Mẫu Đơn Khoe Sắc! Chúng Ta Có Thể Không?
Đọc rùi biết hehe. 😀😀Tác giả : Lam HạSố chương: đang dự tính…
Đọc rùi biết hehe. 😀😀Tác giả : Lam HạSố chương: đang dự tính…
Cuộc sống đôi lúc sẽ khiến chúng ta muốn từ bỏ. Nhưng nếu có niềm tin và có người luôn quan tâm lắng nghe chia sẻ, ta sẽ cảm thấy đời ngọt ngào hơn như những viên kẹo sô cô la bé nhỏ~♡🍬…
Đây là lần đầu mình viết truyện có gì sai xót mong mọi người bỏ qua và cho mình ý kiến để câu văn hay hơn và để mình hoàn thiện khả năng viết của mình hơn .😊😊.....…
Trăng rơi miệng giếng, nắng gọi tên ai, lửa chưa có khói, tim đã thiên tai.Tình như làn gió, lạc giữa trăm miền, đi qua hoang mộng, để lại ưu phiền...........…
...…
1 câu chuyện khoa học viễn tưởng kết hợp thần thoại, kể về thế giới 100 năm sau.…
Đẹp nhất của đời người có lẽ là tình yêu của tuổi xuân thì. Bởi khi đó, ta trao cho mình quyền được cuồng si và say mê, yêu hết mình bằng trái tim rực lửa của một tâm hồn trẻ trung, mang trong mình những ước mơ và hoài bão. Nhưng với tôi, tình yêu đẹp nhất là sự rung động đầu đời - ngây ngô nhưng mãnh liệt, như giai điệu trữ tình của mùa hạ sôi động. Tôi chẳng dám tự nhận mình là người có hoàn cảnh hạnh phúc như bao người. Ngay từ thuở ấu thơ, tôi đã bị mẹ ruột ruồng bỏ. Suốt mười năm sống thiếu vắng tình thương, tôi đã dần thu mình lại, sống khép nép và nhạy cảm trước mọi điều. Tôi từng nghĩ rằng cuộc đời mình sẽ mãi nhạt nhòa, lặng lẽ đi qua những tháng ngày vô vị, cho đến khi một chàng trai bước vào cuộc sống tôi. Dưới khung trời thiên thanh, nơi nắng ngược chiếu sáng, cậu thiếu niên với vẻ thư sinh, điển trai ấy đã đến bên tôi, tô điểm cuộc sống tẻ nhạt bằng những sắc màu rực rỡ. Mùa hạ năm ấy, dưới mái trường Chuyên, một lá thư tình đã hòa mình vào nắng hạ, và cũng tại nơi đó, hai con người đã sẵn sàng trao nhau tình yêu trong sáng và cuồng nhiệt của tuổi thanh xuân. Mùa hạ năm ấy, có một Lê Hoàng Gia Bảo nguyện nắm tay Nguyễn Tường Tuệ Anh đi hết cuộc đời, dù là khó khăn hay an nhàn, vẫn bên nhau mãi mãi...…
Văn án:Thân là thế gia trong đại tộc không chịu sủng đích nữ,Hơn nữa hiểu biết đến đương kim thánh thượng chính dã tâm bừng bừng muốn tan rã thế gia địa vị, huỷ bỏ cửu phẩm công chính chế,Nàng tỏ vẻ các phương diện đều áp lực sơn đại.Cố tình này áp lực trung lại nhiều cái thích đùa nàng làm vui nhân.Mỗ nữ: Uy, ngươi phụ hoàng muốn biết tử chúng ta cả nhà, chúng ta hẳn là kẻ thù đối đầu...Mỗ nam: Đừng nói như vậy khách khí thôi, ngươi làm ta con dâu nuôi từ bé nói không chừng còn có thể cho ngươi gia giữ chút huyết mạch đâu.…
Trịnh Thanh và Nguyễn Nhiên lớn lên cùng một con hẻm nhỏ, nơi nắng hè rơi đầy trên những năm tháng không thể quay lại. Một người quen với việc che chở, một người quen với việc chịu đựng và giấu đi những cơn đau của mình.Giữa bệnh tật, im lặng và những tình cảm không dám gọi tên, họ vô tình làm tổn thương nhau bằng chính sự quan tâm vụng về nhất. Chỉ đến khi khoảng cách xuất hiện, Thanh mới hiểu: có những người không rời đi ngay, họ chỉ lặng lẽ học cách không cần mình nữa.Nắng ở cuối mùa là một câu chuyện chậm rãi về mất mát, nhận ra và chữa lành - về việc học cách đối diện với nỗi sợ, nói ra những điều chưa kịp nói, và ôm lấy nhau không phải để níu kéo, mà để cùng bước tiếp.Bởi đôi khi, ánh nắng cuối mùa không phải để chia tay, mà để sưởi ấm lần cuối trước khi ta đủ dũng cảm yêu một cách trọn vẹn…
