Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
- GoGo... mày... mày là yêu quái hả? Hyuntak bịt chặt mồm, sau đó nó hoảng loạn sờ trên đầu mình, và mất mấy phút nó mới ngờ ngợ nhận ra thứ trên đầu mình là cái gì. Nó lao xuống giường, mặc cho không khí lành lạnh xung quanh bủa vây đôi chân trần mà vội vàng chạy đi tìm gương, và nó không đoán sai khi nhìn chính mình trong tấm gương cả thân đặt trong phòng khách nhà Sieun. Trên đầu Hyuntak là hai cái tai mèo màu trắng xám, không những thế khi nó xoay lưng lại, nó còn được tặng kèm cái đuôi mèo cùng màu đang ngoe nguẩy.…
Tác giả: Đêm nhàm chán.Cảnh báo: Tra công?Thể loại: Boy love, Gương vỡ lại lành, ngược trước ngọt sau, hiện đại, 1x1, HETrầm tính, hèn nhát, sức khỏe rách nát công x Ngoài lạnh trong nóng, cứng đầu, si tình thụNhân vật: Lâm Khải, An Triết.Giới thiệu:Hơn ba năm trước hai người vừa gặp đã tâm đầu ý hợp không lâu sau đó thì có tình cảm với nhau. Nhưng chưa bên nhau được bao lâu Lâm Khải biến mất chỉ để lại một dòng tin nhắn: " Xin lỗi. Tạm biệt." Ba năm sau Lâm Khải trở về nhưng anh lại không lựa chọn hàn gắn mà vẫn luôn một mực trốn tránh không muốn gặp An Triết, muốn chấm dứt tất cả và luôn đẩy người ta ra xa. An Triết, giờ đây đã trưởng thành và kiên định hơn, quyết tâm đối mặt với Lâm Khải, tìm kiếm lời giải đáp cho nỗi đau và sự tổn thương bấy lâu. Qua những cuộc đối đầu và những khoảnh khắc yếu lòng, bức màn về quá khứ của Lâm Khải dần được hé lộ. Liệu An Triết có thể hàn gắn trái tim đã vỡ nát của cả hai, và liệu Lâm Khải có đủ dũng khí để buông bỏ mặc cảm tội lỗi, chấp nhận tình yêu và sự chăm sóc mà anh xứng đáng có được?…
Câu chuyện kể về 1 cô bé và 1 chàng trai họ là bạn thân từ hồi nhỏ , họ mơ ước được sống trong căn nhà bánh kẹo và hạnh phúc bên nhau . Nhưng có 1 hôm anh chàng đi sang Mỹ không một lời từ biệt , cho đến khi trở lại và có 1 cô bạn gái khác . Nhưng mọi chuyện không kết thúc 1 cách buồn bãNgười Viết : Tôi cũng không muốn câu chuyện kết thúc một cách buồn , nhưng tôi muốn có 1 kết thúc tốt đẹp tuy có bi kịch một chút ^^Bánh Kẹo Chúng Rất Ngọt ...vì sao lại đặt tên này ?- vì câu chuyện khá là ngọt ngào và cả hai main chính cũng rất thích đồ ngọt .Ăn nhiều nhưng biết chừng mực…
"Vì Là Sieun Mà"Tiếng chuông tan học đã điểm, nhưng câu chuyện về những cảm xúc đầu đời và tình bạn đặc biệt giữa Suho và Sieun mới chỉ thực sự bắt đầu. Sieun, một cậu bạn ít nói, đôi khi có phần ngây thơ, luôn là tâm điểm của những rắc rối và cũng là người khiến Suho - chàng trai nam tính, lạnh lùng, và được mệnh danh là "nam thần" của trường - luôn phải bận tâm.Từ việc công khai theo dõi Sieun trên Instagram, đăng ảnh chụp lén cậu bạn, đến bỏ tiết thể dục chỉ để đón Sieun đi học thêm, hay thậm chí là nổi giận đùng đùng khi Sieun bị bắt nạt - mọi hành động của Suho đều chỉ xoay quanh một cái tên duy nhất: Sieun. "Vì là Sieun mà," câu trả lời khó hiểu của Suho khi bị bạn bè trêu chọc, lại gói gọn tất cả những cảm xúc chân thành và sâu đậm anh dành cho cậu bạn.Liệu Sieun có nhận ra những rung động đặc biệt này? Hay cậu vẫn sẽ vô tư tin tưởng vào thứ tình bạn "an toàn" mà Suho đang dày công xây dựng? Và khi những người bạn thân thiết như Baku, Go Tak, Jun Tae, Seong Je, Baku và Baek Jin đều đã nhìn thấu "nghi án tình cảm" này, thì bao giờ câu chuyện của Suho và Sieun sẽ chính thức bước sang một chương mới, nơi tình bạn sẽ được định nghĩa lại bằng một thứ tình yêu trong sáng, đầy ngọt ngào?…
Tóm tắt trong một câu: Đồng đội bảo tôi đi quyến rũ đối thủ nhưng hình như tôi tự bán bản thân luôn rồi.Truyện được viết ở góc nhìn thứ nhất, là góc nhìn của Trần Dương.Nhân vật: Trần Dương, Lâm Kính Vũ…
Hyuntak không phải kiểu người nghĩ nhiều trước khi nói, hoặc trước khi tung một cú đấm. Và từ trước tới giờ, điều đó vẫn hoàn toàn ổn.Nhưng mọi chuyện đã thay đổi kể từ khi Seongje - kẻ tưởng chừng đã biến mất, bỗng nhiên xuất hiện trở lại. Không phải với nắm đấm, không phải với đám đàn em, mà là với một nụ cười chết tiệt. Cái nụ cười mang theo thứ ma lực kỳ lạ, như một ngón tay vô hình khẽ chạm vào đúng cái điểm yếu nhất của Hyuntak, rồi lại vờ như mình chẳng hề cố ý.Những lời đe doạ nhưng không còn mang ý tứ đe dọa. Những tiếng cười của hắn, và cả cái cách hắn chạm vào Hyuntak như thể đó là điều hiển nhiên.Hyuntak có phản ứng. Quá nhanh, quá vội vã, đầy bối rối, cậu mắc kẹt giữa lằn ranh của việc phải khơi màu một trận chiến và sống im lặng để bảo vệ bạn bè. Nhưng sâu thẳm bên trong cậu, có một thứ cảm xúc gì đó còn tệ hơn đang len lỏi.Hyuntak không hiểu. Không muốn hiểu. Thế nhưng, cậu vẫn cứ như thế. Vẫn cứ để mọi chuyện xảy ra. Vẫn cứ để Seongje đến đủ gần, đủ để khắc lên cậu một dấu ấn khó phai mờ.Còn Seongje? Hắn muốn đào sâu hơn. Bóc trần tất cả. Và rồi, nhìn nó cứ thế bùng cháy.Link fic gốc: https://archiveofourown.org/works/66070903/chapters/170264317…