sông Mê Kông chảy qua, có hai đứa trẻ tin rằng tình bạn của chúng là bất biến.Nguyễn Bá Kiên giống như ngọn lửa, rực rỡ và can đảm. Trần Gia An lại giống như một mặt hồ, tĩnh lặng và sâu thẳm. Lửa sưởi ấm cho hồ, và hồ phản chiếu ánh sáng duy nhất của lửa. Họ đã cùng nhau đi qua những buổi trưa trốn ngủ, chia nhau từng trái ổi xanh, và khắc tên mình lên thân cây phượng vĩ già cỗi.Năm ấy, chúng tôi chưa từng biết rằng, cũng như dòng sông ngoài kia, vận mệnh có những khúc quanh chẳng thể nào lường trước. Và mọi lời hứa của mùa hạ đều được viết bằng một thứ mực vô hình, có thể bị xóa nhòa bởi một cơn mưa bất chợt.Một câu chuyện về tuổi thơ, về tình bạn, và về mùa hạ đẹp nhất trước khi dòng sông đổi dòng.----------------------------------------------------------------------[16+] Cảnh báo: Truyện khai thác các chủ đề có chiều sâu tâm lý nặng và bi kịch. Tác phẩm chứa các yếu tố nhạy cảm về sức khỏe tinh thần. Vui lòng cân nhắc trước khi đọc.…
Văn án : Năm lớp 12, có một học sinh chuyển vào, tiếng xì xào bàn tán, hắn chuyển vào lớp cô, tai của Nguyệt Nhi vừa làm bài tập môn văn vừa nghe tên đó giới thiệu. - " Tôi tên Dạ Nhật "Hắn giới thiệu ngắn gọn, súc tích, chỉ nói tên của bản thân mình rồi thôi, cả lớp liền hú hét lên bảo cậu ta đẹp trai quá.Sự ồn ào này làm cho Nguyệt Nhi đang làm bài tập cũng phải ngước đầu lên đưa mắt nhìn người con trai mới vừa bước vào lớp đang đứng trên bục giảng ấyĐúng là rất đẹp trai. Da trắng có điều... như sài kem trộn ấy. Dáng người thon cao gầy, chắc cũng tầm 1m8 mấy. Ngón tay dài, khớp rõ ràng, tóc gần chạm mí mắt, cô không hiểu, cậu ta không thấy ngứa sao? hmm.. thôi kệ đi.Tiếng xì xào không ngớt, cậu ta đi thẳng về phía bàn cô, tùy tiện kéo ghế mà đặt cặp đằng sau lưng ghế ngồi kế bên cô.Cô hơi bất ngờ rồi thôi. Một ngày, cô ngỏ lời hỏi anh :"Dạ Nhật, góc khuất của anh là gì thế ? Học giỏi thế mà không có bí kíp đằng sau à ?"Anh bật cười, trực tiếp nghiêng đầu, hôn cô, lát sau, bên tai cô vang lên âm thanh trầm khàn :"Góc khuất sau ánh sáng của anh...chính là em."Anh vậy mà cắn tai cô.Uyenzhier : CÂN NHẮC TRƯỚC KHI ĐỌC TVT, Truyện lúc nhanh lúc chậm nhiệt, ai không theo kịp, có thể bỏ qua :