Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Khi ánh đèn sân khấu tắt, Choi Hyeonjun và Moon Hyeonjun không còn là Doran và Oner của T1 nữa. Họ chỉ là hai con người bình thường: bạn bè, đồng đội, hai tâm hồn hiểu rõ sự mệt mỏi của nhau hơn bất kỳ ai.Trong bầu không khí căng thẳng của phòng tập, từng cái chạm tay, từng lời an ủi giản đơn lại hóa thành ngọn lửa, đẩy mối quan hệ ấy vượt qua ranh giới mong manh của tình đồng đội.Đây là câu chuyện về Onran - không phải ánh hào quang trên sân đấu, mà là những khoảnh khắc chữa lành và yếu mềm nhất trong tâm hồn của hai tuyển thủ hàng đầu LCK.Motip: Real-life, Hiện đại, Esport, Tình cảm…
⚠️ TW / EXTREME CONTENT WARNING:truyện có nội dung mô tả chi tiết hành vi giết người, tra tấn, giam cầm, lạm dụng thể xác và tinh thần, có yếu tố bệnh lý tâm thần, man rợ, necrophilia, gore nặng và nhiều cảnh gây ám ảnh nghiêm trọng, bạo dâm, ngoại tình. các nhân vật chỉ mượn tên, hoàn toàn không phản ánh người thật ngoài đời.KHÔNG DÀNH CHO ĐỘC GIẢ DƯỚI 18 TUỔI HOẶC NHẠY CẢM.nội dung truyện có chứa hình ảnh bạo lực, tra tấn, ám ảnh tâm lý, và hành vi sai lệch đạo đức. rào gì viết nấy, hoàn toàn không thêm các yếu tố khác.cân nhắc trước khi đọc. truyện mang tính hư cấu và không cổ súy bất kỳ hành vi trái pháp luật nào.…
Chúng tôi đã trải qua nhiều chuyện lạ lùng nhất lịch sử, ngay bây giờ một vòng tay ấm áp là thứ Minhyung cần nhất lúc này. Ngay khi tôi biết điều đó thì chúng tôi đã cùng nhau trải qua một đêm nồng cháy như bao cặp đôi khác. Nằm trong lòng Minhyung tận hưởng những giây phút riêng tư hiếm hoi, nắm lấy tay anh tôi dõng dạc nói "Anh đừng sợ, có em" "Anh biết rồi""Em sẽ bảo v-""Minseok à, anh biết rồi, nhưng em cởi vòng tỏi ra trước được không?" ".."…
TRUYỆN CÓ YẾU TỐ OOC!! NẾU KO THÍCH THÌ OUT 🌷Gần đây xuất hiện một tin đồn rằng thiếu gia nhà họ Lee đột ngột bị mất tích và được cho là bỏ nhà đi . Sau đó nhà họ Jeong lại xuất hiện thêm một cậu con nuôi , quay qua quay lại chính là cậu thiếu gia nhà họ Lee đang được mọi người bàn tán .Mà người có mặt ở các tin đồn đó - Lee Sanghyeok hiện tại đang sung sướng mà nằm trên chiếc đùi "vạn người ao ước" của Jeong Jihoon không muốn rời ," Chú, chú cho cháu nằm như thế này mãi nha ".Jeong Jihoon chỉ cười nhẹ , đưa tay nhéo chiếc má bánh bao của cậu, " Bạn cánh cụt nhỏ nói xem , bây giờ được chiều nên sắp cất cánh bay đi đúng không?".Lee Sanghyeok cười tươi đáp, " Chim cánh cụt làm gì bay được ạ, mà dù có bay được thì cháu cũng sẽ giả vờ là không bay được để ở cạnh chú mãi vì nơi có chú nơi đó mới là nhà mà ".…
