Tổng Hợp Các GeiCouple :))
các couple trong girl group :))…
các couple trong girl group :))…
Văn án :Trịnh Hạo Thạc là một Beta nam thẳng đuột,một nhân vật đứng sát mép của sự bình thường,trong lòng chẳng có gì ngoài Toán Học và Vật Lý.Ngồi cách cậu hai người bạn học là Kim Thái Hanh - một Alpha hàng đầu,cao ráo đẹp trai,khí thế ngút trời,là hot boy số một của trường Trung Học Phía Nam thành phố,được tất cả bạn bè cùng khóa sùng bái tôn là học thần của trường.Có một ngày Trịnh Hạo Thạc bắt gặp Kim Thái Hanh bị đại ca trường học vây đánh trong một ngõ vắng người. Cậu lặng lẽ kéo cao cổ chiếc áo len màu lam lên qua đỉnh đầu,nhặt chiếc xà beng dựng ở góc đường,nện một phát vào lưng đại ca,giúp Kim Thái Hanh lật ngược thế cờ chiến thắngViệc xong phủi áo lỉnh an,thân danh giấu kín thế gian chẳng tường.Sau đó trong trường dấy lên một tin đồn về một tay đấm huyền thoại,dù tên đại ca kia có tìm kiếm thế nào cũng chẳng thể lần ra.Nhưng...Trịnh Hạo Thạc lại phát hiện,Kim Thái Hanh luôn lơ đễnh nhìn mình.Tác giả : Tất Hoàn NiệmChuyện edit không nhằm mục đích lợi nhuận, chưa có sự đồng ý của tác giả,sẽ xóa nếu editor yêu cầu.…
COMBO TÀI LIỆU SƯU TẦM GỒM:1. LUYỆN THI ĐẠI HỌC2. TIẾNG TRUNG3. TIẾNG ANH4. TIẾNG HÀN.......N.XEM TIÊU ĐỀ MỤC…
Tác phẩm do tg tưởng tượng…
Truyện đầu tay, mong mọi người giúp đỡ!---------------------------------Chúng ta gọi họ là [Con Người]...Họ gọi chúng ta là [Thiên Sứ]..."Tôi muốn được gặp 1 con người""Cậu đang ước 1 điều ko tồn tại đó, Cyclone!""Thần linh gì chứ?! Thiên sứ gì chứ?! Nếu họ có thật, chúng ta đã ko phải không phải khổ thế này!!"1 thiên sứ đầy khao khát tự do và 1 con người đầy sự căm hận......."Chà... Tôi từng nói chưa? Nếu ranh giới giữa thiên sứ và con người được gỡ bỏ, tôi hẳn là người hạnh phúc nhất thế gian!""Đừng lo, ta sẽ còn gặp lại... Tớ hứa đấy!"---------------------------------Có sai sót gì xin ném đá nhẹ tay!…
Brừm....rừm"Tiếng chiếc môtô Yamaha YZF R1 phóng như bay trên đường khiến mọi người phải khiếp sợ tránh hết vào lề. Đứa nào muốn tự vẫn thì cứ việc chặn đầu xe là được. Chiếc xe lướt thật nhanh và cuối cùng ngừng trước cổng trường Paradise.Chiếc mũ bảo hiểm được cởi ra để lộ một gương mặt như thiên thần, mái tóc nâu đỏ dài đến tận thắt lưng, phần tóc phía trước mái được cột phồng lên trông rất cá tính. Sỡ hữu làn da trắng không tì vết và không hề thích trang điểm. Đôi môi hơi hồng và có một ít dấu vết của son dưỡng môi. Một gương mặt tự nhiên chăm phần chăm đẹp nạ nùng. Nó mặc đồng phục kiểu cá biệt, cà vạt thắt lỏng không cài nút áo vest, mặc váy ngắn và chân thì mang bốt đen cao gót đến tận đầu gối.Miệng nó nhai kẹo cao su nhóp nhép và chậm rãi tiến vào bên trong. Bảo vệ gặp nó thì run cầm cập vì sợ. Đã không dám bắt lỗi nó đi trể mà còn phải dắt xe vào bãi giùm nó nữa. Nó xem đồng hồ rồi nhếch mép:- 9h sao? Còn sớm chán!…
