Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Cuộc sống nhàm chán như mặt hồ, không có lấy gợn sóng nào của Hatsune Miku bỗng dưng bị một hòn đá vô duyên nào đó mang tên Kagamine Rin nhảy ùm vào, làm loạn cả lên. Hơn nữa, bí mật mà bấy lâu nay cô đang che giấu cũng bị con mèo nhỏ đó nắm thóp.Có lẽ, ông Trời đang muốn đùa giỡn với cô đây mà...P/S: Trong đây Miku là công nhé, sẵn sàng đè bẹp tiểu thụ Rin dưới thân :3…
Tần Dĩ Duyệt, cô gái 26 tuổi với bằng đại học bình thường, làm bác sĩ trong bệnh viện Nhã Đức.Hạ Kiều Yến, tổng giám đốc của tập đoàn Hạ thị. Được giới truyền thống nói là một con người vô cùng lãnh đạm, trầm lặng và ít nói nhiều thay vì hành động.Anh gặp cô trong bệnh viện khi Tiểu bảo bị bệnh. Thật lạ là đứa con trai vốn không thích ai đụng tới này khi gặp cô lại chủ động tiến gần.Nhưng lần gặp ấy là lần đầu, chỉ có mỗi Tần Dĩ Nguyệt nghĩ như vậy. Sự thật vào năm năm trước, anh đã nhìn thấy cô rồi.Khi ấy anh cả của anh chở chị dâu sắp sinh đi đến bệnh viện, trên đường lại gặp tai nạn xe cộ. Anh ấy vì muốn cứu vợ mình cùng con mà lập tức quay tròn tay lái để bản thân chịu tổn thương, sau đó tử vong tại chỗ. Còn chị dâu nhờ có ý chí kiên cường mà cố gắng chống đỡ.Nếu lúc đó không phải Tần Dĩ Duyệt đi ngang qua cứu thì hiện tại đã không có Tiểu bảo rồi, vì vậy, nói đúng thì Tiểu bảo chỉ là cháu của anh, mà ba mẹ nó đã mất nên anh nhận làm con.Gia đình Hà Kiều Yến từng tìm kiếm cô để trả ơn, nhưng lại không có kết quả. Lúc gặp nhau ở bệnh viện, anh đã nhận ra và cũng định trước cô sẽ là người của bản thân.Anh tuyệt đối không để cô lại biến mất trước mặt mình, ngay lập tức đến và muốn cô đồng ý kết hôn.Hạ Kiều Yến mạnh mẽ như vậy thì Tần Dĩ Duyệt liệu có chống đối lại được hay không ?…
câu truyện được viết dựa theo câu chuyện có thật của tác giả -giới thiệu nhân vật 1. Nam Chínhtên: Hải (19/2/2004)tính cách:lạnh lùng, rất dễ tin vào câu chuyện của người khác nhưng tuy vẻ ngoài như vậy nhưng anh vẫn rất tốt bụng và biết quan tâm mọi người xung quanh -Vẻ bề ngoàigương mặt: đẹp trai,cùng mái tóc màu nâu đen có chút dài chiều cao:180cm=> vẻ ngoài thư sinh, tính cách lạnh lùng công việc : nhân viên của phòng Marketing của công ty X2. Nữ ChínhTên:Linh (20/11/2005)tính cách: dễ thương,hiền lành,yêu động vật rất biết lắng nghe và an ủi mọi người xung quanh-vẻ bề ngoài Gương mặt:Thanh Tú đôi mắt xanh ngọc to tròn mái tóc :nâu dài mượt màcao 165cm=> vẻ ngoài:dễ thương năng độngcông việc : làm việc tại phòng ý tưởng của công ty X3 đôi nét về câu chuyện chuyện được kể theo ngôi số 3kết cục:SE mọi người cân nhắcHoàn cảnh: Hai người gặp nhau trong hoàn cảnh khi công ty X tổ chức cho cả công ty 1 chuyến tham quan tại Thuỷ Cung phía Nam thành phố.Hải lần đầu gặp Linh đã bị vẻ đẹp của cô cùng tính cách dễ thương ân cần làm anh có cảm giác rung động với cô,kết thúc chuyến tham quan ngày hôm ấy anh đã gom đủ mọi can đảm của bản thân và bước đến bên cạnh và xin được phương thức liên lạc từ cô gái đáng yêu ấy…
