colors | yugchae
người là sắc màu trong thế giới xám xịt của tôi.…
người là sắc màu trong thế giới xám xịt của tôi.…
kể về thằng hoạ sĩ trẻ ca tụng vẻ đời trên trang giấy và đoạn tình đầu thu.[ drop ]…
đến đây, anh cho em hạnh phúc. au!choris_…
Ahn Keonho x Eom Seonghyeon Truyện do trí tưởng tượng của mình, không liên quan đến người thật. Vui lòng không áp đặt lên người thật.Cảm ơn.…
Đôi bàn tay thô ráp thì làm sao có thể chạm đến áng trăng rằm?…
Câu chuyện kể về cuộc hành trình Choi Yeonjun đánh cắp đi trái tim của Choi Beomgyu. Sau khi bị bắt nạt ở trường cũ, Choi Beomgyu chuyển trường và gặp được Choi Yeonjun. Liệu hai người có đến được với nhau?…
GOT7-IGOT7 GOT7'S COUPLEMong các bạn đóng góp ý kiếnThanks!!!…
lowercase, 13+(?)hành trình soobin giúp em người yêu từ zombie trở lại thành người.…
Keonho vô tình nghi ngờ bạn thân nhất của mình - Seonghyeon chính là hung thủ cho những vết đốt đỏ hiện lên rõ hơn hằng đêm.…
Một cánh hoa bồ công anh mỏng manh bay theo chiều gió...Một cánh hoa bồ công anh như chưa từng nổi bật lên giữa cánh đồng hoa...Vậy thì...hoa cứ bay đi nhé !.bay mãi ....bay mãi đến một nơi xa, một nơi không còn lo âu phiên muộn, có được không ?Cô _ Một cô gái bình thường, chẳng giàu có, chẳng xinh đẹp, cũng không phải là nổi bật gì. Người mẹ quá cố đã từng nói :" con là một cô gái bồ công anh" Cô cũng chẳng mấy được vui vẻ trong cuộc sống của mình...Những chuỗi ngày dài tiếp theo của cô sẽ như thế nào ?…
Ánh sáng của anh mang tên em - Nữ chính đã từng cứu nam chính một mạng. Từ đó, một sợi dây duyên nợ đã kết nối hai người.(Đây là lần đầu tiên mình viết truyện, có gì sai sót mong mọi người chỉ bảo ạ)…
một ngày mát trời, hai kẻ thù không đội trời chung đột nhiên lại tải về cùng 1 app nhìn khá dị. sau một giấc ngủ mê, họ nhận ra có thứ gì đó thất thường và rồi những chuỗi ngày dở khóc dở cười cứ lặp đi lặp lại khiến chúng nhận ra, đối thủ của mình không "đáng ghét" đến thế nhỉ?…
Không có gì đâu, một góc nhỏ để mình được làm chính mình và giao lưu tí xíu nếu mọi người muốn thôI~ =)))…
Chuyện về một người mẹ năm ấy đã bỏ ngoài tai những lời dị nghị , dèm pha của mọi người để giữ lại cái thai trong bụng . Từ bỏ tất cả mọi thứ đang có để giữ lại con . Nhưng cuộc đời lại xô đẩy khiến từ khi chào đời thì Ân có được hạnh phúc hay không.…
Mùa hè ở Provence luôn đến như một bản nhạc dịu dàng. Những cánh đồng oải hương trải dài bất tận, tím ngắt đến mức tưởng chừng chỉ cần đưa tay ra là có thể nắm được một mảnh trời. Hương oải hương quyện trong gió, len lỏi vào từng góc phố, từng quán nhỏ, từng câu chuyện.…
Có những người chỉ ở bên ta trong một đoạn rất ngắn của thanh xuân.Nhưng chỉ cần một mùa hè, một chỗ ngồi cạnh cửa sổ, cũng đủ để nhớ cả đời.Mùa hè ấy, có cậu ở đây là câu chuyện về những điều đến muộn, nhưng chưa từng biến mất.…
Từ nhỏ tôi đã có sở thích đọc sách. Tôi không kiêng kỵ gì trừ sách selfhelp (đọc rất buồn ngủ) ra, nhưng tiêu thụ chủ yếu vẫn là sách khoa học và tiểu thuyết.Tuy lúc tôi vẫn thường hay nghĩ nếu mình xuyên không, quay lại quá khứ thì sẽ thế nào và ảo tưởng mình có hệ thống gì đó... nhưng niềm tin vào khoa học khiến tôi chắc chắn rằng những việc ấy là không thể nào xảy ra.Ủa? Hình như có gì đó sai sai, có vẻ như tôi là một NPC đột nhiên có ý thức trong thế giới của cuốn tiểu thuyết "Lam ký" mà mình từng đọc. Tôi cũng không biết tại sao mình lại sở hữu cuốn tiểu thuyết này, nhưng có lẽ ý trời đã định, chưa biết biến số này có khiến hệ thống nào đó đang quan sát thế giới loại trừ tôi không, cẩn tắc vô áy náy, tôi sẽ giả vờ như không biết gì và cố gắng hoàn thành nhiệm vụ của NPC (hay là mình nhỉ (?)) hật tốt. Dù sao cũng chẳng mấy khi được tham quan thế giới tiểu thuyết bằng chính những giác quan của mình...Ủa?…
em thương anh, không có nghĩa là cả đời này phải thương anh.…
"làm ơn hãy chữa lành anh cả từ bên trong" một chiếc shortfic viếc về hai bạn chẻ có thể hơi ooc một chút nhưng mình sẽ không làm lệch đi hoàn toàn tính cách hai bạn written by dkey.…
Hàng mới viết cuối tháng 11 của Thanh thủy y, mới mở đầu thui, chẳng biết chừng nào lấp hố, mong là lẹ lẹ như năm đó viết bé Dung Vân 😁…