Minhyung có một trang viên rộng lớn, nơi đó có hàng cây mùa xuân, tán lá xanh mùa hạ, hương thơm ngọt mùa thu, thảm tuyết trắng dày mùa đông. Minhyung ở nơi này từ lúc mặt trời mọc, giữa trưa, cho đến lúc chiều tà, chưa từng bước chân ra ngoài.Cả một trời thiên nhiên chỉ có một chủ nhân, là nơi cất giữ bí mật lớn nhất- chiếc hộp Pandora Minhyung đã chôn thật sâu tại nơi nào đó trong rừng.Minhyung đã chôn thứ quý báu nhất của mình.Và từ đó, tuyết ngừng tan.***Minseok mất tích.Không ai biết cậu nơi đâu, không một dấu hiệu, tựa như một làn khói, xuất hiện rồi biến mất không tàn ảnh.Kim Hyukkyu đã tìm cậu rất lâu, tìm đến mỏi mệt, nhưng không có kết quả.Lee Sanghyeok cũng nhìn chăm chăm lên bảng thông báo mất tích ở trước sở cảnh sát, nhìn cái tên đứa em của mình xuất hiện, rồi nằm đó yên vị mục rữa theo thời gian.Cũng không biết bao lâu nữa.Ai cũng đã có câu trả lời, tự hiểu rằng, đứa trẻ đó, có thể đã chẳng còn trên đời này..Minhyung không mở chiếc hộp Pandora mà mình cất công tìm thấy, anh chỉ nhẹ nhàng ôm đoá hoa đỏ thẫm vào ngực, từ từ chìm vào trong tuyết.Cuối cùng anh cũng có thể mỉm cười mãn nguyện.***Guria-Nhà văn to to trong biệt thự nho nhỏ trên ngọn núi to toVàHoa đỏ nhỏ nhỏ chứa đựng một tâm hồn to to cùng một tình yêu không hề nhỏ.Occ, hư cấu.17/4/2025.…
choi wooje và moon hyeonjoon đi cùng nhau thật lâu, rồi cuối cùng mỗi người một ngả. đã có lúc, cậu thắc mắc vì sao phải đến bước đường này, cho đến khi nhìn bóng lưng người nọ, cậu hiểu ra; không người nào vì mình lại hi sinh nhiều như thế."đoạn đường em đi, anh thật sự không thể theo bước. chúc em sự nghiệp thành danh, hạnh phúc trăm bề." moon hyeonjoon ngoảnh nhìn lưu luyến, nhưng thực chất lòng anh nặng nề từ thuở nào. dù là điều anh quyết định, lại như nhát dao đâm sâu vào trái tim nóng hổi.anh không biết, không cảm nhận được đau đớn, nhưng lại đỡ lấy hai hàng nước mắt người nọ tuôn rơi.…
Bản dịch đã có sự cho phép từ tác giả (https://archiveofourown.org/works/75667436) Thiết lập riêng nhiều vô kể, không dựa trên thực tế; toàn bộ nhân vật đều OOC.Vampire AU.…
Lee Sang Hyeok (quỷ vương bất diệt) vừa mới tò mò đọc cuốn tiểu thuyết đang nổi tiếng thôi không ngờ ngày hôm sau, tỉnh lại đã xuyên không vào cuốn tiểu thuyết đó, không may lại vào vai nam phản diện có kết cục không mấy tốt đẹp. "chỗ quái gì đây?!" Anh vừa tỉnh lại đã thấy xung quanh không phải là căn phòng trang trí đơn giản của anh nữa mà là một căn phòng, không phải, giống một cái ổ hơn với rất nhiều đồ trang trí nồng nộn nhìn phát ngứa mắt. Anh đưa mắt quanh phòng liền bị bộ đồng phục đặc biệt làm chú ý, nó rất giống với các đồng phục học sinh trong tiểu thuyết hay phim ảnh và cái thẻ học sinh bên cạnh lại làm anh bất ngờ hơn. "Lee Sang Hyeok- lớp 12xx - trường xxx" Anh tròn mắt suy ngẫm, đây không phải là tên trường c3 của các nhân vật trong bộ tiểu thuyết anh vừa đọc hôm qua sao, chẳng lẽ nào bản thân xuyên không thật rồi sao..…