trong trận chiến cuối cùng với kẻ thù mạnh nhất trái đất bị hủy hoại năng nề . tất cả mọi người đều chết chỉ còn cậu- BoBoiBoy và các quả cầu năng lượng là còn sống để hồi sinh mọi người và vũ trụ cậu phải sử dụng tất cả quả cầu năng lượng và cơ thể bản thân dung hợp lại với nhau và hi sinh toàn bộ tuổi thọ của bản thân đổi lại cậu có toàn bộ sức mạnh của toàn bộ anime và có thể sống với bọn họ trong vòng 1 tháng .sau khi hồi sinh toàn bộ vũ trụ cậu đã trở thành một anh hùng được toàn bộ vũ trụ mang ơn và sống với họ được 1 tháng trong 1 tháng cậu sắp xếp tất cả và thực hiện những điều mình chưa làm đượcbọn họ sống vui vẻ mà không biết cái giá phải trả của việc hồi sinh toàn bộ vũ trụ cho đến trước 1 ngày khi cậu đi đô đốc đã phát hiện được bí mật của việc hồi sinh toàn bộ vũ trụ và nói cho moi người.khi mọi người biết được bí mật mà đau đớn thay cho số phận của cậu , cậu đã an ủi mọi người và kêu tất cả bạn mình hãy bảo vệ vũ trụ , hành tinh và những con người mà cậu yêu quýkhi cậu chết tất cả mọi người trong vũ trụ đều quỳ xuống khấu đầu tỏ vẻ kính trọng và xây tượng thờ phụng ông trời tiết thương cho số phận bi thảm của BoBoiBoy nên đã cho cậu xuyên không sống lại ở 1 thế siêu nhiênvà ở đây cậu bắt đầu cuộc sống mới…
...Chuyện kể về một gia đình quyền quý ở thủ đô nước Weimarer Republik với một đôi vợ chồng và hai cậu con trai. Dù bọn họ là gia đình nhưng các thành viên lại không mấy hòa thuận với nhau. Người cha suốt ngày làm việc bận rộn đến mức chẳng bao giờ về nhà quá 3 tiếng, nên người vợ phải quán xuyến hết tất cả chuyện trong nhà. Vì lâu ngày không được chồng để ý tới cô bắt đầu cảm thấy uất ức, bản thân vừa phải chăm con vừa lo toan công việc trong gia đình lại không nhận được một lời khen hay an ủi từ nửa kia, con cái cũng học tập chẳng đâu vào đâu khiến cô rất đau đầu. Đỉnh điểm là khi đứa con trai lớn của cô đánh nhau với bạn ở trường, không cần biết đúng sai cô tát con trai mình đến chảy máu rồi lôi thằng bé về nhà nhốt trong phòng tắm. Chồng cô nhận được tin tức tốc chạy về, cả hai cãi nhau một trận lớn, anh cũng phát hiện ra vợ mình đã ngoại tình nên quyết định ly hôn. Nhưng trẻ con không thể thiếu đi tình yêu mẫu tử, chúng cần một ai đó nâng niu và chăm sóc chu đáo, ủ ấm chúng bằng tình yêu thương vô bờ bến, cũng cần những bài học chỉ có người mẹ mới làm được. Và đó chính là lúc "mẹ kế" xuất hiện...…
"Giữa công lý rực cháy và bóng tối buốt giá, trái tim nào sẽ tan vỡ trước?"Yu Jimin (Karina - 24 tuổi) là một nữ cảnh sát hình sự tài năng, mang trong mình nỗi đau về cái chết của cha từ 10 năm trước. Cô dành cả thanh xuân để truy lùng "Winter" - bóng ma tội phạm đứng sau những vụ án mạng hoàn hảo mang ký hiệu hoa tuyết.Trong hành trình đơn độc ấy, Jimin tìm thấy sự an ủi duy nhất ở nơi Minjeong, cô chủ tiệm hoa dịu dàng kém mình một tuổi. Giữa những tách trà ấm và hương hoa linh lan, một tình yêu thuần khiết dần nảy mầm mà Jimin không hề hay biết rằng: Người con gái cô muốn bảo vệ nhất chính là kẻ cô buộc phải bắt giữ, và là nhân chứng duy nhất cho quá khứ đẫm máu của cha cô.Một trò chơi trốn tìm nghiệt ngã giữa ánh sáng và bóng tối. Khi lớp tuyết cuối cùng tan đi, liệu thứ còn lại là sự thật... hay là một bi kịch không có đường lui?…
