[Triệu-Duyên] Cùng nhau vượt qua
Cùng nhau đọc truyện nhaa…
Cùng nhau đọc truyện nhaa…
Cuộc đời vốn lắm bất công với em…
Author: Phương Ngọc Tên truyện : Thanh Xuân Của Tôi Mang Tên EmNhân vật: Tuấn Chung Quốc , Kim Tại Hưởng , Phác Chí Mẫn , Trịnh Hạo Thạc , Mẫn Doãn Khởi , Kim Thạc Trấn , Kim Nam TuấnThể loại : Đam mĩ , ngược tâm, hắc bangTình trạng : đang ra.Văn án:Yêu em, Tôi đau thấu tâm can Hận em , tôi hận đến sương tủy Giết em , tôi không làm được Dù đau , dù khổ , dù có phải chờ đợi đến khi trái tim này ngừng đập , dòng máu này ngừng chảy thì xin em hãy nhớ rằng trái tim này vẫn luôn vì em mà loạn nhịp bởi vì tôi yêu em, thanh xuân này của tôi mang tên em!Rating : TWarning: tác phẩm có vài chi tiết cẩu huyết , bi thảm , không phù hợp với những bạn thích bị tiểu đường nên mong mọi người cân nhắc kĩ trước khi lọt hốTác phẩm được tạo ra chỉ nhằm mục đích giải trí, thỏa mãn nhu cầu riêng của bản thân tác giả ác , hoàn toàn phi lợi nhuận Cảm ơn mọi người!!!!* cúi đầu 90°*…
NƠI NHẬN DESIGN BÌA NGÔN ĐAM BÁCH, QUOTE ☆…
BANGPINK ❤VsooJirose Sujen Kookliz…
họ nói, anh là tên côn đồ xấu xa nhưng họ đâu biết tên côn đồ đó đã dùng cả tính mạng của mình để nuôi lớn cậu. c: ooc, fanfic, incest ( cùng mẹ khác cha ), niên hạ hơn nhau 7 tuổi, khao khát tình thương côn đồ về sau hoàn lương cứng miệng thụ x cún mít ướt điên điên khùng khùng chiếm hữu cực đoan công, nuôi dưỡng, he. warning: incest, thụ về sau bị tai nạn lao động mang tật ở chân.…
Still with you…
ai cũng cảnh báo em tránh xa anh…
Tác giả: Mễ HoaGiới thiệu:Hai nghìn năm trước, Thân Liễu công, thiên quan Đại Tần đã vớt tôi ra từ thi ao.*Thiên quan: là một chức quan của Trung Quốc thời cổ đại.*Công: (Từ cũ) tước cao nhất trong bậc thang chức tước hàng quan lại thời phong kiến (công, hầu, bá, tử, nam).Ông ấy nói: "Nhóc con, vận mệnh Đại Tần sắp tận, ngươi đi đi!"Hai nghìn năm sau, thành phố đèn đuốc sáng trưng, tôi mở một cửa hàng đồ tang lễ ngay góc phố, nói với đứa cháu trai nhỏ: "Con không thể mãi dựa vào cô, sẽ có một ngày cô phải trở về nơi mình thuộc về.""Cô muốn trở về đâu?""Dận Đô.""Dận Đô ở đâu ạ?""Tần Thời Tây Nam."…
Cuộc đời với tôi là một màu đen vô tận. Nó tràn ngập bởi sự mất mát, thiếu tình thương, lo sợ....Nhưng rồi ngày tôi gặp cậu thế giới nơi tôi đã thay đổi hoàn toàn-----------------Không chắc có hay hay không nên mọi người đọc cho mình ý kiến nha…
Thẩm Tư là cái người thường, quá bình thường sinh hoạt, thẳng đến có một ngày, vô hạn lưu thế giới hỏng mất, cầu sinh giả toàn bộ trở lại hiện thực, nhấc lên một mảnh gợn sóng.Hắn ôn nhu hàng xóm tiểu ca là dị thế giới Quang Minh thần, tín ngưỡng chi cường có thể lay động thế giới quy tắc.Hắn cảm tình không tồi phát tiểu là liền quỷ thần đều sợ hãi sát thần, nghe đồn một cái so một cái đáng sợ.Hắn chưa bao giờ đã gặp mặt phương xa biểu đệ là vô hạn lưu thế giới Boss, thống lĩnh vô số quỷ quái.Người thường Thẩm Tư:???Người vây xem mọi người: Cùng nhiều như vậy đại lão có quan hệ, hắn nhất định là che giấu cường đại nhất lão!Vì thế......Quang Minh thần xã phát ra mời, thần long đội chính diện tiếp xúc, ám hắc hiệp hội biểu hiện thành ý...... Vô số tổ chức bắt đầu tranh thủ Thẩm Tư gia nhập.Thẩm Tư: Chờ một chút! Ta thật sự chỉ là cái người thường a!Mọi người: Đại lão thật sự là quá khiêm tốn!…