Trước khi ngủ, Sunghoon đã nói rất ít.Cậu ngồi ở mép giường, lưng thẳng, hai tay đặt lên đầu gối, trông giống như học trò đang chuẩn bị đối mặt với buổi khảo vấn hơn là một tân lang trong đêm động phòng. Khi Heeseung chủ động lên tiếng trước, giọng dịu dàng như mọi khi hỏi cậu có mệt không, Sunghoon đã vội vàng lắc đầu, rồi lại chần chừ một chút như đang gom góp dũng khí."Ta...ta biết tỷ," cậu nói, giọng khẽ khàng nhưng chắc chắn, "vốn không phải vì ta mà thành thân. Ta cũng sẽ không làm điều gì thất lễ."Sunghoon cúi đầu, vùng da trắng nõn ở tai nhanh chóng phủ lên sắc hồng nịnh mắt. "Nếu tỷ đã là người Park gia, ta sẽ dốc lòng đối tốt với tỷ, nhất định sẽ không để tỷ chịu thiệt."Heeseung nhớ mình đã mỉm cười khi ấy. Nụ cười được luyện tập suốt nhiều năm, dịu dàng và không chút sơ hở, vừa đủ để khiến người khác an tâm. Hắn gật đầu, nói rằng như vậy là tốt rồi, và rằng hãy cứ để mọi thứ thuận theo tự nhiên thôi.Nhưng khi đèn tắt, Heeseung lại không ngủ ngay được. Hắn quen với những đêm không ngủ.Từ rất sớm, hắn đã học cách nằm yên trong bóng tối, lắng nghe từng tiếng động nhỏ và phân biệt đâu là gió, là bước chân của cung nhân, đâu lại là âm thanh không nên xuất hiện ở nơi này. Đêm nay cũng vậy, chỉ là thay vì bức tường ngột ngạt nơi cung cấm thì bên cạnh hắn là một người trẻ tuổi, thẳng thắn đến gần như ngây thơ, đang ngủ rất say.Heeseung khẽ thở ra một hơi, rồi lần nữa đưa mắt nhìn Sunghoon.Cậu đã lớn rồi.Lớn hơn rất nhiều so với lần đầu tiên họ gặp nhau.…
"C..cái tên này , mau đi ra coi!! // đẩy anh //" _Tả Kỳ Hàm_ "Ha~Đi?Nếu tôi nói không?❄️// nhếch mép//" _Dương Bác Văn_ __________"Cậu học cái thói ngang ngược đó từ đâu vậy? //cốc đầu cậu// _Dương Bác Văn_"Aaa!! Uiya // xoa xoa trán // Từ cậu đó!! Còn dám cốc đầu tôi //đánh anh//" _Tả Kỳ Hàm_ "Rồi rồi là tôi sai" _Dương Bác Văn_ "Chứ chẳng lẽ là tôi?" _Tả Kỳ Hàm__'Ngày đầu đi học đã đụng phải hắn ta , tính tình khó ưa , lại hay bắt nạt , đã vậy còn bắt mình ngồi chung vs hắn nữa chứ , điên mất thôi!! Nhưng tôi đâu phải phải dạng vừa là kẻ biết nhịn đâu , quay qua tẩn cho hắn vài phát , bây giờ tôi chỉ cần nhìn hắn một cái thôi thì đã rén đến run người rồi , tôi nhìn nhỏ nhắn vậy thôi chứ hung dữ lắm đó nha!! Nhưng mà...Nghe nói hắn có rất nhiều đối thủ do công ty khác hay cạnh tranh gây chuyện , chắc là tôi nên tránh xa hắn ra một chút , không biết tương lai của tôi sau này có còn màu hồng không nữa.....'