tâm sự💙 +soi mói💛+dìm💜 + thử thách❤
mại dô bà con ưi…
mại dô bà con ưi…
Muốn có gia đình…
Dương Tiêu - Kỷ Hiểu Phù trong Tân Ỷ Thiên 2019 có phần đáng tiếc. Không gặp được lần cuối thì ước hẹn trong mơ cũng là một sự an ủi vậy.…
Hôm nay là một ngày nắng, tươi đẹp y hệt như tương lai tôi hằng mơ tới. Có hôm qua mới có hôm nay, ngày mai muốn tốt thì hôm nay phải nỗ lực, không tự nhiên mà có khổ trước sướng sau. Lúc này khổ để trưởng thành thì may ra sau này sẽ sướng chứ cứ khổ mà không đầu óc thì cái khổ cứ mãi kéo dài trong tất cả những ngày mai còn lại của cuộc đời. Tôi luôn tự an ủi mình với suy nghĩ đó.Từ trước đến giờ, tôi luôn thực tế dù cho có chìm đắm trong bao nhiêu cuốn truyện ngôn tình, tiên hiệp. Tôi yêu chúng vì chúng đẹp nhưng cũng yêu chính mình vì mình chưa tốt. Chẳng có lúc nào tôi mộng mơ về việc mình là một lọ lem hay chàng ngốc may mắn với chú vịt vàng. Có lẽ cuộc sống khổ cực ở miền trung đã sớm cây nên một phần tự lập vững chãi trong con người tôi. Muốn có cái gì mà được tôi sẽ tự cố gắng còn không được tôi cũng tự dằn lòng để bỏ qua, ngoại trừ một lần duy nhất.Cái lần duy nhất ấy đau lắm.…
Đây là một quyển tản văn RẤT DỞ nhưng được che đậy bằng một cái bìa rất xinh bởi đội ngũ biên tập và công ty xuất bản. Do vậy mình post dần các chương của quyển này để không ai phải mua nhầm quyển sách dớ dẩm này, phí tiền, phí cả thời gian.======Một mảnh trăng - Cuốn sách được hàng vạn độc giả Hàn Quốc đồng cảm và yêu thích!Tôi muốn nói với tất thảy những "vầng trăng khuyết" trên thế gian này rằng chúng ta tuy là trăng khuyết nhưng vẫn đầy đủ vẻ đẹp. Mong các bạn đừng quá gồng mình để trở thành trăng tròn. Ánh trăng rằm tròn trịa cũng chỉ xuất hiện một ngày trong tháng mà thôi. Nó chỉ tồn tại trong thoáng chốc ngắn ngủi, vụt qua rồi biến mất.Rốt cuộc, tất cả chúng ta đều sống trong một thế giới không hoàn hảo.Một mảnh trăng - Cuốn sách an ủi những trái tim tổn thương khi trở thành người lớn.…
"Màu tím của hoa bằng lăng tượng trưng cho sự chung thủy. Mình sẽ mãi mãi không bao giờ rời xa cậu!"Xuyên suốt câu chuyện của An Hạ và Anh Vũ là một màu tím đẹp nhẹ nhàng nhưng cũng buồn man mác như màu của những đóa bằng lăng treo thành từng chùm trên cành cây mỗi độ hè về..."Thật tuyệt vì đã gặp được cậu trong những năm tháng đẹp đẽ nhấtCậu thật sự rất đáng quý với mìnhĐừng quên điều đó nhéVào một ngày thật đẹp trời nào đó, Mình sẽ gọi tên cậu một lần nữaĐến lúc ấy chúng ta sẽ lại ở bên nhauMãi mãi không bao giờ xa cách..."…
Như quy luật của tự nhiên, cây lá cần đất đá để sinh trưởng, xum xuê. Còn quả đồi mà không có cây thì bị người đời bảo là đồi trọc, thiếu sức sống. Tân mộc trụ trải qua mọi khổ đau, cay nghiệt của cuộc đời rồi lại cố sống sót trên nỗi thất vọng với chính bản thân mình. Nay tìm lại được sự an ủi cho trái tim mít ướt của mình nơi chàng trai thanh mai trúc mã dịu dàng, ôn tồn.…
Đây là câu chuyện của bạn mình, nhưng mình có cảm giác buồn của cô ấy và muốn chia sẻ cho mọi người, thật sự cô ấy rất dễ thương. Tuy không đẹp nhưng được cái rất chung thủy. Mình đăng cho mọi người đọc, có thể mọi người cùng hoàn cảnh, nhưng mình không đăng để kiếm like hay nổi tiếng, mình đăng để có thể an ủi mọi người, có thể chia sẻ với mọi người. Nếu ai copy thì làm ơn hãy để tên tác giả nha >< mình mong có thể an ủi mọi người phần nào!1 chương…
Gọi anh là nhà vì anh là nơi chở che, bảo vệ em và con khỏi những phong ba ngoài kia, là nơi cho hai ba con em tin tưởng và dựa vào.Gọi em là nhà vì em là nơi trở về, là vòng tay ấm áp lúc nào cũng sẵn sàng dang rộng an ủi và vỗ về hai bố con anh khỏi những mỏi mêt ngoài kia.Đối phương chính là nhà, là vị trí chiếm một khoảng lớn ngự trị trong trái tim mình và là một phần không thể thiếu hay thay thế.…