Giọng anh trầm ấm, như câu hát ru đưa em vào từng giấc ngủ. Lời em thì thầm, như những bài ca anh không thể quên. Tình ta trầm lặng, như những cơn sóng vỗ bờ. Nếu anh là thần, em sẽ là kẻ ngưỡng mộ thần Còn nếu em là người thường, thì anh sẽ là người thương em. Nhưng anh ơi nếu chỉ có anh thương, liệu rằng em có thể thoát khỏi bóng tối bủa vây?Hay tình mình chỉ có đến đây, như sợi tơ trong ta đã đứt. Dù buồn tủi nhưng ta hãy chấm dứt, tình yêu bấy lâu ta vun đắpEm mệt rồi, liệu anh có biết?Hay là, anh đã hết yêu em?(OE/HE/BE tuỳ cảm nhận của mỗi người, viết vu vơ nên nó chưa có sự chau chuốt về mặt câu từ.)…
Lee "Gumayusi" Minhyung & Ryu "Keria" MinseokTên : Hướng về phía cậuTác giả : AmiNội dung : Câu chuyện xoay quanh về sự theo đuổi của Gấu dành cho bé Cún nhưng trông gai thay người bé Cún để ý lại không phải hắn mà là anh Lạc đà - đàn anh đồng thời cũng là người đang trực tiếp chăm nuôi bé Cún. Bên cạnh câu chuyện tình có phần sóng gió của Gấu và Cún thì còn có sự góp mặt của một vài cặp đôi đáng yêu khác nữa. Cùng nhau đón chờ trong câu chuyện này nhé !!Start : 18/11/2024End :Lưu ý : Chuyện được viết lên bởi sự ngẫu hứng của tác giả và cũng là lần đầu tác giả viết vì thế không chắc tác phẩm có thể làm hài lòng hết độc giả vậy nên mong mọi người hãy đón nhận nó một cách hoan hỉ.…
"Margarita là một loại cocktail có nguồn gốc từ Mexico, được người ta kể lại rằng là món quà mà vị bartender tặng cho một thực khách vô cùng xinh đẹp nhưng lại dị ứng với tất cả các loại rượu, trừ Tequila - thứ chiếm thành phần chính trong Margarita."Ryu Minseok cũng dị ứng với tất cả mọi thứ, trừ Tequila. Cậu thích hương vị Tequila. Mặc dù không thích những thứ có cồn, cậu lại thấm sâu trong tim thứ hương vị đặc biệt này. Đặc biệt, có lẽ vì đây là thứ mà người ấy pha cho cậu vào ngày đầu tiên gặp gỡ. Đặc biệt, có lẽ cũng là vì xung quanh người ấy thi thoảng sẽ có mùi thơm đặc trưng của Tequila.Đại khái thì cậu thích Tequila, thích Margarita, tất cả đều là vì người ấy.…
Đám thái giám, thần tử lẫn bè phái phản động hợp sức đẩy thái tử vương triều đỏ lên giàn tế. Thái tử hoá nguy thành an, chứng minh một lần nữa sức mạnh của dòng máu cuối cùng của hoàng thất. Muôn dân reo hò trước chiến thắng của ngài cùng các vương gia, họ ngóng chờ một tương lai rạng rỡ kế thừa thần, bước lên ngai vàng. Nhưng thái tử đã không còn là thái tử năm ấy, dốc lòng chân thành vì một mảnh giang sơn này nữa.17/11/2025, dân chúng hay tin thái tử từ bỏ ngôi vị, đi phiêu bạt giang hồ.Đến nay, chẳng ai hay tin ngài đã đi đâu, chỉ biết khi đi, ngài bỏ lại nơi chốn cung đình kia chiếc vương miện thái tử đã đội bao năm, chỉ mang theo thanh gươm cùng ngài chinh chiến trận đấu cuối cùng để chiến thắng. Ngài từng nói vương miện kia chưa bao giờ là của riêng ngài, thanh gươm này là chiến tích duy nhất mà ngài có được.…
