Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Tác giả: Quẫn Quẫn Hữu YêuThể loại: Ngôn tình, hài hước, sủng, 1v1Tình trạng: fullĐã 27 tuổi nhưng đại thiếu gia Lục thị lại chẳng hề rung động vì bất kỳ một cô gái nào nên cha mẹ cùng em trai đã chuốc say anh rồi đưa lên giường một cô gái xa lạ.Năm năm sau, tiểu thiếu gia Lục Kình Vũ vì không có mẹ và cú shock quá khứ nên đã rơi vào trầm cảm.Một người cha chưa từng có cảm giác rung động trước bất kỳ ai và một thằng bé "không thích tiếp xúc với bất kỳ ai" đã trở nên "lầy lội" hơn bao giờ hết khi gặp được Ninh Tịch.Cả hai cha con đều vừa gặp đã yêu người phụ nữ này, một người mong muốn chiếm hữu, một người vô cùng ỷ lại, cuối cùng tạo ra những tình huống dở khóc, dở cười cho độc giả.…
Ngày xửa ngày xưa, có một nơi mang tên Đại Việt, theo dòng chảy lịch sử và thời gian mà nơi ấy được bồi đắp nên.... Nơi ấy mọi người đều sống chan hoà, sự sống được lan toả nhờ vào niềm tin của cuộc sống, tin vào những điều tốt đẹp lẫn những điều xấu xa... Tới một ngày... tất cả đều chìm vào bóng tối vĩnh hằng... Và đây là cách nó xảy ra...…
"Mợ, mợ hai tỉnh lại đi mà."Tôi gào khóc trong thảm thiết, ôm mợ hai vào lòng.Cuộc đời mợ hai trớ trêu đến lạ, nghi oan giết bà cả, bị chính con gái mình hãm hại, chồng đánh đập thậm tệ, bị miệng lưỡi người đời dồn đến đường cùng. Bà hai đã lìa đời, bà cũng chẳng còn điều gì để tiếc nuối... thôi thì bà làm liều thuốc chuột chết quách cho xong..."Mẹ, mẹ tỉnh lại đi mà..."Mãi đến khi quá muộn màng tôi mới cất lên được tiếng gọi mẹ tha thiết dành cho người luôn yêu thương, chăm sóc cho tôi.(...)Truyện phê phán lòng dạ, miệng lưỡi người xưa, đồng thời phê phán những quan niệm, định nghĩa sai trái, cổ hủ về mẹ kế - bà hai.Truyện cũng cho thấy được những phẩm chất tốt đẹp của bà hai, người chịu nhiều oan ức mà vẫn giữ phẩm chất tốt đẹp, trong sáng, giữ đúng đạo đức con người.Bà hai là hình ảnh đẹp trong xã hội xưa - cũng là hình ảnh của người phụ nữ Việt Nam.…
Gió và những chuyến xe là câu chuyện do tớ tưởng tượng ra trong khoảng thời gian thi cuối học kì, khi những cánh hoa phượng bắt đầu nở, khi những câu chuyện vui buồn tuổi học trò cấp 2 quen thuộc dần chỉ còn là ngày hôm qua và... có lẽ sâu trong những nụ cười vô tư hồn nhiên đánh dấu tuổi trẻ ấy ẩn một chút nuối tiếc, một chút buồn bả luyến lưu những mảnh kí ức treo trên cành phượng trước hiên trường...…
Ngày xưa kia có một cặp đôi yêu thương nhau vô bờ, tình yêu của họ đẹp đến nổi ai cũng đều phải ganh tị và công nhận họ sinh ra là giành cho nhau. Tưởng chừng rồi họ sẽ sớm ngày cưới nhau và sống một cuộc đời hạnh phúc nhưng đời không như là mơ...Vì giành lại quyền tự do hoà bình mà chàng trai phải lên đường chinh chiến cả hai buộc phải rời xa... Đứng trước bao lần sinh tử và sau khi trải qua vô vàn gian nan thử thách liệu họ có thể trở về bên nhau hay không? Mời mọi người cùng đọc!…
