Chờ nhau nhé
CUỘC ĐỜI CON ĐỤT…
CUỘC ĐỜI CON ĐỤT…
Nói về chuyện tình giữa cô nàng Bạch Hy và Du Khiết, sau khi những khúc mắc được giải quyết cô đã tự tử. Nhưng ông trời lại thương xót mà cho cô một con đường sống, chính là xuyên không về thời cổ đại.Ở thời này, duyên tình kiếp trước chưa dứt, nàng tiểu thư Bạch Hy lại tiếp tục là nương tử của Du vương gia - Du Khiết. Bên cạnh sự yêu thương mà phu quân giành cho mình là những mưu mô hiểm ác của vị công chúa Diễm Nguyệt và cùng với đó là tình yêu thương của một vị ca ca dành cho cô, chính là hoàng thượng - Du Nghiễm. Cuộc sống của Bạch Hy ở đây ra sao, xin mọi người hãy theo dõi truyện để có cập nhật nhanh nhất về nội dung. Chúc mọi người đọc truyện vui vẻ ^^…
《 ách xá Ⅱ( ra thư bản )》 tác giả: huyền sắc 【 kết thúc 】Nhà xuất bản: Trường Giang nhà xuất bảnXuất bản ngày: 2012-04-01Nội dung giới thiệu vắn tắtÁch xá lý đồ cổ, mỗi một kiện đều có chính mình chuyện xưa, chịu tải rất nhiều năm, không người lắng nghe. Bởi vì, chúng nó đều sẽ không nói... Im lặng chờ đợi ngàn năm, chỉ vì lại gặp nhau!Một bức bốn mùa đồ, có thể cho ngươi mộng đẹp trở thành sự thật, nếu là không thể bảo trì bản tâm, nó hội nhất kiện kiện thu hồi.Một đôi côn ngữ đao, Trác Ngọc bảo khí, lại hội đẫm máu phệ nhân.Một khối vô tự bi, nữ hoàng đế nhắm lại của nàng ánh mắt, nhưng ai cũng vô pháp đánh giá nàng, bao gồm chính nàng.Nhất phiến hoàng kim mặt, liên tiếp thời gian đại môn, làm cho hai cái bất đồng thời không nam nữ vận mệnh đan vào, hết thảy đều đã chấm dứt.Một cái Cửu Long chén, khóa trụ là tâm mà không là linh hồn.《 ách xá Ⅱ》 áp phíchMột bộ lục bác kỳ, ngây thơ không đáng giá nhắc tới, lại tàn nhẫn như yêu quái quỷ quái.Một chút đình khuê mặc, có thể viết xuống cảm thán nội tâm tuyệt bút, làm cho thế giới hoàn toàn phai màu.Một quyển vong linh thư, chịu tải pháp lão linh hồn, truyền thuyết, hắn có thể sống lại mất đi nhân.Một phen lưu thanh sơ, có thể thay đổi một người tính, nhưng nhất xỉ đã đứt, không còn nữa hướng đã.Một quả đồng cân nhắc, ghi lại là một đoạn trầm mặc lịch sử, chỉ đợi ngươi cởi bỏ.Một chi Bạch Trạch bút, có thể sửa hết thảy, thế gian vạn vật.Nhất phương cùng thị bích, có thể thay biểu hoàng quyền hiển quý, sừng sững không ngã...…
Một thế giới đầy mê hoặc được dựng lên bởi mỗi con người đều sở hữu những tính cách thật độc đáo và riêng biệt .Khi cô nữ sinh nhỏ bước vào tuổi 17....có 1 khoảng thời gian được gọi là hồn nhiên của tuổi học trò...nhưng cô lại dành hết khoảng thời gian ấy cho 1 người...rất đặc biệt .Cô yêu anh ấy rất nhiều , tương tư anh đã 3 năm , mấy tháng nhưng chỉ đứng từ xa ngắm anh cùng những cô gái khác âu yếm .Giữa năm lớp 12 anh bảo sẽ cho cô cơ hội...Sau đó bi kịch lại gián xuống đầu cô 1 lần nữa và lần nào cô cũng đứng từ xa ngắm anh.Sau năm 5 trở về bức màng sự thật được vén lên....Đau khổ, ân hận ,day dứt,...đều tồn tại trong cô. Liệu tình yêu của họ sẽ bước đi như thế nào? Khi phía sau là bóng đêm còn hiên tại là nỗi đau chồng chất....P/s : bạn nào like thể loại này thì bơi vào nhé! ( cân nhắc trước khi bơi vào )Nhi is so cute love my ducks family~ cat family...…