"Từ lớp học đến công sở - khi quá khứ đau thương gặp lại tình yêu lãng mạn"Giữa chưa từng có và đã có rồi lại đánh mất, thì việc nào nuối tiếc hơn? Trong tiếng trung ta có 2 cụm từ "cẩu bất đắc" và "ái biệt ly". Về bản chất thì đối ứng với hai vấn đề "chưa từng yêu nhau " và "đã từng bên nhau nhưng lại chia tay". Trong tim tôi toàn bóng hình người đó nhưng trong lòng người đó lại chẳng có một vị trí nào dành cho tôi. Đó là "cẩu bất đắc" yêu lại không có được, sao lại không khiến người ta khổ sở chứ? Còn "ái biệt ly" thì cuối cùng đã ở bên nhau rồi nhưng đời sống hiện thực lại khiến không thể không rời xa chỉ để lại dấu ấn trong cuộc đời người kia, mỗi người một nơi. Để đem ra so sánh cái nào nuối tiếc hơn thì khó lòng đong đếm cho đủ. Nhưng có một điều dám chắc, cả hai cảm giác này đều thật đau đớn. Dẫu vậy nếu nỗi đau này dai dẵng và thậm chí gây ra những hậu quả nặng nề cả về thể xác lẫn tinh thần thì ta lại phải đặt ra một câu hỏi rằng: Điều gì thật sự gây ra những đau khổ trong trường hợp ta không đạt được hoặc đánh mất nó?…
Lấy cảm hứng từ dating show Transit love của Hàn Quốc. Chương trình này mời những cặp đôi đã chia tay tham gia nhưng không được tiết lộ người cũ của mình là ai. Trong suốt vài tuần ghi hình, tất cả người tham gia sẽ cùng nhau sống cùng một nhà, tìm hiểu lẫn nhau và trải qua những thử thách và nhiệm vụ hẹn hò. Vào ngày cuối cùng, mỗi người sẽ quyết định xem, bản thân có muốn quay lại với người cũ hay theo đuổi một mối tình mới.Tên truyện: 환승연애Tác giả: blurryvsn (AO3)Couple chính: Dohyeon - Wangho, M.Hyunjoon - Wooje, Minhyung - Minseok.Link: (https:)//(archiveofourown.org)(/)works(/75010006/)chapters(/)195996366(Đã có per từ tác giả)…
Project: AllRascal - Mãn Nguyệt.Không gian đăng tải: Toàn bộ project sẽ được đăng dưới dạng các chương tách biệt trong fic này, mỗi chương sẽ là một câu chuyện riêng.Thời gian đăng tải: Tuần trăng sẽ kéo dài từ nay cho đến hết năm 2024, không có thời gian đăng tải cụ thể, cũng không có số lượng cố định.-Đây là một project được vẽ ra dưới ngòi bút của "Cái váy màu mắm tôm của Rascal" và "Cơm rượu vị sầu riêng", dành riêng cho ánh trăng mà chúng tôi cả đời theo đuổi. Xin nhớ, hai chúng tôi chỉ là những con người bình thường, dùng tình yêu làm mực, con chữ làm cọ, họa lại vầng trăng sáng trên cao.Tất cả mọi thứ trong PJ bao gồm ảnh bìa và fic đều được đóng dấu bản quyền của "Hai con vợ của Rascal", vui lòng không bê đi nơi khác mà chưa có sự đồng ý của chúng tôi.Sau cùng thì, chào mừng bạn đến với Mãn Nguyệt!…