Tên truyện: Câu chuyện cổ tích của anh và emTác giả: Dương MạnThể loại: tình cảm, cổ tíchNguồn ảnh: design từ CanvaTình trạng: đang tiến hànhTrích đoạn:- Tại sao ngươi lại nghiên cứu nước hoa?- Hoa thì thơm, nếu chọn đúng những loại hoa phù hợp để tạo ra tinh dầu độc nhất thì cũng như con người, nếu chọn đúng người, đúng mùi hương mình thích thì đấy là tình yêu độc nhất.Author: NGHIÊM CẤM MANG TRUYỆN ĐI EVERYWHERE!!!!!!!!!!!…
Ai cũng từng có một tuổi thơ của riêng mình, khi ấy muốn lớn thật nhanh để rồi giờ đây khi lớn lại nhớ những mẩu chuyện nhỏ ngày xưa sao mà da diết. Viết ra những tháng ngày thơ ấu với tất cả ký ức còn sót lại, mong giữ lại chút kỷ niệm, cảm xúc thuở còn ngây ngô cùng những con người đã từng bước qua cuộc đời mình, và cầu chúc cho những đứa trẻ ngày ấy sẽ vững bước cho hiện tại và viết tiếp tương lai..…
Là cuộc hành của 4 cô gái -Hội đồng bờm. Đi tìm tình yêu đích thực của đời mình. Mei, Yun, Hin,Hiu các cô gái này đã lấy hết can đảm, gan dạ luồng qua mọi góc ngách con đường để tìm thấy Anh, tìm thấy nơi mà Anh hay tới, tìm thấy con đường chạy vào nhà Anh... Chúng tôi tạm gọi Anh ấy là Bờm Nhỏ :)…
Chúng tôi thoát khỏi những buổi học tẻ nhạt, vượt qua triền dốc phủ đầy dây leo, mặc áo đồng phục rộng thùng thình, trèo qua bức tường thấp, nhảy vào cánh đồng hoang vào lúc hoàng hôn. Chúng tôi muốn trốn đi, muốn cùng nhau hóa thành những chú chim lớn với đôi cánh màu xanh.Trích:Anh làm một món đồ chơi nhỏ hình ná cao su, sau đó ngồi xuống nhặt một hòn đá nhỏ.Dây thun căng thẳng, kéo dài, Dương Huyên buông tay, hòn đá nhỏ bắn vào bức tường đối diện, để lại dấu vết kèm theo tiếng "cạch".Dương Huyên chỉ vào hòn đá nhỏ: "Cái này là em."Em là người tự do tiến về phía trước.Anh lại giơ cái ná lên, lắc lắc: "Đây là anh."Anh là người sẵn sàng nâng đỡ em.Thiết lập nhân vậtNữ chính Vưu Tư Gia: Cô gái bướng bỉnhNam chính Dương Huyên: Chàng trai lập dịP.S của editor: Nam chính lúc học cấp ba thì vừa học vừa sửa xe, sau này không học đại học mà học nghề, sau đó đi làm ở nhà máy tận miền Nam. Nữ chính hiếu động hoạt bát, cả hai đều có hoàn cảnh gia đình không hoàn mỹ nhưng vẫn giữ vững sơ tâm của mình, hai bạn nhỏ đều chữa lành cho nhau.…
Một cô gái 24 tuổi vốn là nhà thiết kế riêng cho một nữ người mẫu. Trong một lần ngồi tại quán cà phê riêng của mình thở dài vì mới chia tay người yêu, cô lên cơn sốt nặng rồi gục xuống bàn. Trong lúc nửa mơ nửa tỉnh, cô chỉ nhớ rằng cơ thể mình có lại dần dần, tay mình nhỏ lại, tóc mình ngắn đi, như lúc còn là học sinh cấp hai?!!Mở mắt, cô phải đói mặt với thế giới mà 10 năm trước mình đã từng trải qua. Vẫn là những căn nhà, con phố ấy, nhưng dường như cái tên của cô chưa từng được xuất hiện! Bắt đầu lại cuộc sống với đầy "kẻ thù" mà cô căm ghét như Toán rồi Ngữ Văn, "bà cụ non" Lê Thái Linh này phải gánh chịu khó khăn đến từ quá khứ...Nhưng rồi, người bạn thuở thơ ấu vẫn y như vậy. Một lần nữa, cô lại được thầm thương trộm nhớ chính người mà năm 13 tuổi mình thích. Phải đói mặt với những biến cố dị thường, việc quay lại hiện tại càng trở nên bất khả thi.Ai đó, xin hãy cho tôi quay trở lại, hãy gửi tôi về ngày xưa ấy.🕐🕑🕓🕔🕕🕖🕗🕘🕙🕚🕛🕜🕝🕞🕟🕠🕡🕢🕣🕤🕥🕦🕧Lời tác giả Maque.Raquen:Tau hem biết truyện này được bao xa đâu, đừng trách tau là bỏ giữa chừng hén😘😘😘Trong này không có H đâu nên mấy đứa ra vào vô tư đê :DĐể tránh thất vọng, Raquen báo trước trong này chỉ có khoảng 40-50% là tình cảm thui, dạo này tui mới đổi style.⚠️⚠️WARNING⚠️⚠️🎱 Lịch đăng của mị rất thất thường, nhưng đừng vì vậy mà là anti Raquen nha;(((🎱 Trong truyện có thể có vài tình tiết tục tĩu, mong độc giả không để tâm~~~~~ Đọc vui vẻ~~~~~…