Tác giả : Tư Vi Mễ Khả ( là mình)Tình yêu... Tôi sợ nó lắm. Tôi sợ nó lại làm tổn thương như cách mà nó đã từng. Dằn xé, dày vò trái tim đang ứa máu từng ngày. Sợ tổn thương, sợ thất vọng, sợ phải rơi nước mắt vì một người không đáng. Anh... Không phải hotboy, cũng không phải soái ca. Nhưng, anh là chàng trai mà tôi rất sợ khi vụt mất. Anh là người duy nhất tôi tin tưởng, yêu thuơng sau cuộc tình vội vàng kia. Anh nhẹ nhàng, ấm áp nhưng rát trưởng thành. Tôi như một đứa trẻ mỗi khi bên anh. Một cảm giác an toàn mà tôi chưa từng có. Tôi... Lúc tôi chưa gặp anh, người con trai mà tôi yêu thương. Anh không câu nệ về bề ngoài của tôi, anh chu đáo, đảm đang. Có lúc, tôi muốn được ở bên anh mãi mãi, để được anh chăm sóc và lo lắng. Để được yêu thương ai đó. Tôi cũng sợ, một ngày nào đó, anh cũng như cậu ta, bỏ tôi đi, để tôi mỗi đêm ngồi lục lại đóng tin nhắn, tự khóc, tự cười rồi tự an ủi bản thân : "Đừng khóc, mọi chuyện sẽ ổn thôi! ". Tự một mình thức dậy mà không có ai bên cạnh, một mình nghe nhạc mà không có ai để san sẻ tai nghe, không còn ai mỗi đêm thức khuya chỉ để nghe mình kể chuyện trên trời dưới đất. Sợ lại cảm thấy cô đơn, lạc lõng như thể cả thân mình đang chìm trong lòng nước thẳm mà không có ai nắm tay kéo lên. Chơi vơiLạc lõngMột mình! Rồi Sài Gòn lại chìm vào cô đơn như em. Chìm vào sự tối tăm, lãnh đạm như em. Em từng mạnh mẽ, kiên cường. Nhưng sao giờ, chỉ như một cành bồ công anh như vậy. Yếu đuối và mỏng quanh biết mấy!…
Dung Giản là tiên đế con thứ ba,Đương kim Hoàng đế tối coi trọng đệ đệ, tôn quý Tề vương.Năm đó, hắn mẫu phi cũng không thụ sủng,Không được sủng cũng liền mà thôi, còn sớm thệ, hắn tại trong hoàng cung sinh hoạt có thể nghĩ.Nhưng là lại tại kia thời điểm nhận thức thường xuyên bị tập Hoàng đế ngàn vạn sủng ái vu một thân ngô phi tiếp tiến cung Ngô Tương,Lần đầu tiên gặp nhau, hắn vốn không có biện pháp quên hắn,Sau càng là thành hảo bằng hữu, nương ngô phi thế, hắn mới có kinh vô hiểm địa trưởng thành.Thiếu niên đối hảo hữu ái luyến tình tố tại hắn trong lòng lên men, đúng là thống khổ là lúc,Không nghĩ tới lại có thể được đến Ngô Tương đáp lại, tuy rằng biết hai người cho nhau yêu nhau,Nhưng là hắn cũng hiểu được, chính mình không có cách nào có được hắn, trừ phi……Văn này theo cửa nát nhà tan thất năm sau đổi thân phận trở lại kinh thành Ngô Tương hòa Dung Giản ngẫu ngộ bắt đầu,Dung Giản nghĩ đến hắn Ngô Tương đã muốn chết, nhưng là lại thật sự nhịn không được muốn tìm một thay thế phẩm đến an ủi chính mình……Nội dung nhãn: Cung đình hầu tước bố y sinh hoạt tình hữu độc chung cải trang giả dạngTìm tòi mấu chốt tự: Nhân vật chính: Ngô Tương, Dung Giản ┃ phối hợp diễn: Dung Sâm ┃ cái khác: Đường lê hệ liệt, ôn nhu chủng điền văn,HETruyện cùng hệ liệt:- Xuyên việt chủng điền chi đường lê diệp lạc yên chi sắc- Xuyên việt chi mãn y hoa lộ thính cung oanh…
Đây là câu chuyện tớ dựa theo một vài đặc điểm của những người xung quanh tớ, những người tớ được gặp và tiếp xúc khiến tớ ấn tượng. Tớ sẽ không viết mô tả nội dung truyện đâu mà tớ sẽ viết về cảm hứng để tớ sáng tác ra truyện này. Tuổi trẻ chúng ta ai cũng có những khao khát và ước mơ cho riêng mình. Bản thân tớ - Cawllr luôn đi tìm kiếm một thứ rất hoa mĩ, đó là tình yêu. Không hiểu sao tớ coi tình yêu là thứ hoa mĩ, có lẽ chập chững ở cái tuổi 17 ấy, tớ chưa tìm được cho mình một mối tình yêu học trò gà bông giống như các bạn của tớ, tớ vẫn còn say đắm những vẫn chữ trong các mẫu chuyện lãng mạn trên mạng, trên sách báo. Cũng bởi