taegyu || đơn phương
khu trọ nhỏ có em kia thích anh này…
khu trọ nhỏ có em kia thích anh này…
Một chiếc shortfic lấy cảm hứng từ bài twt của Beomgyu ngày hôm nay =))))…
100 ngày...…
"🐶🤍 1 Kim Cún thích ôm 1 Ming Mèo lắm đó 😾🤍"…
Truyện này khá nổi nha mấy nàng, tui coi lướt thấy cũng hay, mà bị cái lại là hàng hố kaka…
TRUYỆN ĐỌC OFFLINE…
Komore chỉ muốn làm một con cá mặn, yên ổn mà sống thôi.…
Sân trường ngập trong tiếng reo hò và màu trắng tinh khôi của đồng phục. Ngày khai giảng đầu tiên của cấp Hai.Thanh Nam, một cậu bé lớp 6 rụt rè với chiếc cặp sách mới tinh, đang loay hoay tìm kiếm vị trí xếp hàng của lớp mình giữa hàng trăm gương mặt xa lạ.Đó là lúc cậu ngước nhìn lên bục vinh danh.Cô đang đứng ở đó, cùng với các anh chị học sinh tiêu biểu. Cô là Nhã Văn, học sinh lớp 7.Cô không cần phải làm bất cứ điều gì đặc biệt. Chỉ là, khi cô hơi nghiêng đầu mỉm cười với cô giáo chủ nhiệm, ánh nắng mùa thu hắt lên mái tóc dài ngang vai, tạo thành một vầng sáng dịu dàng. Nụ cười của cô điềm tĩnh, ấm áp, khiến mọi sự ồn ào xung quanh dường như đều lắng xuống.Thanh Nam đứng sững lại sau lưng một bạn nam cao lớn. Tim cậu đập thình thịch, một cảm giác vừa xa lạ vừa quen thuộc đến khó tả. Giữa hàng trăm khuôn mặt học trò mới và cũ, cậu chỉ nhìn thấy duy nhất cô.Cậu bé lớp 6 ngây thơ ấy không hề biết, khoảnh khắc định mệnh trong ngày khai giảng này sẽ mở đầu cho ba năm yêu thầm lặng lẽ và kiên trì…
Truyện hay, đồng tác giả Lá rụng tri thu.…
Yêu thương một sớm trong lànhTươi xanhVắng lặngCô đơnNhưng đầy hạnh phúc…
Chuê Su Bin / Chuê Dòn Chun…
Dù ở nơi đâu chỉ cần 2 trái ♥ rung động thì chúng ta vẫn mãi là của nhauNƠI NÀO CÓ EM , NƠI ĐÓ CÓ ANH ❤❤❤…
- OOC , không theo cốt truyện…
Chuông gió khẽ ngân nơi hành lang cũ ,như gọi tâm hồn từng lạc lối trở về…
Truyện lệch hẳn nguyên tác,viết cho vui.…
lowercase, ooc, fictional work.…
"Đáng ra tôi phải hận cậu, nhưng tôi lại không thể, Kim Minrae à, tôi thật sự không thể. Và nó làm tôi đau lắm""Mình xin lỗi. Xin lỗi cậu nhiều lắm ..."Đó là một cô gái đã lỡ đem lòng yêu con trai của người phụ nữ mà cô đã vô tình hại chết vào 8 năm trước. Title: Apology - Lời Xin LỗiAuthor (Tác giả): minghao's (@hoseokieomo) - https://www.wattpad.com/user/hoseokieomoOriginal copy (Bản gốc): https://www.wattpad.com/story/75834884-apology-》-pjmTranslater (Phiên dịch): Tui nè =]] YeReum (@123tuoanh)Bản dịch đã được tác giả cho phép. Lần đầu dịch không được mượt lắm aaa, có gì mấy chế cứ góp ý để tui sửa aaa.…
-Tiểu thư, cô ổn chứ?-ỪĐôi mắt xanh tựa dòng bích giản nhìn lên bầu trời đang dần bị những đợt mây xám che khuất. Giống em nhỉ?-Không cần xe đâu.Em lê đôi chân nặng trĩu bước ra khỏi căn biệt thự triệu đô với hoa viên rộng lớn, khuôn mặt nhỏ khẽ nghiêng nghiêng nhìn vào vườn hoa hồng trắng đang dần úa tàn rồi lại lững thững bước đi tiếp.-Mày muốn ra bờ suối không?Chẳng biết từ lúc nào đã có một cậu trai trẻ mang vẻ mặt bất cần đời đi ngay cạnh em, miệng cậu ta còn ngậm một que kẹo mút.-Đi.Em vẫn nhìn thẳng về phía trước, phía con đường trải nhựa khang trang vắng bóng người đã vậy còn kéo dài tít tắp.Hắn chẳng nói gì cả, lặng lẽ nắm lấy bàn tay nhỏ mềm mại. Hai người cứ vậy tay trong tay đi bộ cả một quãng đường dài.Nếu quản gia mà biết chắc chắn sẽ đau lòng mà không bao giờ cho phép chân em chạm đất nữa mất.Hai người đi hết con đường nhựa khang trang, sạch sẽ rồi lại vòng vào một con đường đồng bao quanh xanh mướt rồi lại rẽ vào một cánh rừng đại ngàn. Hai người vẫn tay trong tay bước tiếp trên con đường đất gồ ghề, bẩn thỉu nhưng suốt từ bấy đến giờ chẳng có ai nói câu nào.Đích đến của họ là một con suối xanh nằm khá sâu trong khu rừng. Nó xanh và trong như màu mắt của em vậy, lúc nào cũng róc rách, dạt dạt.-Có mệt không?Hắn khẽ vuốt mái tóc bạch kim dài phủ qua mông, đôi mắt hờ hững tràn đầy sự ấm áp chỉ giành riêng cho em.-Không, chúng ta đã đi quen rồi mà.Em kéo hắn ngồi xuống những tảng đá lớn. Hai đôi chân thả xuống làn nước suối mát lạnh. Tag: B…