_ _________Tôi là t/g của bộ truyện này , tên tôi là Zynmie , tôi có vt truyện ở 2 app là Wattpad và Noveltoon , nếu ai có đọc truyện ở Noveltoon hoặc Mangatoon thì vào ủng hộ tôi nhé? Bộ này có H+ và sẽ có những phần nhạy cảm không ít , ai đọc thì đọc không đọc thì mời out ạ , không toxic ❌ĐÂY LÀ TRUYỆN DO T/G TỰ NGHĨ RA , TUYỆT ĐỐI KHÔNG COPY Ý TƯỞNG , VÀ ĐÂY CHỈ LÀ FIC , VUI LÒNG KHÔNG GÁN GHÉP LÊN NGƯỜI THẬT , CẤM BÁO CÁO❌ XIN CẢM ƠN!!Phần giới thiệu thì tôi cũng chỉ nói đến đây thôi , có gì thì tôi sẽ thông báo cho mọi người sau , và còn một điều nữa là tôi có nototp nhé!! Nên mong mọi người hạn chế nhắc tên otp khác hoặc lật otp của tôi ạ , xin cảm ơn mọi người rất nhiều!!Giờ thì chúc mọi người đọc truyện vui vẻ nhé!!🌷…
ngược :(…
Victorique de Blois sau khi đến Nhật Bản để tìm Kujo Kazuya, hai người đã kết hôn và lập nên một Gia Môn nổi tiếng khi sinh ra vô số nhân tài nhưng lại vô cùng lập dị. Hậu duệ của gia đình này, gia đình trực tiếp tiếp nhận Gia Môn, trưởng tộc Kujo hiện tại có hai người con trai song sinh và một người con gái út mang tên Miriam de Blois. Miriam sở hữu ngoại hình, tính cách và các tác phong cư xử giống hệt tổ tiên của mình nhưng chỉ khác biệt với đôi mắt xanh lục đậm màu, do sự pha trộn hài hoà giữa màu mắt của người Châu Á và người Châu Âu."Một con sói xám nguy hiểm với bản tính lặng lẽ và gian xảo."…
Yêu phải người không nên yêu cũng giống như ăn một viên kẹo chua vậy. Lúc đầu thì rất rất chua, chua đến mức khiến người ta phát khóc, đau lòng vì nó. Nhưng càng về sau thì lại càng ngọt ngào.Start: 20-12-18End:❌Đừng tự ý chuyển ver khi chưa có sự cho phép của tớ.❌Đừng tự ý lấy truyện của tớ đi edit mà chưa có sự cho phép của tớ.✔Tôn trọng đứa con của tớ giùm. Vì tất cả là chất xám do tớ tự nghĩ ra.Kamsa!! Xin cám ơn!! Thank you.…
Năm 20XX, thời đại mà công nghệ phát triển vượt bậc, thành tựu về khoa học công nghệ của con người ngày càng tăng lên. Cùng với việc công nghệ phát triển, nhu cầu đời sống của con người nhờ vào các thiết bị hiện đại tối tân giờ đã tăng cao, đặc biệt là lĩnh vực giải trí như game. Sự xuất hiện của một game MMORPG tên là VanelessGod do công tập đoàn Yggdrasill phát hành đã gây nên một cơn sốt trên toàn Nhật Bản do đây là game đầu tiên được áp dụng hệ thống nhập vai hoàn toàn, người chơi sẽ được hóa thân vào nhân vật của mình trong game thông qua 1 laoị kính thực tế ảo đồng bộ hóa sóng não. Cảm giác như được sống thật sự trong game vậy!! Với hệ thống dao diện gameplay phong phú với nhiều Class khác nhau, game