anhcobietnoiyeukhong?
…
Thanh xuân này chỉ cần xuất hiện bóng dáng của cậu là tôi đã mãn nguyện rồi. Năm ấy cậu 17 tuổi, tôi cũng 17 tuổi, đáng lẽ chúng ta có thể trở thành đôi bạn thân thiết của nhau nhưng cớ sao tôi lại đi thích cậu cơ chứ, bởi tôi và cậu đều là nữ kia mà.Nhưng nữ với nữ thì đã sao, thứ tôi biết chính xác bây giờ là tôi thích cậu, thích cậu nhiều hơn bất cứ ai tôi từng thích trước đây, thích cậu không vì bất cứ một lý do gì, đơn giản vì thích là thích thôi. Dẫu cho thứ tình cảm này có đến từ một phía, dẫu cho cậu sẽ chẳng bao giờ đáp lại tôi...Để được nhìn thấy cậu mỗi ngày tôi nguyện dấu đi tình cảm, thích cậu sâu sắc là vậy nhưng tôi chỉ mong cậu thực sự hạnh phúc,chẳng cần vì thương hại mà đáp lại tôi...Nhưng xin cho tôi được một lần ích kỉ, để tôi hi vọng vào một ngày nào đó cậu nhất định sẽ thích tôi.…
Tôi có một cô bạn, tên nó là Phương Linh. Topic này là để giúp nó đăng những bức tranh nó đã vẽ lên, do Linh không tham gia mạng Xã hội. Mong mọi người ủng hộ và ghé chơi topic nho nhỏ này của Rùa~#akiwindyCredit: Bìa-Aki…
Sp!fresh x unfreshbaby…
"Với sự tôn nghiêm của Võ Sĩ đạo, ta thề sẽ không cho bất cứ một ai chết đi"…
câu truyện về 1 thằng đầu đất…
¡𝚆𝙴𝙻𝙲𝙾𝙼𝙴 𝚃𝙾 𝙼𝚈 𝙰𝚁𝚃𝙱𝙾𝙾𝙺!𝙱𝚊𝚜𝚒𝚌𝚊𝚕𝚕𝚢, 𝚝𝚑𝚒𝚜 𝚒𝚜 𝚓𝚞𝚜𝚝 𝚊 𝚋𝚘𝚘𝚔 𝚠𝚒𝚝𝚑 𝚖𝚢 𝚊𝚛𝚝𝚠𝚘𝚛𝚔𝚜. 𝙰𝚗𝚍 𝚒𝚝'𝚜 𝚗𝚘𝚝 𝚏𝚘𝚛 𝚜𝚑𝚘𝚠-𝚘𝚏𝚏 𝚘𝚛 𝚜𝚘𝚖𝚎𝚝𝚑𝚒𝚗𝚐 (¬_¬ 𝙱𝚞𝚝 𝚒𝚏 𝚢𝚘𝚞 𝚐𝚞𝚢𝚜 𝚎𝚗𝚓𝚘𝚢 𝚝𝚑𝚘𝚜𝚎 𝚍𝚛𝚊𝚠𝚒𝚗𝚐𝚜 𝚍𝚘𝚗'𝚝 𝚏𝚘𝚛𝚐𝚎𝚝 𝚝𝚘 𝚟𝚘𝚝𝚎 𝚊𝚗𝚍 𝚕𝚎𝚊𝚟𝚎 𝚊 𝚌𝚘𝚖𝚖𝚎𝚗𝚝 (𝚘𝚛 𝚏𝚘𝚕𝚕𝚘𝚠 𝚖𝚎 𝚒𝚏 𝚢𝚘𝚞 𝚕𝚒𝚔𝚎 𝚝𝚘)…
Đây có thể xem là nhật kí về chặng đường mà Cá đến với TFBOYS…
lưới tình cũng đã rơi rồi, ấy cho tớ hỏi mình yêu được chưa?…
Phù thủy.Những kẻ dị hợm đầy quyền năng, lại trở thành nô lệ cho thứ công nghệ hạ đẳng của con người.Trong gian phòng đầy bụi, dưới ngăn tủ cũ kỹ nơi từng giấu các hũ mứt dâu ngọt lịm của bà, Serein kéo ra một chiếc hộp gỗ phủ đầy mạng nhện, cái khóa móc đã rỉ sét như một thứ bị lãng quên từ thế kỷ trước.Nick quỳ xuống bên cạnh, tay phủi lớp bụi dày như tro than. Những ngón tay khẽ chạm vào các hoa văn khắc sâu trên nắp hộp - những vòng tròn, đường xoáy, biểu tượng cổ xưa mà ánh sáng leo lét cũng không thể làm mờ ý nghĩa.Chỉ cần một con dao phết mứt, móc vào và gảy nhẹ, cái khóa lập tức bật ra.Không có tiếng động lớn. Chỉ là một tiếng "cạch" khẽ khàng, như thể chính cái hộp cũng đã sẵn sàng hé lộ bí mật sau ngần ấy năm im lặng.Một mảnh giấy da.Một trang sách bị xé vội.Một cái mề đay bạc xỉn màu.Và mùi oải hương, nhạt đến mức như ký ức rơi vỡ giữa không khí."Toàn những thứ vớ vẩn." Ser thở dài.Nick nhặt mảnh giấy, đọc lướt những dòng chữ viết tay bằng mực đen đã nhòe ở mép."Ser." giọng anh ta trầm xuống, gần như thì thầm. "Nếu tôi không nhầm thì bà của cô là một phù thủy."Serein không đáp.Cô nhìn chằm chằm vào cái mề đay như thể hy vọng nó tự giải thích mọi thứ. Nhưng nó chỉ nằm đó, nặng trĩu và lạnh lẽo.Nick tiếp tục: "Và cô... có thể cũng vậy."…