Đam Mỹ Hiện đại,đô thị, tình cảm, hồi ức 1v1Văn án Tôi là Hà Duy, nay sắp 30 tuổi sinh ra tại một làng quê nghèo ở D Thị,gia cảnh bình thườngCòn anh ấy Nghiêm Tĩnh một người kế thừa gia tộc lớn ở A thị, vừa đẹp trai vừa tài giỏi biết bao người mơ ước được anh ấy để ý.Nhưng không biết định mệnh sắp đặt hay không mà 1 người bình thường như tôi lại được anh ấy quan tâm để ý đến. Như giữ tôi và anh ấy có một dây xích kéo giữ chúng tôi với nhau lại chẳng thể cắt đứt được dù nhiều lắm hai chúng tôi hiểu lầm nhau,thấm trí là tan vỡ. Đây là câu chuyện cuộc tình của tôi và anh ấy, Bạn đời của tôi. Chuyện tình của chúng tôi trước như một cuốn phim những lúc vui, có những lúc buồn, những lúc đau lòng có hạnh phúc đến mức trái tim của tôi đến ngừng đập mỗi lần hoài niệm khiến tôi xúc động, có lẽ tôi nên cảm ơn sợi dây xích vô hình ấy đã kéo giữ tôi và anh ấy đến được với nhau. Và cảm ơn anh A Tĩnh,cảm ơn anh vì đã đến bên em, cảm ơn anh đã cho em biết thế nào là yêu một người đến thôi dù tương lai có thế nào dù 1 trong hai ta có thay đổi như em vẫn không quên được những khoảng khắc tình yêu mà anh đã dành cho em,em không hứa hẹn cho tương lai như hiện tại em rất yêu anh A Tĩnh (😂đoạn này sến quá đến mình cũng nổi da gà)Tác giả: Đây là truyện đầu tay của mình mong mọi người ủng hộ và góp ý thêm, nếu không thích thì có thể lướt không đọc ạ, truyện là trí tưởng tượng của mình ra không có thật nhé và Cảm ơn mọi người ủng hộ trước ạ 🥰…
Ông chú thích cô gái xinh đẹp…
Tên gốc: Tàn bạo vương gia tuyệt ái phiThể loại: cổ đại, ngược luyến tàn tâm, HEEdit: annemisssoco, Quinn, MimiNội dung:Trong một đêm nhà tan cửa nát, Hàn Ngữ Phong mang theo đệ đệ chờ đợi số phận của nô dịch.Tư Mã Tuấn Lỗi khóe miệng mang theo nụ cười băng lãnh khát máu: " Ta muốn phụ thân ngươi phải trả hết nợ cho ta, đòi lại hết toàn bộ những thứ trên người ngươi."Nàng không biết vì cái gì y lại oán hận mình, vì cái gì lại hành hạ đày đọa mình?Lấy tính mạng của đệ đệ ra uy hiếp mình, ngay cả quyền được chết cũng không cho nàng.Y trả thù nàng, trút hết thù hận của bản thân, nhưng vì cái gì tâm lại dao động.Nàng hận y, chỉ là từ lúc nào, thù hận lại biến thành yêu đến đày đọa.Y cùng nàng đến tột cùng yêu hận tình cừu như thế nào, tâm tan nát, có thể hay không cảm hóa lẫn nhau?…
Ái phi mắt phượng nhoà dòng lệGò mà ửng gồng vài nếp phấnTiếng đàn dứt khúc tình caChén rượu tình coi như cạn Ta buông chén cũng như buông tình Ta chết vì rượu độcRượu độc vì tình Ái phi lòng đau như cắt Bao năm tình nghĩa coi như khôngMôi đỏ nhấp chén rượu nồngHương men thật làm lòng đau nhóiCũng chén rượu xưa cũng khung cảnh này Cùng một bòng hình thiếu nữ đang ngóng chongTiếc thay người xưa đâu còn nữa Chỉ còn ái phi lòng đã chết từ lâu…