vì tớ nhìn thấy được màu sắc của những loài hoa thơm ngát mộc mạc, gợi cho tớ một cảm giác cũng muốn yêu, muốn thương, muốn nhớ như thể khoảnh khắc chìm đắm vào sự say mê của bông hoa đó, cũng là lúc mà tớ chợt nhớ đến một người. Tớ đã từng thầm thích một người, người đó chẳng biết có thích tớ không nhưng khi tớ ngỏ lời, cậu ấy chỉ bâng quơ nhưng cũng chẳng từ chối. Phải chăng đó là lời từ chối dịu dàng mà tớ không hề nhận ra? Cảm xúc bồi hồi khi tới gần cậu ấy cứ như trăm hoa đua nở trong lòng tớ vậy ấy. Đặc biệt là cứ ăn bánh gạo sẽ nhớ! Tớ không hi vọng người quen của tớ sẽ đọc được phần mô tả này, chắc đọc cái tên là sẽ nhận ra ngay í. Thôi thì kệ vậy.Mà không chỉ thế, "Bánh Gạo Cay" còn là mẫu chuyện mà tớ tự an ủi bản thân mình vượt qua những khó khăn, hi vọng các cậu sẽ tìm thấy những điều hay ho qua câu chuyện của tớ…
Đau đớn nhất là gì?-Đau nhất là cuộc sống nghèo khổ.-Đau nhất là cuộc sống hèn nhát.-Hoặc đau nhất là cuộc sống bị áp đặt, chèn ép như một tên nô lệ, một con rối, hay một cỗ máy vô tri vô giác.......-Mà có khi đau đớn nhất là bị chính những người thân tín của mình phản bội!--------------------------------------- Hắn, một tồn tại đứng trên đỉnh chuỗi thức ăn, một tồn tại được xưng là 'Ma Thần'. Chỉ với một mình hắn đủ làm cho cả đại lục đứng trên bờ vực sinh tử. Khi hắn tức giận hàng trăm, hàng ngàn quốc gia mang theo vô vàn sính lễ đến an ủi, khi hắn cần thì vô số nhân sĩ có mặt, khi hắn có truyện vui thì hàng hà sa số cá thể đến tham gia ăn mừng.... Cả cuộc đời hắn vào sinh ra tử vô số lần, thế nhưng hắn chưa bao giờ ngã xuống, hắn cứ bước tiếp khiêu triến vô vàn thử thách. Thế nhưng cuộc đời kiêu hùng của hắn lại kết thúc trong tay hai người hắn tin tưởng nhất. Một người là huynh đệ mà hắn ngày đêm chiếu cố, một người là người vợhiền thục mà hắn nâng niu như chí bảo. Mang theo sự đau đớn thấu tim, hắn cứ thế ngã xuống. Đặt dấu chấm hết cho một tồn tại đỉnh cao<-Truyện này mình lấy cảm hứng từ bộ "Thiếu gia bị bỏ rơi" thể loại tu chân, tu tiên lên mình sẽ đan xen thế giới ma thuật và tu tiên giới. -mình năm nay lớp 12 lên khi đăng chap thì tuỳ vs lại đây là tác phẩm thứ hai lên mọi người thông cảm nha 💕💕>.…
Touya cầm trên tay 3 tấm vé chiếu rạp của loạt phim ăn khách Avatar 2 mới săn được háo hức hỏi người bạn trên tình bạn dưới tình yêu là Yukito: "Nè Yuki, ngày mai là chủ nhật rồi, cậu có rảnh không thì sáng mai đi xem phim Avatar 2 với mình và con bé Sakura nha?"Yukito vừa bất ngờ vừa tiếc nuối đáp lại: "Mình xin lỗi nha Touya, mai mình bận lên trường thiết kế báo tường với lớp rồi, nên để khi khác mình mời lại cậu nha."Touya nghe vậy thì vội vàng an ủi người bạn thân: "Trời không sao mà Yuki, xin lỗi tại tớ cũng quên mất là trường mình đang thi báo tường giữa các lớp với nhau... mà ngày mai cậu lên trường mấy giờ đấy?" - Touya đang tính toán lại lịch trình hôm chủ nhật của mình.Yukito vui vẻ trả lời: "Ờ tụi mình hẹn nhau lên trường lúc 9h sáng để cố gắng hoàn thành trong buổi chiều đó luôn."Ting tìng ting... tiếng chuông vang lên báo hiệu giờ ra chơi kết thúc và bắt đầu tiết học kế tiếp. 2 cậu bạn sánh bước cùng nhau đi dọc hành lang với bao ánh nhìn ngưỡng mộ từ rất nhiều cô gái. Trong mắt các nữ sinh trong trường thì cặp bạn thân Touya và Yukito là 2 nam thần mà họ muốn chinh phục nhất, vì đơn giản cả 2 đều đẹp trai, học giỏi, có thành tích thể thao vượt trội và... còn độc thân.…