/Mô tả Minseok đã từng là game thủ nổi tiếng ở thế giới cũ trước khi xuyên không. Cậu gặp được vô số điều kì lạ ở thế giới mới như cán chổi biết bay, cây cối có thể di chuyển hay ấn kí ma pháp lằng ngoằng khó hiểu. Đồng thời, Minseok cũng chạm mặt những cái tên quen thuộc mà cậu đã nghe đi nghe lại không biết bao nhiêu lần, chẳng là họ đối với cậu có chút kì lạ. Điều này càng khiến vị hỗ trợ nhỏ muốn tìm hiểu thế giới mới nhiều hơn nữa, quyết tâm quay trở về.-- Truyện chủ yếu là khám phá thế giới cho thoả mãn đam mê của au nên cũng không nhiều yếu tố tình cảm đou, hehe :))) ---- Tình huống chậm, kiểu nhẹ nhàng từ từ vậy đó --/Lưu ý - Nhân vật OCC nặng, nhiều tình tiết vô lí hoặc không sát với thực tế do au có logic không giống người thường.- Không toxic hoặc sử dụng ngôn từ gây thù địch.- Thế giới fantasy, nhiều yếu tố giả tưởng.- Nếu dị ứng, vui lòng clickback và lướt qua.Đây là tác phẩm đầu tay của mình nên còn nhiều sai sót, nếu có góp ý hoặc ý tưởng về truyện có thể cmt trực tiếp hoặc ib riêng vói mình. Cảm ơn đã ủng hộ.…
Ruy Minseok lấy hết tự tin một đời để đảm bảo mình có thể quên đi hình bóng người cũ.Cơm ngày 3 bữa, bữa quên bữa không nhớ!Ra quán ăn no nê mới nhớ tiền để trên bàn chưa lấy!Đặt hàng trên mạng đến lúc người ta giao còn không nhớ mình đặt gì!Con người mà có cái gì mà không quên?Vấn đề là thời gian thôi!Thế nên, chuyện cỏn con về một người dưng đã lâu không gặp, sớm muộn cũng chẳng còn nhớ gì về nhau rồi. ••••••Hẳn là vậy, cho đến một ngày, ai đó lại một lần nữa bước vào đôi mắt ta.Mới vỡ lẽ, hình bóng ấy trùng lặp y hệt như năm nào, vẫn vậy... Người nọ, gương mặt, mái tóc, dáng đi, đôi mắt,... vẫn như vậy.Ngỡ đã quên, hóa ra bao năm nay con tim vẫn luôn thổn thức một người đã nhiều năm xa lạ.Có một số thứ, con người ta nhớ không phải bằng trí não mà bằng con tim.…
Xóm này đứa được cưng nhất là Minseok vì nó siêu dễ thương và ngoan ngoãn.Vì vậy mà không có gì bất ngờ khi bạn bè cùng lớp thích nó ngày càng nhiều, "thích theo kiểu iu người lớn thì phải" nó nghĩ vậy. Và trong số những người va vào lưới tình của nó có một con gấu lớn gọi là Lee Minhyung.Ở xóm Minseok có thằng nhóc kia láo lếu lắm. Nó gọi tất cả những người xung quanh là bạn bè mặc dù nó là đứa nhỏ tuổi nhất. "Choi Wooje mau gọi anh bằng anh đi nếu không sẽ có chuyện!""Chút xíu mà đòi làm anh, làm anh phải cao to chứ?!"Trị được thằng nhóc cỏ lúa bằng nhau kia chỉ có anh Lee Sanghyeok - anh cả của đám trong xóm. Đặc biệt kế bên nhà Minseok có một thằng to bự ngang hàng với Minhyung nhưng nó siêu mít ướt, mỗi lần nó khóc là anh Sanghyeok phải dỗ cả buổi nhưng cuối cùng nó lại nín khóc trước cây kẹo mút mà Wooje đưa nó.healing cùng zofgk, fic từ chắp bút từ tháng 6/2024…