"Sự nhiệt huyết của tuổi trẻ đốt cháy từng ánh mắt, cái ôm... rồi cũng lụi tàn dưới ánh chiều tà cuối cùng, chỉ còn bình minh ở ngày sớm ở lại."…
Tác giả: Mạn TâyTrạng thái: Đang tiến hành-sớm nhất có thểVăn án:Lê Tiếu - cô chủ nhỏ được cưng chiều của nhà họ Lê bị từ hôn.Người nhà họ Lê vùng lên khởi nghĩa, chinh phạt khắp nơi, thề phải cho đối phương muối mặt....Sau đó Lê Tiếu vô tình gặp được anh Cả của người từ hôn.Có người nói: Anh ta là người đàn ông thần bí nhất ở Nam Dương, họ Thương, tên Úc, tự Thiếu Diễn.Cũng có người nói: Anh ta nhìn đời bằng vung, bản tính cố chấp, là ông trùm của thế giới ngầm Nam Dương, không thể chọc vào. Trong cơn mưa phùn không dứt, Lê Tiếu nhìn người đàn ông ngang tàng sát phạt, cười khẽ: "Xin chào, tôi là Lê Tiếu."Không làm được vợ chồng, vậy thì làm chị dâu chú vậy....Mấy tháng sau, gặp nhau giữa đường, người đàn ông từ hôn chê cười Lê Tiếu: "Cô lén theo tôi à? Còn chưa cam lòng sao?"Sau lưng đột nhiên có giọng nói sắc bén vang lên, "Ăn nói lễ phép với chị dâu cậu một tí!"Từ đó, phong ba ở thành Nam Dương chỉ còn lại một lời đồn duy nhất...Ông trùm bản tính cố chấp của Nam Dương đội trong tim một cái "bàn thờ", cô họ Lê, tên Tiếu, tự Bàn Thờ!…
Nói về một chàng trai chuyển sinh sang thế giới khác vì bảo vệ người thân của mình, sau khi chuyển sinh sang thế giới mới chàng trai từng bước tạo dựng cho mình các mối liên kết các bộ tộc lại với nhau , chắm dứt chiến tranh liên miên giữ các bộ tộc nhưng người…
" Tên con người như ngươi mà cũng ảo tưởng được bổn cô nương để mắt tới á? Nằm mơ giữa ban ngày " Ả quay phắc đi sau khi nói ra câu nói đấy. Tuy là nói vậy, nhưng trong tim ả đã si mê cậu, đó là điều mà mọi người đều có thể nhận ra" Rồi rồi, tôi xin lỗi cô, là tôi không tốt, là tôi ảo tưởng được cô để mắt tới " Cậu nói với gương mặt vui vẻ nhưng lại thấp thoáng nỗi buồn, hụt hẫng ở nơi đáy mắtBộ đầu tiên tôi viết ở nick này, vẫn còn là tay mới, mong được ủng hộ! ( Truyện không liên quan quá sâu sắc tới yếu tố lịch sử, có thể bị chế tác theo hướng có phần lệch lạc, không áp dụng những gì liên quan đến lịch sử ở truyện cho thực tại ạ) Tác giả : Bùi Tử Linh…
Thể loại: Fanfic Khải Nguyên, hiện đại văn, thương trường, huyết thống, ngược tâm x ngược thân. SE. Pairing: Vương Tuấn Khải x Vương Nguyên, một chút Thiên Tỉ x Chí Hoành và Hàng x Trình.Note: Lần đầu tiên viết về thể loại huynh đệ, có sai sót gì mong mọi người có thể bình luận góp ý. Nội dung trong fic tất cả đều hư cấu, do tôi tạo dựng nên, không có xảy ra ở đời thật. Summary:"Thế gian này tồn tại một loại tình cảm, là tình yêu. Tình yêu có rất nhiều