Đây sẽ là nơi tui ngẫu hứng thích gì viết đó =)), couple cũng là ngẫu hứng luôn :))…
Shortchap hoặc Longchap tùy hứng au :))…
Tittle: HanahakiAuthor: Kinoshita KanaCategory: twoshort, BG, tình cảmStatus: FinishedSummary:" Hanahaki disease là một căn bệnh sinh ra từ những mối đơn phương; lồng ngực của người bệnh sẽ sản sinh ra những cánh hoa và tự giải phóng chúng ra theo đường miệng - như nôn, hoặc ho, trong suốt thời gian bị giày vò trong thứ tình cảm không bao giờ được hồi đáp ấy.Hanahaki khá hiếm gặp, với tỉ lệ là một trên một trăm ngàn người.Bệnh có thể được chữa khỏi nhờ phẫu thuật, nhưng tất cả những xúc cảm nồng nhiệt kia cũng sẽ biến mất theo đó.Có một cách khác cũng có thể chữa khỏi căn bệnh này, đó là khi tình cảm của 'người bệnh' được đáp lại.Nhưng nếu hanahaki mãi mãi không được chữa lành, 'người bệnh' sẽ chết. "…
Fic về Jensoo . Cô nàng Jennie từ một nơi xa chuyển đến học trường trung học có danh tiếng tên là BlingSchool và .....…
Trọng sinh tại Harry Potter thế giới, dẫn chúng ta cảm nhận thế giới này ma pháp kỳ diệu .Không ai cảm thấy Vu Sư quá yếu đuối sao ? Cùng người phàm không khác mấy thân thể tư chất , khoảng cách khá gần ma trượng công kích khoảng cách , phong bế đích tư tưởng cùng xã hội quần thể ,chỉ cần một tên tay súng bắn tỉa là có thể nháy mắt giết một mảng lớn ! đây là một ma pháp văn minh quật khởi đích chuyện xưa , đây là một tên chuyển kiếp hậu Vu Sư tìm đường cứu thế giớiNguồn : Tàng Thư Viện( http://www.tangthuvien.vn/forum/showthread.php?t=145289)…
Hán Việt: Xuyên thành lục trà nữ phối chi hậu [ xuyên thư ]Tác giả: Tiểu Tây BốiTình trạng: Hoàn thànhSố chương: 107Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại , HE , Tình cảm , Ngọt sủng , Xuyên thư , Nữ phụ , Giới giải trí , Nhẹ nhàng , 1v1----------------------------------------[Văn Án]Sau khi xuyên thành nữ phụ pháo hôi trà xanh trong sách, Cố Nại tính toán.....Không dựa vào nam nhân mà dựa vào chính mìnhKhông phá hư cốt truyệnĐạt đến đỉnh cao trong giới giải tríChính là không có ai nói cho nàng biết, tự biến mình thành trà xanh trước mặt nam chủ, nàng lại không thể duy trì bộ mặt trà xanh của mình.Cố Nại chỉ có thể phát huy kỹ năng trà xanh của chính mình, thật cẩn thận không đi tìm đường chết.Chỉ là, ảnh đế đại nhân cùng với trong sách không giống nhau?Ngay từ đầu ---------------------Ảnh đế đại nhân tay cầm thuốc lá: "Cố Nại? Có quen biết a, một nữ nhân thích làm bộ làm tịch, kẻ điên mới thích nàng ta"Sau lại --------------------------"Nại Nại, buổi tối hôm nay ngươi tự mình ngủ, sợ hãi liền gọi cho ta, ngủ không cần đá chăn.""Nại Nại, ngày mai ta muốn đi đóng phim, không được câu dẫn nam nhân khác.""Nại Nại thật đáng yêu"------------------------------------------------------------------"Nại Nại biệt thự gần bờ biển ta mua cho ngươi""Nại Nại, viên kim cương kia ngươi muốn sao?"........................…
"Đứng trên đỉnh tòa nhà "trầm cảm", nhìn về bốn phía xung quanh, mình thấy những đứa trẻ giống mình cũng đứng trên những toà nhà của chúng. Có đứa lảo đảo rơi, có đứa tự mình rơi, có đứa cứ mấp mé chân ở thành lan can bên ấy....Đứng trên đỉnh tòa nhà "trầm cảm", mình lao đầu xuống, biến mất trong đám mây đen che mất tầm nhìn."…
Một ngày buồn chán sinh ra một câu chuyện nhạt nhẽo…