Mơ Hồ
Luôn lạc quan yêu đời nào hay bỗng một ngày thức dậy, cô quên hết mọi thứ, lòng cảm thấy mơ hồ..... Tất cả bỗng thay đổi, cô không quan tâm vẫn tiếp tục nhưng lại dần chìm vào bóng tối và hắn lại......…
By: ThanMua9165…
Đưa là một bài truyện ngược nha . Đọc ứu xót xót nhưng mà kết cx hậu lắm nhe…
Đính chính là story , ko phải the mochi ... Movie ~~~~…
Cậu chuyện xoay quanh ba cậu bé ( Vương Tuấn Khải , Vương Nguyên , Dịch Dương Thiên Tỉ ) từ lúc gặp nhau đến lúc truong thành. Họ sẽ thành công trên con đường ước mơ họ chọn chứ ? Như một maam non trở thành cổ thụ bền vững giữa rừng hay sẽ là những chồi non chết đi tro thành dinh dưỡng cho đất mẹ. ( Truyện thì rất trong sáng nhưng nếu đầu óc đen tối nghĩ gì thì không bik nha )Ảnh bìa sau này sẽ có thay đổi. TG: NganMun1920.…
hãy cùng cảm nhận nhé…
Mấy năm qua thích em, trong người tôi đã trồng được một cái cây…
Nam Cao (1915/1917 - 28 tháng 11 năm 1951) là một nhà văn và cũng là một chiến sĩ, liệt sĩ người Việt Nam. Ông là nhà văn hiện thực lớn (trước Cách mạng), một nhà báo kháng chiến (sau Cách mạng), một trong những nhà văn tiêu biểu nhất thế kỷ 20. Nam Cao có nhiều đóng góp quan trọng đối với việc hoàn thiện phong cách truyện ngắn và tiểu thuyết Việt Nam ở nửa đầu thế kỷ 20.…
lucy và nastu là bạn thân ư . Nhưng lisanna lại ko nghĩ như vậy nên cô đã dùng mọi cách để hãm hại lucy và làm cả hội ghét cô. Lucy gia nhập Sabetooth và trở nên mạnh hơn và sting bắt đầu có tình cảm với cô , còn tiếp......…
* bìa: nguồn pinterest. Tại mình thấy nó hợp với bối cảnh câu chuyện nên mình xin phép lấy ạ" Tôi chờ ngày em thuộc về tôi.""nhưng anh và tôi đều đã lập gia đình. kiếp này chúng ta chỉ có thể là người lạ""...."trong truyện sẽ là lời kể của mình (tác giả) đan xen với lời của nhân vật nữ chính nha. nên những lời nhận xét hơi táo bạo là góc nhìn của nhân vật nữ . Hai nhân vật nam là mình lấy cảm hứng từ 2 thanh viên của BTS. nên mình xin phép tag 2 tên của 2 thành viên.truyện này viết ngẫu hứng nên sẽ không ấn định số chương cũng như cái kếtChúc mọi người đọc truyện dui dẻ.…
Ở giữa lòng Sài Gòn, trong con hẻm nhỏ cũ kỹ nơi mùi cà phê rang hòa cùng tiếng rao buổi sớm, có hai người đàn bà lặng lẽ đi qua năm tháng cùng nhau.Một người cười ít nhưng thương nhiều, một người nóng nảy mà lòng lại mềm như khói cà phê đầu ngày.Họ không nói lời hoa mỹ, chỉ sống bên nhau, sửa mái nhà, nấu bữa cơm, chờ cơn mưa tan..."Mùa để nhớ" là câu chuyện về những ngày tưởng chừng bình thường, nhưng khi ngoái lại, ta mới biết - đó là quãng đời đáng nhớ nhất.LƯU Ý : truyện hoàn toàn dựa vào trí tưởng tượng của tác giả, không áp dặt vào ai cả, xin cảm ơn…
Nữ chính: Tô Nguyệt Nguyệt.Vô tình xuyên qua, có được hệ thống, phải làm nhiệm vụ để được về nhà. ________ "Không ta không muốn, nàng đừng hòng tơ tưởng cơ thể bổn vương".Cô đánh mắt nhìn hắn một cái, ghé sát lại gần hắn thì thầm "Cơ thể chàng ta còn lạ lẫm chỗ nào sao? Đừng ngại tới đây chúng ta làm vài việc vui sướng ha".…