Câu chuyện kể về cuộc hành trình của 1 cô gái phàm nhân tên Lux để trở thành 1 vị thần và ước mong gặp lại người mẹ quá cố của mình…
Những thiếu nữ xung quanh hành lễ, hiển nhiên địa vị của phụ nhân cũng rất cao.Tuy không nghe hiểu họ nói gì, nhưng Ngọc Minh Ly vẫn có thể đoán được đại khái, và phụ nhân này có vẻ là mẫu thân mới của mình. Phụ nhân nhận chiếc cốc trong tay thiếu nữ, lấy thìa nhỏ bằng trúc khuấy đều rồi đút từng thìa cho Ngọc Minh Ly. Ngọc Minh Ly há miệng, nuốt xuống, vị rất tốt, thanh thanh ngọt ngọt, rất tươi mát.Nhưng di chứng là uống xong lại hơi buồn ngủ. Nhắm đôi mắt lại, nhưng không ngủ mà trong lòng lại đề cao cảnh giác. Chỉ cảm thấy bà tay thiếu phụ bế mình lên, nhẹ nhàng dỗ dành, lực đạo kia như đang nâng một quả cầu thủy tinh mỏng manh dễ vỡ, nhẹ nhàng cực kỳ. Một câu hiện lên trong đầu Ngọc Minh Ly. "Ngậm trong miệng sợ tan, nâng trong tay sợ rớt " Tuy trong lòng đề cao cảnh giác, nhưng trong đầu Ngọc Minh Ly hơi hỗn độn, cảm giác mình chưa nhớ ra gì đó. Nhưng cũng chẳng chống đỡ được lâu, y lại ngủ.Lại qua bảy ngày sau khi được uống thứ nước đó rồi ngủ, bây giờ y không cần uống nữa. Đầu óc thanh tỉnh làm y nhớ đến một số thứ. Nếu yêu thích thể loại này, đừng bỏ lỡ những truyện cũng vô cùng hấp dẫn…
Truyện dài có H , SE , HE 😍 mong các cậu ủng hộ tớ…
Câu truyện này nói về một cô gái Úc gốc Việt, Flora, bị người yêu từ chối. Trong chương 1, Flora đang phản ánh về người yêu tên là Trung, một công dân Việt Nam. Qua mối tình yêu khó khăn này, Flora cũng khám phá nhiều điều về sự căng thẳng giữa Việt Kiều và người trong nước, những vết thương thời thơ âu, và hai ngôn ngữ quý của cô - tiếng Việt và tiếng Anh.…
Đó là những nguyên tắc vàng cần phải có trong phẫu thuật thẩm mỹ…
Diễm Lệ Một Thời là bộ truyện nói về nữ nhân Kiều Nhiêu Gia_Sương Hỉ Phủ. Mỗi người mang mỗi vẻ đẹp khác nhau những đều là đoá hoa mẫu đơn tàn lụi theo thời gian...Không nghe theo lời nguyền mà tự ý hành sự sẽ đi tới một kết quả đau thương mà người đời truyền nhau là "Kiều Nhiêu tài sắc vẹn toàn, ba mươi hai đoá hoa tàn trần gian"…
Trần Ngọc, cô bé hoạt bát nhưng đã thay đổi đột ngột sau tai nạn của cha. Cô lạnh lùng với tất cả mọi người xung quanh chỉ để bảo vệ gia đình nhỏ của mình. Hạo Thiên, được một gia đình giàu có nhận nuôi sau một trận hoả hoạn thiêu rụi gia đình của cậu. Tuy vậy cậu vẫn chưa hề hay biết mình là con nuôi vì gặp vấn đề tâm lý từ lúc 4 tuổi vậy nên luôn coi mình là cậu thiếu gia. Mối tình giữa hai đường thẳng song song không có điểm cắt lại là định mệnh để họ chữa lành đối phương…