loại, trong đó có một loại tình yêu mà tôi đã vô tình đắm chìm vào nó, khó có thể dứt ra. Chính là yêu đơn phương... Yêu một người không yêu mình, yêu một người không thuộc về mình, yêu người yêu người ta...Một tình cảm cô đơn nhất, tủi thân nhất, đau đớn nhất và tàn nhẫn nhất. Hóa ra ranh giới của tôi và anh, chỉ là một bức tường mỏng, nhưng lại quá cao. Một mình tôi không đủ sức đập phá, càng không thể trèo cao như thế. Cho nên, tự ôm bản thân mình, dựa vào bức tường mỏng manh nhưng quá chắc chắn ấy, âm thầm nghe tiếng tim vỡ vụn. Cứ tưởng như thế đã quá tàn nhẫn với tôi rồi, nhưng về sau này tôi mới hiểu và nhận ra, còn có một điều tàn nhẫn hơn nữa mà ông trời đã ban cho tôi ở kiếp này. Chính là, người tôi yêu thương, vĩnh viễn, không thể nào thuộc về tôi. Cho dù anh có đáp lại tình yêu của tôi đi chăng nữa, thì chúng tôi vẫn bị số mệnh chia cắt. Mối quan hệ bạn thân, tôi không mong muốn. Huynh đệ tốt, ruột thịt, càng không mong muốn. Nhưng... ... tôi có quyền lựa chọn điều mình mong muốn sao?…
Một thời cấp ba từng ngập tràn tiếng cười, hoài bão và cả những rung động đầu đời. Tất cả đối với em vẫn còn vẹn nguyên trong ký ức - nhưng với anh, có lẽ chỉ là điều gì đó mờ nhạt, đã bị thời gian cuốn trôi. Một lời hứa, một câu hẹn giản đơn, vậy mà anh lại quên mất.Tình cảm em từng dành cho anh sâu đậm đến thế, vậy mà anh lại có thể vô tình, dễ dàng bỏ qua như thể chưa từng tồn tại. Chúng ta từng rất thân thiết, vậy mà giờ đây, khoảng cách giữa hai ta lại xa đến lạ - đến mức một lời chào cũng trở nên gượng gạo.Em từng kể cho anh nghe tất cả, những điều nhỏ nhặt nhất. Còn anh thì im lặng, giữ kín mọi chuyện trong lòng. Anh từng gọi em là Mặt trời mùa hạ - thứ ánh sáng ấm áp trong những năm tháng đầy giông bão của anh. Vậy mà giờ đây, anh chẳng thể đợi em, cũng chẳng đủ kiên nhẫn để ở lại bên cạnh hay tâm sự với em.Những dòng tin nhắn không có hồi đáp, những cuộc gọi không người bắt máy - chúng khiến em lo lắng, hoang mang, rồi cuối cùng là tổn thương. Nhưng rồi, định mệnh một lần nữa đưa hai ta gặp lại, thật bất ngờ và ngẫu nhiên.Liệu chúng ta có thể một lần nữa ngồi cạnh nhau, cùng nhau nối lại sợi dây tình cảm đã đứt? Có thể không, để em lại một lần được hiểu nỗi lòng anh, còn anh được lắng nghe nỗi đau em giấu kín bấy lâu hai ta hiểu được nỗi lòng của nhau và cùng tìm ra sự thật, công lý, được đồng hành cùng nhau đến đầu bạc răng long?Một truyện ngôn tình hiện đại đồng tác giả: @LilySmith357 và @VnNh321 (bút danh: Evelyn Miller và Nấm). Cảm ơn mọi người đã đọc và…
