Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Xui rủi thế nào Hanbin lại đăng ký nhầm vào câu lạc bộ Toán học, nhưng sự hụt hẫng đó đã dần dần trở thành sự may mắn, vì đó chính là cơ duyên để cậu gặp anh - Zhang HaoNhân vật chính: Zhang Hao, Sung HanbinNhân vật phụ: chưa xác định…
Chuyển ver đã có sự cho phép của tác giả, vui lòng không reup đi nơi khácLink fic gốc:https://www.wattpad.com/story/294163626-ohmnanon-b%E1%BA%A1n-t%C3%ACnhTác giả gốc:https://www.wattpad.com/user/luuanh_61…
Đối với Sung Hanbin, Zhang Hao tựa như ánh trăng - thứ mà hắn ngắm nhìn hằng đêm, thứ mà hắn tôn sùng và khát khao từ xa. Không thể chạm tới và lôi cuốn một cách bí ẩn.Đối với Sung Hanbin, Zhang Hao chỉ thuộc về hắn trong những mộng tưởng.Nhưng vấn đề của những mộng tưởng là chúng luôn có cơ hội trở thành sự thực, dù chỉ rất nhỏ.Tác giả: dolphindreams (AO3)Bản dịch đã có sự cho phép của tác giả.…
Tác giả: Hoa Tử Mật. Thể loại: fic, tình trai, trọng sinh, hiện đại, sủng ,ngược. Oh Hanbin--Ngô Ngọc Hưng. Koo Bon Hyuk-- Kiều Bá Huy. Nội dung: Hyuk lúc 4t đi lạc được Hanbin nhặt được đưa đến đồn công an : "Chú ơi! Con nhặt được một bạn nhỏ ạ. " Hôm sau chú cảnh sát và gia đình cậu nhóc ấy đến trường tặng quà và khen thưởng. Ai ngờ cậu bé 4t ấy 9 là trọng sinh trở về tìm Hanbin. Vì kiếp trước cậu tìm mãi đến lúc cậu nhóc trở thành một luật sư tài giỏi mà bị cáo cậu 9 là Hanbin khi trưởng thành bị vu oan phạm tội giết người. Sau khi cậu dùng sự tài giỏi của mình biện hộ cho thân chủ là bên bị hại thành công khiến Hanbin ngồi tù. Đến khi cậu biết rõ người mình muốn tìm bấy lâu là anh thì đã muộn, anh đã đâu khổ chết ở trong tù. Cậu đau tê tâm liệt phế, người mà mình tìm kiếm bấy lấu lại bị 9 bản thân mình hại chết. Kể từ đó cậu không còn động lực sống nào, khóc một đêm khóc đến trọng sinh. Còn Hanbin... Sau khi tốt nghiệp anh sống không được mấy xuông xẻ vì yêu phải 1 ng con gái thâm độctính kế anh hại anh vào con đường tù tội trong khi ả là người phạm tội. Anh ngồi tù còn ả ung dung hưởng thụ khối tài sản đáng rA phải là của anh. Trong tù, anh tưởng mình gánh tội thay vợ ,nàng sẽ vô cùng đau lòng cho anh nhưng kể từ khi anh bị bắt không thấy mặt ả xuất hiện. ×××Truyện hoàn toàn là hư cấu do tác giả bày mưu tính kế không liên quan đến nhân phẩm ,giới tính ,tình cảm ngoài đời thực của các nhân vật được nhắc trong truyện.×××…
warning: ooc"Anh có thấy Đà Lạt mệt mỏi không?" Nguyên đột ngột hỏi khi nhìn những đoàn xe du lịch bắt đầu đổ vào phố.Lâm Anh nhấp một ngụm cà phê đen đặc: "Không. Tôi thấy nó đang thở. Một nhịp thở chậm hơn Hà Nội. Ở đây, tôi cảm giác mình không cần phải diễn bất cứ vai nào cả." "Và tôi nghĩ, tôi bắt đầu thích nhịp thở này rồi. Cả tiếng piano của cậu nữa."…
' có cơn mưa nào đôi mình đi quaanh đến bên em ngày đôi mình chia xamùa lá rơi bên hồ , nỗi cô đơn lớn lênmùa thu ấy em không còn bên cạnh anh nữaanh vẫn đứng nơi đây chờ em cùng cơn mưachúng ta sau này chẳng có chúng ta bây giờ '…
(Có dùng chat gpt để câu chuyện mạch lạc hơn)Quẻ bói mà Bát Gia dành cho Trần Bì, từ đầu đến cuối đều ẩn chứa quá nhiều khúc mắc."Mất đi và trở về."Chỉ bốn chữ ấy, nhưng kể từ khi biết được quẻ, Trần Bì dường như đã trở thành một con người khác. Hắn vẫn đứng đó, vẫn nói, vẫn làm mọi chuyện như trước, nhưng lại tựa như đã tách khỏi thế giới này, như thể một phần linh hồn đã đi về nơi nào đó mà chẳng ai có thể chạm tới.Nhị Nguyệt Hồng mang độc tâm quá sâu. Vì Trần Bì, y thậm chí từng suýt đánh đổi cả mạng sống của mình.Nhưng cho đến tận khi quẻ bói được bày ra trước mắt, không một ai trong số họ biết được kết cục thực sự sẽ đi về đâu.Mất đi rồi trở về.Hay mất đi... chính là mất đi mãi mãi?Không ai biết.Chỉ có những kẻ đứng ở phía trên, lạnh lùng nhìn xuống bọn họ, mới hiểu rằng tất cả những chuyện này chẳng qua chỉ là một kiếp sống đã được định sẵn.Một kiếp mà dù có vùng vẫy đến đâu, cũng chưa chắc thoát khỏi được số mệnh.…
Phòng trọ số 3 là một cái hộp xi măng nứt nẻ, mùa hè thì nóng như lò thiêu, mùa mưa thì dột lách tách ngay trên đầu giường. Vậy mà hai thằng con trai vẫn ở chung với nhau tới năm thứ ba, năm cuối đại học, không phải vì thân thiết kiểu "huynh đệ chí cốt", mà bởi cái thứ dở dở ương ương không gọi tên được.Đúng, chính là mập mờ, mà giờ thành cũ rồi.Ngày mới vào ở, Tạ Hoàng Long và Thái Lê Minh Hiếu như hai cục nam châm trái cực. Hiếu điềm tĩnh, ít nói, hay cười nhẹ, còn Long thì chua ngoa, đanh đá, đụng đâu gắt đó. Ấy thế mà tối nào cũng thấy tụi nó nằm song song, đôi khi có rượu vào thì tay chạm tay, mắt nhìn lâu hơn cần thiết. (...)…
Định mệnh đã đưa chúng ta đến với nhau, anh và em sống một cuộc sống hạnh phúc.Nếu một ngày nào đó cuộc sống anh trở nên vô nghĩa, nghĩa là lúc đó anh đã mất em.…