Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Nhân ở bất tri bất giác trung, Sẽ bị rất nhiều người thủ hộ. Như thế chuyện trọng yếu, Luôn khi chúng ta mất đi khi, Mới nhận thấy được. Trầm Mục Thanh tương lai, Cứ như vậy che giấu ở ai cũng nhìn không thấy vận mệnh ràng buộc, Cùng trúng mục tiêu nhất định nhân trong lúc đó,…
• Truyện: Mùa Hạ Năm Ấy• Thể loại: Tiểu thuyết thiếu niên • Tác giả: Sữa Chua Nếp Cẩm (suachuanepcam_)• Ảnh bìa: Lụm trên Pinterest và edit chữ bằng Canva :>---------------------------------• Đây là lần đầu mình viết truyện tiểu thuyết, còn non tay nên mong mọi người đọc với sự vui vẻ, hoan hỉ và góp ý cho mình ạ.• Tất cả các nhân vật, tình tiết, bối cảnh, sự kiện,...trong truyện là hư cấu, hoàn toàn không có thật, do trí tưởng tượng của tác giả.• Nếu truyện có lỗi về chính tả, logic truyện chưa hợp lí,...mong mọi người góp ý qua tài khoản Wattpad này.---------------------------------"Tuổi mười bảy - cái tuổi đẹp nhất của đời người, bởi nó có những tháng ngày nhiệt huyết của tuổi trẻ, say sưa với đam mê riêng và cả sự xao động của trái tim trước những điều đẹp đẽ, bồi hồi trước những cảm xúc chẳng thể nói thành lời. Ấy vậy mà tôi vẫn chưa cảm nhận được cái nhiệt huyết thời niên thiếu, nhịp đập loạn của con tim khi nhắc về ai đó."Rồi đến một ngày, Khánh Đan sẽ cảm nhận được sự "rung động" đến "quắn quéo", "ngại ngùng" khi nhắc về ai đó thôi. Đó là ngày Minh Đăng - chàng lớp trưởng lạnh lùng, khó ưa trong mắt Khánh Đan trở thành cậu bạn bàn trên của cô. Dần dần, khoảng cách giữa hai người sẽ rút ngắn lại, sự cởi mở và chân thành của đối phương khiến cái nhìn về nhau trở nên tốt đẹp hơn. Và rồi, Khánh Đan, Minh Đăng "từ thích thích thành yêu yêu rồi thương thương".…
Mãi rất rất lâu về sau, tôi vẫn nghĩ về anh ấy, như một kỉ niệm. Anh ấy là tuổi thanh xuân của tôi, là những ngày nắng chang chang hay những đêm mưa tầm tã. Rất nhiều lần muốn đặt bút viết về anh, viết về nhiều thứ về anh, viết về tôi , về tuổi thanh xuân, nhưng thật khó để viết.. Mọi chuyện như những mảnh ký ức bị chắp vá.Tôi luôn đi tìm mình của những năm tháng đó, tìm lại mình của ngày xưa, để khi gặp lại anh, tôi vẫn lại có thể hết mình, chân thành và ngu ngơ như vậy. Nhưng thời gian đã làm gì với chúng ta? Tôi của năm 24 tuổi không còn là tôi của những năm 16, và tương tự khi tôi đến 30 tuổi tôi cũng không còn là tôi của 24 tuổi nữa. Chúng ta vẫn phải thường thay đổi để thích nghi, để sống tiếp, nên tuy có nuối tiếc nhiều, tuy vẫn còn nhớ nhưng tôi ít khóc hơn, ít nghĩ về anh đi và mạnh mẽ hơn, và tôi đã không còn chờ anh.…
Một cựu lính đánh thuê huyền thoại và hành trình trở thành mẹ trong địa ngục của đế quốc Setaimont.Sam không còn là "Phong Bỉ Ngạn" - một trong hai huyền thoại lính đánh thuê khiến cả đế chế khiếp sợ. Bây giờ cô chỉ là một lao công nghèo khổ, cụt tay, vật lộn từng bữa ăn để nuôi đứa con gái nhỏ.Nhưng quá khứ không chịu chôn vùi. Khi những bóng ma cũ lần theo dấu vết, Sam buộc phải đối mặt: Một bên là con dao găm và lời thề bảo vệ đứa trẻ. Một bên là thanh kiếm sắc lạnh và bản năng giết chóc đang trỗi dậy.Giữa bụi than thành phố và những tòa tháp ma thuật, một cơn bão sắp ập đến. Và cô sẽ phải chọn: Tiếp tục trốn chạy, hay một lần nữa thổi lên ngọn GIÓ mang theo màu ĐỎ thẫm của máu và hoa nano?…
Lịch sử thế giới được hình thành bởi con người chúng ta. Lịch sử của toàn thế giới khi được liên hệ với từng sự việc cụ thể thì sẽ cung cấp thêm lượng thông tin, đáp ứng được nhu cầu đọc giả. Khi biết nhìn lại quá khứ thì chúng ta sẽ nhìn xa , trong rộng hơn, biết làm mọi việc tốt hơn . Con người có thói quen tư duy và bản năng nhận thức rằng đọc xong cuốn sách nào đó thì sẽ hiểu biết được điều gì, hiểu ra điều gì và như vậy chúng ta sẽ không ngừng cố gắng…