My wish list
Danh sách những thứ tôi muốn mua nhưng chưa đủ tiền nên viết để tránh quên…
Danh sách những thứ tôi muốn mua nhưng chưa đủ tiền nên viết để tránh quên…
Tác giả: Th_Letter (Thiên Thư)Sáu đời sáu kiếp số phận - tình duyên hai người đều gắn liền với nhauHắn yêu y nhưng y không yêu hắnSau này y yêu hắn nhưng hắn không yêu yĐây có phải nhân quả?...Luân hồi chuyển kiếp số phận họ sẽ ra sao...Đến kiếp thứ bảy liệu rằng kết cục có bi thương như trước...Lại một bộ truyện hứa hẹn sẽ đầy ngọt ngào dễ thưn…
Baldi's basics in education and learning{Vietnamese Translation}Trans by CNBLink artist:https://mokyo-ahli.tumblr.com/Ủng hộ bọn mình tại đây:https://www.facebook.com/ChirocatTrans_Group-222840721902840/------------------------------------------(*) Tác giả đã đồng ý cho chúng tôi dịch và đăng truyện, làm ơn đừng lấy nó hay đăng nó khi chưa có sự cho phép của chúng tôi và của tác giả.(*) The artist allowed us to translate and repost the comic, please do not take it away (steal it) or repost without our permission and the artist's as well.…
cem từ dưới lên cho đỡ hại mắt nha mn =)))))) rất vui đc gặp mn và tui rất thích nghe í kiến đóng góp từ mn nên đừng ngại nói chuyện với tui nhé <3…
Em tựa như cơn gió vượt qua bao núi đồi , chẳng bao giờ ở đó để vẹn tròn bên tôi..…
Tiêu đề truyện: Gió Mùa HạThể loại: Đam mỹ, học đường, thanh xuân, nhẹ nhàng, có ngọt, chút ngược, HE.Nhân vật chính:Duy Phong - Lạnh lùng, học giỏi, ít nói, là lớp trưởng và được xem là "soái ca học đường". Gia đình khá giả nhưng thiếu tình thương.Minh Hạo - Hoạt bát, tinh nghịch, hơi ngốc trong học hành, nhưng lại có trái tim ấm áp. Là học sinh mới chuyển đến.Tóm tắt nội dung:Minh Hạo chuyển đến một ngôi trường mới giữa năm học, mang theo một năng lượng tích cực làm xáo trộn thế giới bình lặng của Duy Phong - lớp trưởng lạnh lùng, nghiêm túc và chưa từng để ý ai. Càng ngày, Duy Phong càng bị thu hút bởi nụ cười vô tư và sự chân thành của Minh Hạo. Nhưng đằng sau nụ cười ấy là một bí mật lớn về lý do Minh Hạo phải chuyển trường.Hai người với hai thế giới khác nhau dần va vào nhau giữa những buổi học, những ngày luyện thi, những lần cãi vã vì bất đồng quan điểm... rồi lại lặng lẽ quan tâm nhau lúc người kia không để ý.---…
Xin chào ~ lâu quá rồi không gặp Đã từng có một chị author reup cái bản này rồi nhưng mà có chút vấn đề nên là xóa đi. Mình muốn viết lại để gợi lại kỉ niệm 1 thời thanh xuân của JunYosae thôi :))) chứ không vì câu view gì cảNếu các bạn thích thì đọc, không thì xin đi ra trong im lặng nhé 😊…
Thù hận khiến hắn thay đổi.Thù hận khiến hắn mù quáng.Thù hận khiến hắn bán rẻ bản thân.Thù hận khiến hắn mất hết cả.Nhưng đó chả là gì to tát cho đến khi.Hắn chợt nhận ra rằng:Thù hận khiến hắn mất anh.Mất đi người hắn yêu thương nhất. Cớ sao cứ phải thù hận?…
Highlight recommend!Cổ phong, phụ tử, ngọt sủng.Đọc 2 chương đầu cứ tưởng ngược... nhưng AU ngược không nổi 3 chương => ngọt =>ngược => ngược hết nổi => ngọt =))Cơ bản là tra phụ x tra tửĐã hoàn…
gửi tới những người tớ yêu thương…
Vâng ! Nòi là của mình nhưng một phần là do con @CharlleKelly dạy vẽ nên bây giờ vẽ cũng kha khá…