VĂN ÁN Tô Ngọc đã trải qua hai mươi năm cái xuân xanh, qua một đêm trở về mùa xuân thứ mười bảy. Mang khuôn mặt mới... Cuộc sống mới... Tất cả mọi thứ đều mới mẻ với Tô Ngọc, cũng là điều cô chưa bao giờ dám nghĩ tới. Ví dụ như... Vốn quen một thân một mình, nay thoáng chốc có thêm gia đình yêu thương chăm sóc. Vốn đã tốt nghiệp đại học nay lại phải cày bừa lại những năm tháng học cấp ba. Hay vốn tưởng rằng tiền rất khó kiếm nhưng không ngờ nó lại dễ dàng đến vậy. Vậy Tô Ngọc sẽ đối phó với cuộc sống mới toanh này thế nào? Chỉ có trời biết, đất biết, không khí biết, Tô Ngọc biết... *Phân cảnh 1* -"Tô Cẩm Ngọc, lên bảng kiểm tra miệng" Tô Ngọc chậm chạp lê bước lên bảng, quay về phía cô giáo Như Hoa, vẻ mặt thành thật há to miệng. Sau đó... Không còn sau đó nữa. *Phân cảnh 2* Tô Ngọc đi học muộn, len lẻn chui vào lớp nhưng không may vẫn bị cô giáo Như Hoa phát hiện -"Tô Cẩm Ngọc, sao em lại phải lén lút như thế? Em cứ vào lớp đàng hoàng như bố em vào nhà xem nào!". Tô Ngọc vâng lời, thành khẩn xin lỗi cô giáo Như Hoa rồi đi ra ngoài, đóng cửa lớp học lại. Vài phút sau Bỗng... "rầm" một tiếng lớn. Tô Ngọc nhẹ nhàng dùng chân đạp tung cánh cửa loạng choạng đi vào, chỉ tay thẳng vào mặt cô giáo Như Hoa, giọng lè nhè. -"Bà già la sát, lại không chịu mở cửa cho ông đây à?" Sau đó... Cũng không còn sau đó nữa.…
Ngày thứ nhất nhìn thấy người đàn ông này thời điểm, hắn đẹp trai không đúc, tao nhã cực kỳ, liền Kiều Trăn đi lên phía trước, quyến rũ cổ của hắn nói, này anh chàng đẹp trai, tình một đêm sao? Ngày thứ hai gặp lại được người đàn ông này thời điểm, người đàn ông này vẫn cứ đẹp trai không đúc, tao nhã cực kỳ, chỉ bất quá hắn đưa tay ra đặt ở Kiều Trăn trước mặt nói, nhĩ hảo, ta là của ngươi ông chủ. . . . Kiều Trăn um tùm cảm thấy, đây là một bi kịch. Đây là một Tiểu Cường thụ không ngừng bị quy tắc ngầm quá trình ấm áp kịch = = Đây là một khoác Mộ Quang Chi Thành đồng nhân vỏ ngoài chữa bệnh kịch = = Đây là một nhân vật quan hệ hỗn loạn phức tạp ái tình kịch = = Này văn thụ quân thị giác, ôn nhu thân sĩ công một con, khó chịu vặn vẹo thụ một cái. Mà khi nguyên sang, mà khi đồng nhân xem. Lại, bởi vì đã thấy nhiều vặn vẹo, ngược tâm, ngược thân, yêu chết đi sống lại, tan nát cõi lòng văn. . . Liền cầu an ủi, quyết định viết cái ấm áp kịch, nơi đây không có cung đấu, âm mưu chờ chút một loạt thần kỳ gì đó, xin mời thân môn bình tĩnh quan sát. PS chữa bệnh kịch hệ tham khảo hỗn loạn ( Grey Hans hoàng gia bác sĩ chỉnh hình y sư phòng cấp cứu cố sự. . . xxx rất nhiều ), sẽ xuất hiện nội dung vở kịch tương tự, lôi người thận nhập! Xen vào không biết là cái nào, toàn bộ bằng ký ức, vì vậy thanh minh. Lại bản thân cũng không phải nghề nghiệp bác sĩ, có chuyên nghiệp tính sai lầm xin mời khảo chứng đảng lùi tán. . . Nội dung nhãn mác: mỹ kịch cường cường thiên làm nên cùng Tìm tòi then ch…
