0609 × Có một thứ gọi là...
Ngày mà mây trắng vẫn ngẩn ngơ , tôi đưa tay , cố níu thứ gì đó trong khoảng không vô định , nhớ em .…
Ngày mà mây trắng vẫn ngẩn ngơ , tôi đưa tay , cố níu thứ gì đó trong khoảng không vô định , nhớ em .…
Một cô gái có vẻ đẹp tuyệt mỹ sống cùng với những sát nhân tiếng tăm , cô sẽ phải làm gì ? Này , em là của chúng tôi ! ~~~~~~~~~~~~~•~~~~~~~~~~~~~~mình viết còn nhiều sai sót nếu có gì thì các bạn giúp mình sửa nhé .…
Nụ cười và ánh mắt ấy, họ chỉ dành cho nhau. Ừ, vì chỉ khi bên nhau, họ mới cảm nhận được mùi vị ngọt ngào mang tên Hạnh phúc.…
Fic này Charlie tự nghĩ, tự viết. Bảo quản rất chặt, không được mang fic ra ngoài khi chưa có sự đồng ý của tui. Tui có tham gia Wattys 2016, ủng hộ cho fic của tui nha. Đọc phần đầu đi nhé, ủng hộ hết mình nhéeee…