Đây là một series truyện ngắn xoay quanh một cô bé Gen Z "đặc biệt"Cô bé này sẽ kể cho các bạn nghe về những câu chuyện ngày xưa...cái thời mà điện nước, đèn đóm chưa đầy đủ đó...…
Truyện gồm nhiều câu chuyện cổ tích được viết lại qua cảm nhận bản thân, dị bản đương nhiên có.1. Chuyện người trinh nữ (dị bản Hoa trinh nữ, đang viết)2. Chiếc hài của Lọ Lem (dựa trên cốt cổ tích, liên quan nhưng không phải, chưa đăng tải)3. [Full] Trái tim biển cả (dị bản Nàng tiên cá, hoàn thành)4. ... đang viếtLần đầu thử sức với thể loại này, bản thân cần rất nhiều sự ủng hộ, mong không bị bơ ạ.Bìa: Khía/Nguyen_Hoang0106…
Đây là phiên ngoại tự viết sau khi đọc truyện Tôi Cá Cược Với Thần Thánh tại Facebook Mèo Xám Không Muốn Đi MưaLink: https://www.facebook.com/media/set/?vanity=100095256861102&set=a.149587334893161Truyện gốc: Tôi cá cược với thần thánhTác giả: 二十二划骨 và 不知.Chưa từng liên hệ với tác giả gốc. Phiên ngoại này tự viết thêm vì sau khi đọc truyện gốc xong thấy khó chịu ngủ không yên =))Mình tôn trọng tác giả gốc, sử dụng chất liệu của tác giả không mang mục đích thương mại hay tương tự nào, không mong có tranh cãi gì.…
"Thật ra khuyết điểm của quyển tiểu thuyết này rất rõ ràng. Thân thế của Dư Châu Châu thật sự rất máu chó, lại gặp được Lâm Dương tốt đẹp quá mức, trải qua những cuộc gặp gỡ và chia tay quá mức tiểu thuyết. Nếu như nó có thể hiện thực một chút - ngày khai giảng đầu Lâm Dương không nhớ được Dư Châu Châu mà cậu gặp ở vườn trẻ, Bôn Bôn sẽ từ từ biến mất khỏi kí ức Dư Châu Châu, không nhớ được, không thể gặp lại....Nhưng nếu viết lại, tôi vẫn sẽ kiên trì viết lại những việc 'biết rõ không thể' này. Như Dư Châu Châu từng nói, "Cuộc sống vốn không trọn vẹn, câu chuyện không cần quá thảm hại." Cứ như là ký ức, lúc đó chua xót, chỉ cần vượt qua những thứ đó, khi nhớ lại, luôn có thể làm chúng ta cảm nhận được chút ngọt ngào. Đó là bản năng của chúng ta, để chúng ta tin rằng điều tốt đẹp nhiều hơn điều xấu xí, hi vọng nhiều hơn tuyệt vọng, cho nên mới có lý do để bước tiếp mà không dừng lại.Tôi năm đó, tại sao vui vẻ, tại sao đau buồn?Chúng ta năm đó, sẽ tính toán chi li cái gì, sẽ vui vẻ vì cái gì, tại sao lại ăn ngủ không ngon?"[T/N] Mặc dù chúng ta đều biết câu chuyện này là hư cấu, nhưng cảm xúc mà tôi và bạn cảm nhận được từ câu chuyện là thật. Vì vậy, tôi mong rằng dù bạn phải trải qua những điều thảm hại gì, dù cuộc đời bạn ngập chìm trong vẩn đục, dù là thế bạn vẫn chọn hướng về phía ánh sáng, chọn trái tim trong sáng thiên lương như cô gái nhân vật chính mạnh mẽ Dư Châu Châu - cũng là chính chúng ta khi tìm thấy bản thân mình trong câu chuyện.…