Tôi gặp cô ấy vào một buổi chiều thu như thế. Chỉ là vô tình. Cô đứng ở trạm xe buýt, mặc áo khoác mỏng, tóc dài buộc hờ. Không có gì quá đặc biệt, nhưng khi cô quay sang nhìn tôi, tôi lại thấy tim mình đập nhanh hơn một nhịp. Có thể là do gió lạnh, hoặc cũng có thể là do tôi hay nghĩ nhiều. Chúng tôi nói chuyện rất ít. Chỉ vài câu hỏi vu vơ về tuyến xe, về thời tiết, rồi cùng cười vì một chuyện gì đó rất nhỏ. Nhưng không hiểu sao, tôi lại nhớ rất lâu. Có những người bước qua đời mình rất nhanh, nhưng để lại cảm giác rất sâu, dù chẳng làm gì to tát. Những ngày sau đó, tôi thường đi bộ nhiều hơn. Tôi cố tình đi qua những con phố có nhiều cây, qua những quán cà phê cũ, qua nơi tôi đã gặp cô. Tôi không chắc mình mong chờ điều gì, chỉ biết là mỗi chiều thu trôi qua đều mang theo một cảm giác vừa buồn vừa đẹp. Thủ đô lúc này thật lạ, ban ngày thì đông đúc, nhưng tối đến lại dịu dàng. Ánh đèn vàng trải dài trên vỉa hè, tiếng lá khô bị giẫm dưới chân nghe rất khẽ. Tôi đi một mình, nhưng không thấy cô đơn lắm. Có lẽ vì mùa thu làm người ta dễ chấp nhận những khoảng trống trong lòng hơn. Rồi một hôm, tôi lại gặp cô. Vẫn ở con phố đó, vẫn gió thu mát nhẹ. Lần này chúng tôi ngồi xuống nói chuyện lâu hơn. Cô kể vài điều về cuộc sống, về những mệt mỏi rất bình thường. Tôi nghe, không biết phải an ủi thế nào, chỉ gật đầu. Nhưng cô cười, nói rằng chỉ cần có người nghe là đủ.Mùa thu rồi cũng sẽ qua. Tôi biết điều đó. Lá sẽ rụng hết, gió sẽ lạnh hơn, và thành phố sẽ lại vội vàng như cũ. Tôi và cô c…
Tôi là Nguyễn Ánh Vân, một cô gái đam mê mãnh liệt với tình yêu. Trong đầu luôn hằng mong ước một tình yêu trong sáng, hoặc có khi cháy bỏng ở thời cấp 3. Nhưng hễ tôi thích ai là người đó lại có crush hoặc người yêu.Và tôi có một biệt danh là "Thần Cupid". Tôi bắt đầu ngẫm nghĩ, và tính toán, chẳng biết đến bao giờ mới tìm thấy được "Nữ thần Psyche" của mình đây....Sau một thời gian tìm kiếm tình yêu. Kết quả lại rơi vào hố tình của Trần Võ Thành Công, trên trường là lớp trưởng của cô, ra khỏi trường là bạn thân nối khố, về nhà là "chị dâu". Ý trời hả? Khứa này phải là "chị dâu" của cô chứ?Là sao zị mấy ní ưi???? Cíu em.…
anh an ủi em đi, vì ai đó cũng chẳng cần anh như em lúc này...…
Tạo lại cái Fic này do mấy Fic kia bị sai và chậm triến độ T/G:Li Yuto Và Yuki…
Trong thế giới nơi quyền lực cấp bậc rõ ràng, có hai con người lạc loài tìm thấy nhau rồi vụn về trao nhau hơi ấm. Thanh An vốn là một Alpha, nhưng anh luôn chán ghét chính dòng máu đang chảy trong mình. Rồi một ngày, anh gặp Thiên An dưới nền trời trong vắt buổi ban trưa, cậu ấy là Beta chưa phân hoá, bị trêu chọc, khinh thường là "kẻ lạc loài" nhưng chẳng ai biết cậu sẽ phân hoá thành Enigma.…
đây là câu truyện kể về cuộc sống của một người mắc hội chứng tự kỷ và anh ta đã tưởng tượng ra một người bạn trai và hay gọi người ấy là "anh hai", bởi vì anh ta đã coi "anh hai" là nhân cách thứ hai của mình. câu truyện này cũng là kể về chính cuộc đời của tác giả khi mà anh đã phát điên vì phải ở trong nhà quá lâu vì bệnh dịch covid 19, và niềm an ủi duy nhất đối với anh đó chính là "anh hai"…
Trong nhưng lúc cảm xúc tiêu cực xuất hiện nhiều nhất, mình muốn có 1 nơi để xả nhưng suy nghĩ tiêu cực này, để ko tổn thương ai và cũng để giữ lấy chút tôn nghiêm nhỏ bé này. Mọi người nếu thấy nhưng lời này ít nhất xuất hiện trong tâm trí dù 1 lần duy nhất, đừng ngại chia sẻ câu truyện uất ức của mình vào phần bình luận, để mn cũng sẽ chia và thấu hiểu, an ủi nhau nào,, nếu ko ai cần bạn, bạn vẫn có tôi...…
Cùng bên nhau... Cùng vui cười với nhau... Cùng than khóc an ủi nhau... Em nguyện cùng anh đi đến cuối con đường dài. _____________ Ngày X tháng Y năm Z Hạ Vy…
Những chuyện ngắn hoặc tản văn mình thích và sưu tầm…
Đơn giản đây chỉ là 1 vài chương tâm sự nhẹ nhàng theo quan điểm cá nhân tôi với cuộc sống. Tôi muốn chia sẻ cảm nhận này đến mọi người, biết đâu được sẽ có người giống tôi , nghĩ giống tôi , sống giống tôi nhưng vẫn chưa tìm được những trái tim như nhau. Thì hãy xem như đây là nơi cho mọi người sẻ chia xúc cảm, cùng nhau an ủi, cùng nhau đưa lời khuyên chân thành, san sẻ nhiệt huyết cho những trái tim thiếu thốn , các bạn nhé!…
chỉ vài cuộc tâm sự với kể chuyện nhỏ thôi, ai phiền thì có thể bỏ qua…