Ngày Anh Quên - Heejake
Một cuốn nhật kí được viết bằng nước mắt, kể về hai con người yêu nhau giữa những ngày kí ức dần tan biến.Câu chuyện tình tĩnh lặng và đầy ám ảnh, dành cho những ai sợ bị lãng quên.…
Một cuốn nhật kí được viết bằng nước mắt, kể về hai con người yêu nhau giữa những ngày kí ức dần tan biến.Câu chuyện tình tĩnh lặng và đầy ám ảnh, dành cho những ai sợ bị lãng quên.…
Đã có sự cho phép từ tác giả gốc,pln…
"Chắc chắn là...mùa hè năm tới. Anh ấy sẽ không tới nữa."CHUYỂN VER ĐÃ CÓ SỰ CHO PHÉP CỦA TÁC GIẢ.…
đấm bạn bằng môi anh....…
🫣đoán xem có gì?!?!…
Jay,đừng như thế…
"Tôi không sợ cậu. Cậu là cậu - không phải con quái vật.""Tôi bất tửNhưng cũng bất lực"Năm thứ 367.Tôi viết tên Jake lên cát.Gió xóa.Tôi viết lên đá.Mưa mài.Tôi khắc lên ngực mình.Và da thịt tôi tự liền lại sau vài giờ.Không có gì còn giữ được tên Jake ngoài tôi.…
vì phải là của tôi…
😔xinloi mik lười nên up nốt fic này r lặn tiếpp hjhj…
Chuyển ver ĐÃ CÓ sự cho phép của tác giả gốc…
anh xuân dắt em luân đi du xuân. no beta we die like kakyoin.…
yêu nhau mà làm nhau khổ quài là saooo!??…
tell me why?…
"Sau này em không đóng cửa nữa."Jaeyun vỗ nhẹ lên cánh tay Heeseung. "Sau này" sao, anh hi vọng sau này đó có thật. Giấu mặt vào trong vai áo của chính mình đang được Jaeyun mặc, Heeseung nói thầm:"Sau này em là nhà của anh.""Em nói gì? Anh nghe không rõ. "Đêm không còn một tiếng động. Tiếng một con thằn lằn tắc lưỡi đâu đó ngoài hành lang Heeseung còn nghe thấy được, vậy mà Jaeyun lại cao giọng nói mình không nghe thấy gì. Cậu bấm móng tay vào sâu trong vai Jaeyun, anh hít sâu một hơi nhưng vẫn hỏi dồn:"Yunie vừa nói gì với anh? Sau này cái gì?""Sau này em ăn mì gói với anh, được chưa?"-Chuyển ver:Kang Daniel - Sim JaeyunOng Seongwoo - Lee Heeseung-Mình chuyển ver chưa xin phép tác giả nên nếu tác giả yêu cầu gỡ thì mình sẽ gỡ ngay truyện ạ…
lấy danh nghĩa người qua đường, em chúc anh tương lai xán lạn…
Chuyện kể rằng, ở một vương quốc nọ, người dân sống rất hạnh phúc và đủ đầy. Nếu hỏi thì họ sẽ nói rằng đó là nhờ vào sức mạnh của đức vua và hoàng hậu. Vậy nên họ một lòng trung thành và tôn thờ hai người như những đấng cứu thế đối với cuộc đời mình. Chỉ có điều, những thứ họ luôn tin tưởng lại không đáng để cho họ dốc hết lòng như vậy khi mà Heeseung-một người lính thuộc quân đội hoàng gia, phát hiện ra sự tồn tại của vị hoàng tử họ chưa từng biết đến.----- -"Em là hoàng tử bé của tôi, nhưng còn là đức vua của vương quốc này."…
Một câu chuyện nhỏ, về hai chàng trai lớn lên giữa cánh đồng xanh, nơi gió đi ngang qua cũng mang theo mùi lúa non và nụ cười của tuổi trẻ.Heeseung là người dậy sớm, còn Jaeyun thì hay ngủ quên giữa những buổi sương mờ.Họ gặp nhau mỗi sáng, dưới tán cây ven suối, nói vài câu vu vơ mà hoá ra lại nhớ mãi.Đây không phải là tình yêu lớn lao, chỉ là những rung động nhỏ trong veo như mặt nước, nhưng có lẽ, ai từng đi cô đơn sẽ hiểu... Đôi khi, yên bình cũng là một dạng phép màu.Thể loại: textfic, slice of life, healing, countryside, romance.Otp: Heejake (Lee Heeseung × Sim Jaeyun)⛔️ VUI LÒNG KHÔNG COPY // KHÔNG REUP // KHÔNG CHUYỂN VER DƯỚI MỌI HÌNH THỨC.…
Đã có sự cho phép từ tác giả gốc,pln…