Mỗi ngày đều có nguyên liệu nấu ăn dạy ta như thế nào làm cơm每天都有食材在教我怎么做饭Tác giả: Mộng . Thiên Hàng 梦.千航 Tam đầu điểu: "Ngu xuẩn nhân loại a, không được nhổ xuống của ta lông chim, hội lãng phí linh lực ! Đem ta đầy đủ bỏ vào đi, nghe ta chỉ huy không cần lộn xộn ngươi này ngu xuẩn! Cái gì? Như vậy có thể ăn được hay không? Đương nhiên có thể! So với ngươi nếm qua gì này nọ đều mỹ vị! Ngươi này ngu xuẩn!"Trăm nước trư: "Nghe một chút của ta đề nghị đi ~ không cần lãng phí linh lực lạp ~ ngoan một chút nga ~ cái gì? Một khác chích trăm nước trư? Mỗi một chích trăm nước trư đều có chính mình đặc sắc, ngươi này ngu ngốc! Nhân loại còn phân nam nữ yêu thích đâu, chúng ta trăm nước trư sẽ không có thể phân bất đồng sao?"Thất ảnh lộc: "Ngươi làm được tốt lắm, đối đối đối, cứ như vậy làm, ngươi bổng bổng đát, hôn một cái ~ ngươi động tác điểm nhẹ a hồn đạm! Tuy rằng ta cảm thụ không đến, nhưng là ngươi cũng không thể như vậy đối đãi ta tuyệt mỹ thân thể a uy!"Từ Cố Giác An có thể thấy nguyên liệu nấu ăn linh hồn, hắn ngay tại một cái hảo đầu bếp trên đường càng chạy càng xa, thẳng đến không thể hồi đầu →_→Đường đường một cái tuần thú sư, quá thượng bị 'Thú' ghét bỏ đầu bếp kiếp sống, thống khổ nhất là, không còn có mềm mại da lông có thể cung chính mình ôm,Cố Giác An mua rất nhiều động vật trang dẹp an an ủi chính mình bị thương tâm linh, thẳng đến có một ngày, có một người mặc vào này đó xinh đẹp động lòng người động vật trang......Cố Giác An: Ngô ng…
Không biết yêu anh từ khi nào và cũng không biết bao h sẽ hết yêu anh. Khóc...... Khóc nhiều để mình cô cảm nhận cô mong 1lần thôi Anh sẽ giúp cô lau những giọt nước mắt lăn trên má..... Nước ta nói nước mắt có vị mặn như muối cô đã cảm nhận vị mặn đó mỗi ngày không phải cô yếu đuối mà là trở thành thói quen mỗi khi đêm về với sự cô đơn lạnh lẽo ....Lời của cô :Tại sao phải là em là người thay thế cho 1 hình bóng khác mỗi khi Anh buồn và cần trúc giận. Tại sao lại là em bên cạnh Anh mặc cho Anh xua đuổi. Tại sao em ngu ngốc zậy. Tại sao em sẽ là người yếu lòng bỏ qua tất cả để đỡ Anh đứng dậy mỗi lần Anh vấp ngã. Tại sao em lại là người an ủi mỗi khi Anh yếu lòng, mỏi mệt và những lần tuyệt vọng mặc cho Anh chửi mắng. Tại sao em yêu Anh không có điểm dừng. Tại sao em phải chịu tổn thương. Em đặt rất nhìu câu hỏi và cũng chỉ mình em trả lời. Anh đừng thắc mắc tại sao em lại hiểu anh đến vậy là vì em là người yêu anh nhất và là người hiểu anh nhất. Chắc do em là người đến sao cô ấy nên ông trời không ban cho em cái gọi là "Hạnh Phúc "anh nhỉ? Anh à nếu có 1ngày tình yêu em trong em dành cho anh không còn nữa vì tổn thương trong em quá nhìu. Có 1ngày em sẽ mệt mỏi và buông tay dù Anh có hối hận và tìm em thì em sẽ không cho anh tìm thấy em 1lần nữa đâu.Em là 1cô gái tốt mà đúg hk thì em sẽ tìm 1hạnh phúc cho mình sẽ không yêu 1người như anh đâu. Tạm biệt! Sao em lại phải tin vào sự chờ đợi từ em dành cho anh mà là sự vô vọng vì trong tim anh có bao h có em đâu. Đây là lần đầu viết truyện mong mọi ng th…
