khóm dâu tằm
linh tinh…
linh tinh…
Câu truyện nói về Pond là một cậu con trai nuôi của gia đình Tangsakyuen, anh bị bỏ rơi vào năm anh lên 2 tuổi được bố mẹ của Phuwin cậu con trai ruột của gia đình ấy, bố mẹ của Phuwin rất yêu thương hai đứa con của mình nhưng đối với Phuwin thì không mỗi lần nhìn thấy Pond máu điên cậu lại nổi lên tìm đủ mọi cách để kháy đểu cậu Pond. Rồi một chuyện không thể ngờ đến đã làm thay đổi cuộc sống của hai người họ. Sự chiếm hữu đến từ Phuwin, liệu họ sẽ ra sao?…
Chương 202, tiếp theo của tập 1... Xoay quanh về cuộc sống của Hạ Tuyết và Hi Văn của 6 năm sau. Liệu 2 mẹ con cô có chấp nhận Hàn Văn Hạo? Hãy theo dõi truyện nhé!…
❌Truyện dở ẹt hà!Chuyển ver,đạo văn bị chửi đó!Nên đừng nhé❤️😔!❌Phuwintangsakyuen và Pond Naravit đã được hứa hôn chỉ khi Phuwin mới 5 tuổi và Pond 6 tuổi đã được ông bà hai bên suy nghĩ kĩ càng .Đến tận khi Phuwin 16 tuổi mới được mẹ kể cho thì năm nào cũng phải đau đầu vì khi đến 19 tuổi thì phải kết hôn với người mình chẳng biết mặt mũi ra sao.Pond thì đến năm 18 tuổi mới được ba mẹ nói cho nghe vì ba mẹ biết anh chẳng chịu nghe lời mà phá tan cái hôn ước này,quá muộn để dẹp cái hôn ước này nên đành chịu lấy người không quen biết về làm vợ.…
Tưởng chừng chỉ là"người tình không danh phận"bị giữ lại bên cạnh như món trang sức hào nhoáng giữa quyền lực và tiền tài nhưng từng ánh mắt,từng cái chạm khẽ giữa họ đều tiềm tàng điều gì đó vượt xa hơn dục vọng hay sự chiếm hữu thông thường.Bởi trong một thế giới mà yêu thương là xa xỉ thì được giữ lấy nhau đã là điều xa xỉ nhất.…
"Em đã từng ở đây. Ở trong vòng tay anh. Ở trong những buổi chiều đầy nắng và trầm cảm. Nhưng giờ... em chỉ còn là ký ức."Sau 5 năm độc thân và vô cảm, anh gặp một cô gái kỳ lạ ngoài phố - mảnh mai, tóc ngắn, ôm chó, mùi hương như cơn mơ. Họ quen nhau như định mệnh... hoặc như đã từng yêu.Nhưng khi tỉnh giấc, cô không còn. Và những giấc mơ bắt đầu lặp lại. Căn nhà bỏ hoang. Những bức ảnh cũ. Người dân lạ bảo "anh từng sống ở đây với ai đó..."Ký ức dần hé lộ - rằng anh từng yêu cô. Rất nhiều. Rồi đánh mất cô. Và đánh mất chính mình.Một câu chuyện kể bằng hai góc nhìn: của anh - và của cô, người đã ra đi.Tưởng như là mơ, nhưng lại thật hơn bất kỳ điều gì khác.…
Không có gì để nói cả, các cô đọc vui vẻ;)))…
Dựa trên Oneshot của bạn Sandylinh: https://90sinset.wordpress.com/2016/02/29/oneshot-sofa/ Động wp chuyên fanart zai nhà của mình: https://bluesblueblog.wordpress.com/ Base on a fanfic: https://90sinset.wordpress.com/2016/02/29/oneshot-sofa/ My wordpress: https://bluesblueblog.wordpress.com/ Art by me :3 thank you ♥♥♥…
