BTS➕You
Muôn vàn chuyện thả thính của bạn với BTS By : 김슈기30/4/2018…
Muôn vàn chuyện thả thính của bạn với BTS By : 김슈기30/4/2018…
Ước gì em chẳng bao giờ phải chịu tổn thương cả.…
if this is lovewhy does it break me down?why do you break me down?___{bts agustd ✘ redvelvet wendy}…
Cô vốn là một tiểu thư nhà giàu, sinh đã ngậm thìa vàng nhưng cô lại không thích. Chỉ thích cuộc sống của những người bình thường, muốn thoát khỏi sự ràng buộc của gia tộc. Vào năm cô 17t cô được đính hôn với người con trai của tập đoàn khác. Cô lên ý định bỏ trốn vf cuối cùng cô cũng trốn được. Tuy nhiên cô vẫn phải đi học. Anh-thiếu gia tập đoàn được sinh ra giống cô. Anh chính là vị hôn thê của cô. Vốn định chạy nhưng ai ngờ cô lại chạy trước nên anh không hỏi vui mừng.Người người thường nói:"Ghét của nào trời cho của nấy" quả thật. Hai người học không những cùng trường, cùng lớp. Học lực chênh lệch. Anh được đào tạo với số điểm lúc nào cũng đứng nhất toàn trường. Cô lúc nào cung đứng nhất toàn trường tính từ dưới lên. Liệu họ sẽ sống bên nhau hạnh phúc chứ?…
Jimin vốn dĩ trở về thôn quê với mục đích chối bỏ tình cảm đơn phương nơi thành thị.Nào ngờ, sống với đồng ruộng chưa được nhiêu lâu, đã gặp rắc rối day dưa với một "con sói nhỏ".…
kim taehyung vừa chuyển đến ngay căn hộ đối diện và thanh niên mới lớn park jiminMình đọc được một bộ có nội dung tương tự trước đây khá lâu và giờ tìm lại không thấy nên đã tự viết lại để đọc…
một câu chuyện mới sau một chuỗi ngày rong ruổi và bị vụt mất cái thứ gọi là cảm hứng.…
Đây là một câu chuyện vô cùng dễ thương về kẻ đi giăng bẫy và người bị bẫy :)))))…
Fic này ko hẳn là text..…
Mình bên người người không hề nhìn tới…
Chuyện kể rằng, vào mùa hè của năm nọ, tại một vùng nông thôn cách xa thành phố cả nghìn cây số, có một cậu nhà văn phải lòng anh dịch giả kế bên nhà mình. -nếu bạn là một độc giả khó tính, vui lòng cân nhắc trước khi đọc.…
- Có một người đã nói với tôi rằng... " Một bàn tay dù to như thế nào cũng không thể íu giữ lấy một bàn tay không muốn nắm..."" Một vòng tay dù có rộng đến bao nhiêu cũng cẳng thể ôm trọn một người đã muốn rời đi..." " Không phải là không muốn nắm...là vì...dù cố gắng nắm thật chặt... nhưng... người muốn buông " - Start day: 20/01/2022 - End day:…
1 fic nhỏ được dựa trên drama penthouse…
Jin cùng Yoongi đã về thăm nhà em vào kì nghỉ đông của cả nhómKhông chuyển ver, mang fic đi đâu mà không có sự cho phép!Fic này mình ship Jinga nên những bạn nào không thích BTS, không thích bl hoặc không ship cặp này có thể không xem ạ~1/9/2021~…
H...H và H nhé!!!…
Mẹ đẻ: Lục Yến it's me!!Gà cưng: Kim TaeHyung × Jung HoseokThể loại: Lưu manh toan tính ảnh đế công × Ngây thơ thổ tào ca sĩ thụ. Giới giải trí, có H.Nội tâm Jung Hoseok:- Chị tôi và tôi là một cặp song sinh, chúng tôi đều là người trong giới nghệ sĩ, tôi là một ca sĩ solo, chị tôi là một diễn viên. Tôi thì sao cũng được, nhưng chị Jiwoo lại muốn phát triển sự nghiệp hơn...- Chị hai được đạo diễn giới thiệu một ảnh đế, họ hẹn nhau đi uống vài ly... Không được, thật sự nguy hiểm quá không phải họ muốn dùng quy tắc ngầm với chị hai chứ???- Khuyên nhủ chị ấy thì chị ấy lại không nghe, tôi quyết định... Phải làm cho chị hai sáng mắt ra... Nhưng mà... Vị ảnh đế này lạ lắm!!!*Lưu ý: Bìa truyện độc quyền, nếu bạn có thấy bìa truyện được dùng ở bất cứ truyện nào khác hãy liên hệ mình!…
Chúng ta phải trải qua biết bao nhiêu kiếp , cuối cùng cũng có một kiếp chúng ta đời đời mãi mãi bên nhau…
design by aki_from coffee teamvrenewengaseulminjungri…
Reup lại truyện của Mustbeu.Bản reup chưa có sự cho phép của tác giả.Bản reup chỉ có 1 mục đích vì thấy hay nên chia sẻ thôi.…
Đây chỉ đơn giản là một câu chuyện nhẹ nhàng về những chấp niệm của tuổi thanh xuân.Thanh xuân của bạn và thanh xuân của tôi. Ai cũng từng trẻ và cũng từng yêu. Nhưng tình yêu năm mười bảy tuổi đó liệu có thể mãi mãi hồn nhiên như chúng ta của năm tuổi mười bảy?Bạn có thể không? Tôi thì không thể.Câu chuyện này tôi bắt đầu viết vào năm mười bảy tuổi, diễn biến mà tôi mường tượng lúc đó rất khác với lúc này. Có thể nói.Cái kết có hậu năm mười bảy tuổi tôi viết cho câu chuyện này, chính là niềm hy vọng cho mình của sau này. Cái kết có hậu mà hôm nay tôi viết cho câu chuyện này, lại là lời hồi đáp cho chính mình của năm mười bảy tuổi. Tôi của năm mười bảy tuổi, chập chững biết thế nào là yêu.Anh ta là ánh dương, anh ta là trăng sáng. Là mộng tưởng vĩ đại và hoàn mỹ cho bức tranh mang tên tình yêu mà tôi có thể mường tượng ra. Đến sau cùng, tôi cũng không rõ là người ấy thật sự đẹp nhường ấy, hay tự tôi đã vẽ nên một hình tượng đẹp nhường ấy cho cuộc phiêu lưu trong tâm trí của chính mình. Nhưng làm gì có ai mãi mãi yêu mến một người nghệ sĩ? Làm gì có ai mãi mãi yêu lấy một bức họa chỉ tồn tại trong tâm trí. Trên đời này làm gì có con đường nào đi mãi không tận.Tuổi mười bảy chỉ muốn yêu ai đó. Mãi mãi sau này lại muốn có thể gặp được ai đó vừa đúng lúc mình có thể yêu họ và họ cũng có thể yêu mình.…