thực tế ảo này đã nhanh chóng trở thành cơn sốt khi đã có hơn 10tr lượt đăng nhập..... Và tôi là 1 trong sô những player của VanelessGod, tôi là 1 người sống khá khép kín nên dù ở trong game cx chẳng mấy ai biết tôi có tồn tại.....nhưng ko biết từ khi nào tôi đã trở thanh player mạnh nhất trong hơn 10tr người chơi.........và điều bất ngờ đã xảy ra vào ngày sự kiện lơn nhất của Game đc tổ chức..... Cái quái j thế nà??? Đây là đâu???"Cậu đã được ta triệu hồn đến thế giới này, một thế giới khác, Zeru"Chuyện quái gì đang diễn ra? Tôi đang mơ ư? Hay tôi đã chết rồi?…
Phù thủy.Những kẻ dị hợm đầy quyền năng, lại trở thành nô lệ cho thứ công nghệ hạ đẳng của con người.Trong gian phòng đầy bụi, dưới ngăn tủ cũ kỹ nơi từng giấu các hũ mứt dâu ngọt lịm của bà, Serein kéo ra một chiếc hộp gỗ phủ đầy mạng nhện, cái khóa móc đã rỉ sét như một thứ bị lãng quên từ thế kỷ trước.Nick quỳ xuống bên cạnh, tay phủi lớp bụi dày như tro than. Những ngón tay khẽ chạm vào các hoa văn khắc sâu trên nắp hộp - những vòng tròn, đường xoáy, biểu tượng cổ xưa mà ánh sáng leo lét cũng không thể làm mờ ý nghĩa.Chỉ cần một con dao phết mứt, móc vào và gảy nhẹ, cái khóa lập tức bật ra.Không có tiếng động lớn. Chỉ là một tiếng "cạch" khẽ khàng, như thể chính cái hộp cũng đã sẵn sàng hé lộ bí mật sau ngần ấy năm im lặng.Một mảnh giấy da.Một trang sách bị xé vội.Một cái mề đay bạc xỉn màu.Và mùi oải hương, nhạt đến mức như ký ức rơi vỡ giữa không khí."Toàn những thứ vớ vẩn." Ser thở dài.Nick nhặt mảnh giấy, đọc lướt những dòng chữ viết tay bằng mực đen đã nhòe ở mép."Ser." giọng anh ta trầm xuống, gần như thì thầm. "Nếu tôi không nhầm thì bà của cô là một phù thủy."Serein không đáp.Cô nhìn chằm chằm vào cái mề đay như thể hy vọng nó tự giải thích mọi thứ. Nhưng nó chỉ nằm đó, nặng trĩu và lạnh lẽo.Nick tiếp tục: "Và cô... có thể cũng vậy."…
Cô vì tin ả mà mất hết tất cả tiền bạc, gia đình, người yêu cũng vì phát hiện ả cùng thanh mai trúc mã của mình trên giường mà chết nhưng ông trời còn thương xót cho cô trở lại thời gian lúc mọi truyện chưa bắt đầu. Được trùng sinh cô không muốn bị đẩy vào thế bị động nữa mà chủ động tấn công bắt ả trả giá . Rồi mọi chuyện sẽ thế nào? Cô có thể thoát khỏi lưới tình không? Cùng chờ xem - Hàn Tuyết Băng em không nhớ tôi sao - Trần Thế Minh - Anh đáng để tôi nhớ sao, - Hàn Tuyết Băng - rồi em sẽ phải nhớ đến tôi thôi - Anh không xứng - cô cười nhếch mép…