Thiên Di là 1,cô gái nghèo giỏi giang, xuất sắc giành được suất học bổng vào trường cấp 3 danh giá nhất thành phố. Tưởng như cuộc đời sẽ sang trang mới, nhưng thực tế lại là cơn ác mộng khác.Ngoại hình Di không nổi bật: da ngăm, dáng người gầy gò, quần áo cũ kỹGia cảnh bấp bênh: mẹ nhi đã mất từ lúc Di lên 8, ba lao động tay chân, nhưng rất yêu thương DiBước vào môi trường toàn "con nhà giàu", Di lập tức bị cô lập, bắt nạt và miệt thị ngoại hìnhNhưng... những lúc cô sắp bị đánh , có một người luôn xuất hiện đúng lúc cứu cô - Trần Minh Khang.Cậu là nam thần học bá, con trai tài phiệt, đẹp trai, nhà giàu, giỏi giangLuôn dịu dàng, hay giúp đỡ, bảo vệ Di trước đám đôngMỉm cười, an ủi, cho cô cảm giác được quan tâm thật lòng"nhưng Đi không biết "Minh Khang chính là kẻ cầm đầu đứng sau trò bắt nạtCậu ta thao túng mọi người như con rối, tạo ra "thế giới giả dối" mà ai cũng tinViệc cứu giúp Di chỉ là chiêu trò đánh bóng hình ảnh, và tên tuổi của mình"Di hoàn toàn ngây thơ, tin rằng Khang là nguời đối xử tốt duy nhất với mình buổi chiều định mệnh ấy, sau khi bị ép trực nhật một mình, lúc lặng lẽ rời trường dưới ánh hoàng hôn, Di vô tình thấy Khang đang cúi nhặt ve chai giúp một bà cụ.Ánh chiều tà nhuộm vàng dáng người cậu, nụ cười dịu dàng ấy khiến Di rung động lần đầu - tình cảm ngây dại trỗi dậy, cô nghĩ mình đã may mắn gặp được người tốt giữa đời đầy sóng gió.Cô đâu ngờ, ngay từ đầu, mọi thứ chỉ là một màn kịch hoàn hảo do chính Minh Khang đạo diễn. Nhưng trái tim cô, lại tr…
Áng Văn: "Từ cái thuở dẫn hồng hỏa khô khốc khai sơn lập địa , khi Dương quang miên man khuất lặng dưới đáy mắt vạn vật dần dà vẫn đục, trong màn đêm u uất nặng trĩu giọt mưa ấp nở, vội vàng lả tả xuống từng cành xanh vùng vẫy khoa tay múa chân loạn xạ, cành cây nhẹ nhàng lắc lư đẩy phốc đi chiếc lá vàng yếu ớt khỏi thân cây già nua sắp tàn. Chiếc lá mục rửa khẽ run rẩy dưới từng đợt nước,không phải vì từng cơn dội đập từ giọt mưa mạnh mẽ, không phải vì bóng tối âm u phủ phục cả quang trời,càng không vì đốt lửa xanh lách tách trong một hang động nhỏ. Nó rẩy bẩy vì nó đã vô tình nghe được tiếng rả rích từ không gian, đó không phải tiếng mưa rơi tầm thường, đó là lời kể truyện. Khi mà người mẹ không còn cách để vỗ về một đứa trẻ, họ sẽ kể truyện, như tiếng an ủi từ cơn mưa đến vạn vật, không dữ dội, triền miên dịu nhẹ. Cơn mưa nhỏ ấy vẽ ra sự tái sinh cho vạn vật. Cái lá vàng già nua rách rưới ấy đã chứng kiến một khoảnh khắc huyền thoại, khi mà Countryhuman quyền năng đầu tiên được ra đời bởi một câu truyện cổ tích ngắn trong một bộ lạc vô danh. Đúng vậy, mọi countryhumans trên thế giới đều được sinh ra và ban cho sức mạnh khởi nguyên từ những câu truyện cổ tích, truyền thuyết và thần thoại. Nó không nằm ở mức tôn giáo,nó là dân gian,là sự hài hòa và đặc sắc của mọi guốc gia...." Trích từ "Thần thoại khởi nguyên của Nhân Quốc"…
Nguồn: tangthuvien.comConverter: meoconlunarGiới thiệu vắn tắt: Béo không phải tội, ngốc mới là tội!Tưởng nàng tuy là có tiếng cảm giác trì độn lại hảo tính tình tiểu nhóc béo Nhưng ở bị bạn trai cùng tốt nhất chị em tốt liên thủ phản bội sau Mặc kệ tình yêu vẫn là tự tôn đều gặp nghiêm trọng thương tổn cùng đả kích Nàng đành phải mão đứng lên cuồng hạp rác đồ ăn đến an ủi bị thương tâm Kết quả tự nhiên là dáng người viên càng thêm viên, một đường cút tiến mập mạp địa ngục!Cố tình nhà nàng boss là cái được hoàn mỹ chủ nghĩa bắt buộc chứng khắc nghiệt quỷ Hướng đến liền đem trên người nàng mỡ thị nếu cái đinh trong mắt Không nhìn nổi nữa nàng vì cái bắt cá hai tay lạn già mà “Tự mình hủy diệt” hành vi Tự chủ trương đảm nhiệm khởi “Đồ ăn duy trì trật tự đội”, ép nàng sửa ăn “Con thỏ đồ ăn”Còn dùng thể