Đây đều là hình do mình sưu tầm do sở thích nên muốn chia sẻ cho các bạn😉😉…
Writer : Cờ Disclaimer: Woojin và Hyungseob không thuộc về tác giả. Chỉ những nhân vật "mua vui" trong fic mới thuộc về tác giả. Rating: PGPairing: Park Woojin x Ahn Hyungseob Summary: Ahn Hyungseob vì cảm thấy stress mới tự ý bỏ nhà đi bụi. Với ước mong chuyến đi này sẽ giúp cậu có thể thoải mái hơn. Nào ngờ lại bị người ta gạt, toàn bộ tiền bạc cùng điện thoại đều bị cướp sạch. Bản thân cũng bị ném lại giữa đường. Trong tình cảnh éo le, cậu gặp được một chàng trai trẻ và anh ta đã cứu cậu. Tên anh ta là Park Woojin...…
"không lance, mày không được-""im bố mày mồm, tao đéo muốn một mình đêm giáng sinh.""nhưng thằng mash là linh mục còn mày là ma cà pông đó con chó??"…
Cứ thế, chúng tôi trở thành những người bạn. Cứ thế, chúng tôi gắn bó lẫn nhau. Cứ thế, chúng tôi trải qua những năm tháng thanh xuân cùng nhau ngỡ như chẳng thể tách rời.Thế nhưng dường như tôi đã quên mất rằng, thế giới này là thế giới của một cuốn tiểu thuyết. Ở nơi mà mọi vận mệnh đều xoay vần xung quanh ngòi bút của tác giả ấy, liệu sự xuất hiện của tôi có mang ý nghĩa nào đó hay tất cả chỉ là hư không?Tôi vốn là kẻ luôn tìm cách trốn chạy khỏi thế giới thực tại, một lần nữa lại quay lại đối mặt, và lại một lần nữa phải tìm về chốn hư ảo để giữ lại những gì đáng trân quý trong suốt cuộc đời.Bi kịch là điều không thể tránh khỏi. Phải chăng tôi không thể thay đổi vận mệnh vốn đã được định sẵn?Một giọt nước bé nhỏ, liệu có khiến cả đại dương dậy sóng?Một hạt cát huyền vi, liệu có khiến toàn sa mạc bão nổi?…
Ngày tôi sinh ra là ngày tôi mất người.Không chơi game, có sai sót xin hãy bỏ qua. Tôi chỉ vô tình nghe kể rồi tiếc thương cho nhan sắc này…
Cô và anh yêu nhau ngay từ cái nhìn đầu tiên...Suốt 10 năm qua, cô và anh luôn bên nhau nhưng kì lạ thay, mỗi lần cô và anh chuẩn bị bước khỏi lằn ranh tình bạn thì lại không có cơ hộiTình yêu, ái ân, niềm vui và sự đau khổ tột cùng đều sẽ tan như mây gióCòn cô và anh, với trái tim đầy vụn vỡ liệu có thể gắn kết với nhau hay không ?Cô - Tiểu Ái - Một Thiên Yết mạnh mẽ, cuồng nhiệt, điên cuồng và đắm say trong tình yêuAnh - Nhật Hoàng - Một Ma Kết mạnh mẽ, ngọt ngào với trái tim chai sạn…
Đây có thể là bộ truyện đầu tiên mik đăng nếu có sai sót j thì mong mng góp ý giúp mik nha và ảnh bìa chỉ là minh họa thôi nha!!:)…
Tên gốc: 听说你只把我当朋友Tác giả: Kỵ Trứ Tảo Trửu Khứ Hỏa Tinh (骑着扫帚去火星)Thể loại: Đam Mỹ, ABO, AxB, 1×1, học đường, ảo tưởng không gian, tình hữu độc chung, ngọt, HELưu ý: Truyện đăng chưa có sự cho phép của người dịch, mục đích nhằm đọc offline của người repostVì mình đọc thấy bộ này siu hay nên muốn CV lại thành PondPhuwin để đọc ạ.Nếu nhận được yêu cầu gỡ bài mình sẽ gỡ bỏ ạ!!!…
Chỉ là viết ra để nhớ về những quyển sách mà tui đã đọc bắt đầu từ năm nay - tui 18 tuổi. Trước đây tui cũng đọc được khá khá sách nma vì không note hay highlight lại mà giờ chả đọng lại được gì, nên tui quyết định viết ra trên wattpad. hihi nó sẽ spoil nữa nên tui viết cho tui đọc lại thôi, có nhiều cảm xúc nếu không viết ra thì day dứt lắm…