Bạn tôi bây giờ là ai...
Chuyện về tình bạn…
Trọng Sinh Tại Dị Thế Giới
Địa Cầu năm 2020, trên phố có một tên thanh niên vẻ mặt đầy bất đắc dĩ.Ngoài trời khá lạnh, hắn phà một hơi ấm vào tay rồi xoa xoa:- Sắp bước sang năm mới rồi, có lẽ chỉ nửa tiếng nữa là ta về đến nhà.Hắn tên Trí nghiên, lý do của việc hắn đang phải lang thang trên đường chính là vì gia chủ (tức cha hắn) mệnh Tuất, hắn mệnh Sửu nên cha hắn... đuổi bằng được hắn ra khỏi nhà để cho hắn xông nhà đầu năm lấy may.- Ông già đầu năm thứ tóc rồi còn tin mấy cái thứ này, chỉ khổ ta chịu khổ!!!Trí nghiên hiện tại hắn không biết đi đâu, chỉ lang thang chờ giao thừa rồi về nhà đắp chắn ngủ thôi. Đang đá mấy viên sỏi dưới chân bỗng hắn thấy 1 bóng người lướt qua hắn, Trí nghiên quay qua thì thấy 1 đứa nhóc 5-6 tuổi đang chạy theo trái bóng lăn qua đường, và thế là...- Coi chừng!!!- Ầmmmm.Trí nghiên chỉ nhớ được đoạn ẩn cậu nhóc lên được vỉa hè rồi sau đó hắn không nhớ gì nữa đầu hắn đau đớn khi nhớ lại những kí ức cũ, hiện tại hắn đang ở 1 nơi tối đen không 1 chút ánh sáng. Bỗng có 1 tia sáng le lói phía xa, nhưng rồi càng ngày càng lớn, thứ ánh sáng quỷ dị khiến hắn nhắm chặt mắt lại.- Đã xong chưa?Trí nghiên hắn lẩm bẩm suy nghĩ sau 1 khoảng thời gian, hắn từ từ mở mắt ra, từ đó câu chuyện bắt đầu.…
SỔ TAY SỬ DỤNG SỦNG PHI [FULL]
văn án:Trước khi sống lại lần nữa, A La chính là một cô nương ngây thơ thuần khiết.Sau khi sống lại, A La là một cô nương có vẻ ngoài khả ái nhưng nội tâm lại âm u.Đối với tính cách của nàng mọi người đều nhường nhịn.Riêng Nhiếp chính vương lại cảm thấy sủng nàng thế nào cũng là chưa đủ.Nàng muốn gì hắn đều cho nàng, ngay càng vị trí Vương phi nàng cũng không cần, hắn cũng cưỡng ép nàng nhận lấy.Tôn chỉ của chuyện: ngọt ngọt ngọt, cưng chiều cưng chiều cưng chiều o(* ̄︶ ̄*)o~…
Huycris| tuổi học trò
vui vẻ heo thì💤…
03:27
Sẽ là nhật kí của một kẻ không ngủ được…
Truyện H+
Viết vui vui :>…
[Kuroo x Kenma] Mùa xuân của tôi đã kết thúc
tôi thích anh nhưng vì vì căn bệnh giết người này mà chẳng dám nói để rồi người ở lại vẫn là người đâu đớn nhất…