trọng giảm mấy kg liền phát mấy tháng cuối năm đến lợi dụ nàng......Chán ghét! Nàng không biết là béo có cái gì không tốt, muốn hắn xen vào việc của người khác Cái gì? Luôn luôn cao ngạo lại máy xe hắn thế nhưng cùng nàng thông báo?!Má ơi! Hắn là bị dị hình phụ thân vẫn là tạp đến âm?Rõ ràng hắn đối nàng toàn thân cao thấp đều nhìn không quen, làm sao có thể thích thượng nàng?Chẳng lẽ...... Hắn là đồng tình nàng không có nam nhân yêu Quyết định hướng nàng này nhóc béo bày tỏ tình yêu, hảo trùng kiến của nàng lòng tự tin......…
Hán Việt: Hoà phản phái luyến ái hậu Tác giả: Miêu Mao Nho Edit: Quang Tửu Team Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại, HE, Tình cảm, Ngọt sủng, Xuyên thư, Thị giác nữ chủ, Đàn xuyên Văn án: Mễ Tửu gặp phải một loạt ác mộng. Ba cô là nam chính tiểu thuyết truy thê. Anh trai cô là nam chính tiểu thuyết bạch nguyệt quang. Mà bạn trai cô, lại là nam chính tiểu thuyết thế thân. Bạn trai Mễ Tửu an ủi, "Chỉ là một giấc mơ mà thôi, đừng coi trọng nó." Mễ Tửu tin, nhưng sau này ba cô thực sự mang về một nữ nhân vừa khéo léo vừa xinh đẹp, anh trai cô không tiếc giải trừ hôn ước để theo đuổi cô bé lọ lem xuất thân bình thường, mà bên cạnh cô cũng bắt đầu một cô gái trông rất giống cô. Ngay khi cô cảm thấy mọi chuyện đều diễn ra như trong giấc mơ, bạn trai cô lại làm lơ cô gái trông giống cô đang ngã trên mặt đất và cần được giúp đỡ, anh ta vẫn trước sau như một nhẹ nhàng đến bên cạnh cô,mang lên ngón tay cô chiếc nhẫn, mỉm cười hỏi: "Em muốn kiểu váy cưới nào?" Mễ Tửu cảm động bổ nhào vào vòng tay bạn trai. Cô biết, bạn trai cô không giống người khác! Các nữ phụ xuyên sách bên ngoài: "!?" Chuyện gì đang xảy ra? Sao nữ chính lại cùng vai ác ôm nhau!?…
Ừ có thể nói cuộc sống của tôi khá nhàm chán. Chán đến nỗi tôi chỉ muốn ngâm mình rồi chết lặng trong cái bồn tắm đầy nước.Và thứ đã biến tôi thành thế này không gì khác gọi là *tình yêu *Một con bé nghịch ngợm nhất nhì lớp không có khái niệm hay kinh nghiệm gì trong chuyện tình cảm. Công việc thường ngày của nó là học và chơi hết mình. Để rồi bọn ở lớp hay gọi nó là con điên mồm to :(( khá buồn ... Một ngày thứ 6 bình thường , con bạn thân của tôi chạy đến với vẻ mặt ủ rũ , nước mắt chảy đầm đìa. Tôi khá lo cho nó nên dẫn nó ra một chỗ vắng trong trường để tâm sự. Tôi : - Mày làm sao đây ? Ai làm mày ra nông nỗi này con nhỏ kia ?Nó : - Mày ạ , tao cảm thấy như mình là đứa bị bỏ lại , ảo tưởng vì những cái có định nghĩa là yêu thương.Tôi : - à ờ. M lúc nào mà chẳng thế Nó : -T thực sự rất buồn đấy và m ko an ủi t được tẹo nào. Đồ bạn đểu !Tôi : - Ai bảo m ko vào vấn đề chính cơ , tao là tao không đợi được. Nói bố ra đii.Nó : - vậy thôi được. Chính nó (T cái thằng cha hơn nó 1 tuổi đã làm cho nó bị suy sụp )Tôi sẽ nói sơ qua về anh chàng này. Có thể nói, anh này nhà giàu, tính cách cx khá hiền lành , cởi mở và có chút thú vị. Con bạn tôi thích nó từ hồi lớp 4 và đến giờ đã được 4 năm tròn. Do cách nói chuyện của anh ta làm người khác dễ hiểu lầm nên con bạn tôi đã vô tình sống trong một khoảnh khắc mơ tưởng. Và cũng chính cái mơ tưởng hão huyền đó đã làm cho tình cảm anh em bao lâu nay sụp đổ chỉ trong chốc lát. Nó buồn và khóc. Nó chỉ nhờ tôi gửi 1 lá thư dài với những từ ngữ mang t…