Mk là lần đầu viết truyện có j sai xót thì bỏ qua cho mk nha Nhân vật chính : Vương Tuấn Khải Nhân vật chính: Vương NguyênNhân vật phụ : Dịch Dương Thiên TỉNhân vật phụ : Lưu Chí Hoành..................... 6h30 Tiếng chuông báo thức vang lên cậu lấy chân đá cái thứ đang phá giấc ngủ của mk , rồi lại chùm mền ngủ tiếp, ở dưới nhà có tiếng vọng lên " VƯƠNG NGUYÊN CON MAU THỨC DẬY TRỄ GIỜ ĐI HỌC RỒI " " Dạ con thức liền " cậu bé chạy thật nhanh vào nhà tắm 5' sau cậu bước ra khỏi nhà WC rồi chạy xuống lầu " Thưa ba, mẹ con đi học " " Con ko ăn à " giọng ba nguyên vang lên" Dạ ko ạ ! thôi trễ học rồi con ik đây pp ba, mẹ ở lại ăn cơm vui vẻ ạ "Vừa bước ra khỏi nhà cậu lấy chiếc xe chạy nhanh thiệt nhanh ko để ý và đã va vào một người chiếc xe và Rầm ..........Rầm .... tập sách này tung tóe ra ngoài hết" Aiya cái mông của tui " cậu đứng dậy phủi phủi cái mông và mắng cái người làm mk té"Anh ko có mắt hả , đi đường mằt để trên à và bla...bla "Từ nãy đến giờ có người còn trai đang nhìn cậu khẽ nhíu đôi mày đẹp lại và bắt đầu lên tiếng " Cậu là người đụng trúng người ta ko ik xl thì thôi sao lại bắt người ta xl mk chứ thật là vô lí , làm như mk đúng à " cậu bây giờ ms nhìn lại đồng hồ và đã thấy sắp trẻ học nên vội bỏ tập vào balo và vội vã chạy " Bây giờ tui sắp trẻ học rồi nên ko so đo vs Anh nữa "Vừa ns dứt tiếng cậu vội vã chạy đi chỉ còn một người đứng nhìn theo bóng lưng dần dần biến mấtAnh vừa chuẩn bị bước chân đi thì thấy có một quyển sách nằm dưới chân mk…
Vòng quay luân hồi ?Phạn Diễn thần thụ ?Lời nguyền trăm năm ?Rốt cuộc ai đang đứng sau tất cả những chuyện này?Vì sao chiếc xương sườn số 12 của tôi bị bẻ cong và bị khắc chữ "SINH - 生" còn chiếc xương của cô ấy lại khắc chữ "MÔN -门" ?Loài gà được nuôi bằng thịt người? Bốn mắt môn đồng phải tiêu diệt như thế nào?Vì sao tay trái bà Phùng lúc thì khô như que củi, lúc lại trắng trẻo đầy đặn như phụ nữ 30 tuổi ?Và rất, rất nhiều những hiện tượng khác lạ" Nếu cậu không tiếp tục lái chiếc xe số 14 thì hồn của cậu sẽ thay cậu lái nó"--Truyện sẽ được cập nhật trên facebook cá nhân của mình và cả wattpad nhé, nên bạn bè mình có thể đọc ở facebook cũng được ạ. Cảm ơn mọi người luôn theo dõi và ủng hộ ạ.Mình biết có nhiều bạn đã dịch truyện này, nhưng đa số đang ở dạng convert, truyện mình đăng ở đây là sử dụng vốn tiếng Trung mình học 3 năm Đại học mà có được nên hi vọng các bạn đừng mang đi đâu khi chưa hỏi ý kiến của mình ạ. Cảm ơn <3…
Số Niêm Thanh Du quả là bi ai màNgười thương mình cứ thế ra điNgười mình thương phản bội mìnhCó nỗi đau nào đau hơn không!!!Ông trời quả thật có mắtCho cô sống lạiNhưng....Tại sao lại cho cô sống dưới thân phận này Cuộc sống mà!!!!!Ta bất lực Đành cắn răng sống vậySơng cho cắc người thấy sông dưới thân phận này ta vẫn sống rất tốt ta vẫn lên kí đều đều vẫn ăn no và vẫn vui vẻPhải sống thật tốt để dằn mặt các ngườiPhải sống thật tốt sống tốt hơn nữa đễ trả thù các ngườiTrả lại món nợ mà các người nợ taHố ta mới đàoAi nhảy vô chung cho ta vui đi:3Thương mọi người lắm nà:3Vậy nên bình chọn cho ta đi nhaXin độc giả nén đá nhẹ tay😖😖😖😖Thân ái~~~~~~~…