Otp chính: Thorne x Allain Thorne 24 tuổiAllain 18 tuổi დ Những lưu ý khi đọc truyện ☟☞AOB, có yếu tố híp tờ râm các bạn cân nhắc trước khi xem và có cả từ ngữ hơi thô tục ai yếu bóng vía nên dừng tại đây còn ai tà răm như tui thì đọc tiếp thôi nào :3☞Cốt truyện không liên quan đến mạch truyện chính, có vài yếu tố phi thực tế không dành cho những bạn nghiêm túc ☞Nói không với đục thuyền :3 Truyện xoay quanh cuộc sống của gia đình Tiểu Bánh Bao [ Roi ] không có cốt truyện rõ, không đi sâu vào chi tiết :3Thuộc mẫu truyện ngắn vài chap Cre: Fb: Tiệm tạp hóa nhà Mei…
Anh phiền não: "Tôi đã yêu một người, nhưng mà không biết nói thế nào với cô ấy."Tôi đề nghị: "Đơn giản thôi mà! Không phải cứ nói thẳng với cô ấy "Anh yêu em" là được sao?"Anh rầu rĩ: "Thế nhưng mà... Tôi sợ cô ấy sẽ từ chối."Tôi an ủi: "Làm gì có chuyện đó, anh là người đàn ông ưu tú, tài giỏi như vậy, ai bị cửa kẹp đầu mới không đồng ý thôi!"Anh gật đầu: "Vậy được, anh yêu em!"Tôi: "... À, đầu của tôi đúng lúc bị cửa kẹp..."Anh: "..."Chuông điện thoại di động vang lên...Tôi: "Alo, ai thế?"Anh: "Tiểu Dĩnh, chúng ta kết hôn đi."Tôi: "Alo alo, ai đầu dây thế?" ( quyết chí giả vờ như không nghe thấy )Anh: "Là anh."Tôi: "Alo? Nói chuyện đi chứ, sao im lặng vậy?"Anh: "Sao? Em không nghe được à?"Tôi: "Đúng đúng! Tôi cái gì cũng không nghe được."Anh: "... Tiểu Dĩnh, em giỏi lắm."Tôi: "... = = "…
Lâm Phong một tay bịt mũi, một tay ngửa mặt lên trời, mặt nhăn nhó, trông vừa thảm vừa bất lực. Chiếc áo đồng phục trắng đã dính vài vệt máu nhỏ. Bóng dáng cao lớn ngồi xổm ngay cổng đã khiến Hoài An để ý, cô nàng giả bộ lững thững đi qua, nom nhẹ nhàng đơn giản với chiếc mũ lưỡi trai, tay cầm máy ảnh tranh thủ chụp phong cảnh. Chợt đứng lại, vỗ nhẹ vào vai bạn nam ấy." Lau đi. Ngửa mặt lên thế máu nó chảy ngược vào trong đấy."Lâm Phong giật mình, cầm chiếc khăn nhỏ Mộc Thảo đưa với vẻ bất ngờ: "Ơ... sao cậu...? Này... sạch không đấy?"Hoài An trừng mắt, có ai được giúp đỡ mà còn hỏi ngược người ta vậy không: "Không dùng thì đưa đây, khăn tự may chứ không nhặt tạm ở đâu đâu.""Lau tạm đi, không có khăn giấy vì tớ dùng hết rồi"Lâm Phong thấy vậy liền vội vàng dùng khăn thấm máu mũi, giọng lý nhí qua lớp vải:"Cảm ơn cậu, cả lần trước nữa cậu chạy nhanh quá tớ đuổi không kịp. Để xíu tụi kia về tớ gửi lại tiền nhé."Trông tướng ngồi của cậu quá khổ cực làm Hoài An buồn cười quá đành liếc qua vệt máu dính trên mép cậu: "Đã rõ, cơ mà tiền mặt tớ lười cầm nên thôi có gì chuyển khoản nhé. Vé xe buýt hôm trước tám nghìn. Thêm tiền chai nước dở cậu đưa hôm đó cho là chín nghìn đi, trừ đi là tớ còn nợ một nghìn. Nhưng hôm nay khuyến mãi thêm cái khăn này coi như hòa nhé. Khỏi trả"Lâm Phong ngơ ngác chưa kịp đáp lại với chữ hả to đùng trên mặt thì cô nàng đã khuất bóng rồi.…