VÃN // Muộn màngTên gốc: Vãn | 晚Tác giả: Côi Dã Tiên Sinh 瑰野先生 |Edit: Tô (Nini)//Thể loại: Vườn trường, đồng nhân vănNhân vật: Mã Gia Kỳ x Đinh Trình HâmTình trạng bản gốc: 32 chương + 1 phiên ngoại - Hoàn.Tình trạng edit: on-goingKhông gán lên người thật!BẢN DỊCH ĐÃ ĐƯỢC SỰ ĐỒNG Ý CỦA TÁC GIẢ, vui lòng không mang ra ngoài. Không đảm bảo sát 100% so với nghĩa gốc.//VĂN ÁN:"Ngày xửa ngày xưa, có một thành phố nho nhỏ. Nơi ấy có một bãi biển lớn, có hoa dành dành xinh đẹp và cây ngô đồng cao vút, có con hẻm nhỏ nhắn và kẹo hồ lô ngọt lịm, có cơn gió hòa cùng ánh chiều tà. Và còn chứa đựng tất cả những câu chuyện về chúng tôi..."…
nhìn cái bìa là biết tính khí của au.…
Tôi vẫn thường cho rằng, Pond Naravit là một người hoàn hảo. Là bác sĩ trẻ có tiếng, đẹp trai, nhà giàu, đứng trước bệnh nhân là thiên thần, đứng trước y tá là hoàng tử. Tôi vẫn thường cho rằng tôi là một người thất bại. Là kiến trúc sư trẻ không có tiếng, nhan sắc bình thường, tiền tích cóp vài năm vừa đủ xây một căn nhà trống hoác, đứng trước đồng nghiệp là Phuwin Tangsakyuen, đứng trước người thân là một con lười èo uột. Nhưng tôi vẫn thường khẳng định rằng, người thất bại như tôi sẽ có ít nhất một lần trong đời, mơ về người hoàn hảo như Pond Naravit.…
Tập hợp oneshot mỹ trung.…
[Dazai x Reader]LightThể loại:Ngược,Oneshort.một chiếc oneshort đầu tay của mình🤗…
Tác giả: Mạt Trà Tiểu TiểuThể loại: Đồng nhân, phiêu lưu, hài hước, 1x1Tình trạng: Đang viết chưa hoàn thànhGiới thiệu:Lại một bộ đồng nhân khác của ta (*'∀`*) Hoan nghênh mọi người tới xây nhà lập trại ở đây hí hí (*'∀`*)b#Truyện kể về Tử Long và hành trình công nhận Yona là vua của mình#Ta rất thích cp HakYona nên sẽ không phá vỡ cp#Tuyệt đối không hắc hoá biến Yona thành xấu xa nữ phụ!*) TRUYỆN CHỐNG CHỈ ĐỊNH CHO NHỮNG BẠN QUÁ NGHIÊM TÚC, TRUNG THÀNH VỚI NGUYÊN TÁC…
Đoản...........…
"Trời rất xanh, mây trôi chậm, thời gian dường như không muốn đi, khiến ta lầm tưởng rằng chúng mình sẽ có tương lai."…
vì sao phải cố gắng nhiều như vậy?đơn giản vì chúng ta là vixx.…
Edit: Âm thanh của cá nhỏ.Không đảm bảo sát 100% so với nghĩa gốc.Tất cả chỉ là trí tưởng tượng của tác giả. Không ghép vào người thật.Truyện chỉ là bản dịch (không phải bản gốc) và chưa có sự cho phép của tác giả nên cảm phiền mọi người chỉ đọc thôi, không mang ra ngoài ạ.Link wordpress: https://amthanhcuacanho.wordpress.com/…
"anh đã từng nghĩ suốt cuộc đời em chỉ trao mình anh mà thôi."nhiều năm sau khi chia tay, họ vô tình gặp lại nhau ở nơi bờ biển từng là khởi đầu của tất cả. vào một ngày trời xám xịt, gió đổi chiều - ngày mà dự báo thời tiết nói rằng trời hôm nay mưa. lần hội ngộ này, họ không còn là những đứa trẻ ngây ngô của những năm đó nữa, không còn những lời hứa hẹn, không còn niềm tin sẽ luôn cạnh bên nhau suốt đời. chỉ còn lại những khoảng lặng, sự dè đặt và một câu hỏi "dạo này khỏe không?" vẫn nghẹn nơi cổ họng. liệu lần này, nếu bắt đầu lại, hai người trưởng thành, trải qua nhiều đắng cay của cuộc đời có thể làm tốt hơn không?…
''Cậu là ai?''''Cậu không cần biết tôi là ai đâu, chỉ cần đi theo tôi thôi.''…