Người đó phải là anh
- "when I lose myself I think of you" -…
- "when I lose myself I think of you" -…
Chuyện kể về 3 người bạn thân chết bởi vì khi leo núi trượt chân ngã xuống vực sâu và được xuyên không vào thế giới countryhumans.Họ bị tách ra và ngất đi.Khi tỉnh lại thì họ biết mình bị xuyên không vào thời chiến tranh và bị tách ra mỗi người 1 nơi.Họ sẽ ra sao và còn có thể gặp lại nhau không????...Chú ý: Đây là bộ đầu tiên của mình nên có gì sai xót thì xin mọi người cứ chửi hay ném gạch mình. Mình sẽ cố gắng làm cho nó hay hơn.…
Well, viết khi có hứng thôi =)))…
Mình trải lòng mình trên từng câu chữ...P/s: đây là tổng hợp những bài mình đã viết trên facebook của cá nhân, đem về đây gom tụ thành góc nhỏ cuộc đời ❤…
Khi con người ta bị thời gian ăn mòn đi, mọi thứ đều có thể vơi bớt... Như những năm tháng bên nhau của họ là một điển hình. Họ đã cùng nhau sống trên thế giới này, cùng nhau tô vẽ mọi thứ bằng sắc thu năm nào, cùng nhau trải qua những phút giây dù bực dọc, khó khăn, hân hoan, hay đơn giản chỉ là muốn tìm về nhau sự bình yên. Nơi mà một con người bất chợt vấp ngã, sẽ có tận 4 cánh tay khác luôn luôn giang rộng giúp đỡ... Đúng vậy, cùng với sự ngây ngô đó họ đã từng trải với nhau về khái niệm được gọi là "hạnh phúc" bằng chính sự ngây ngô ngày đó... Ngày mà tiếng lòng con tim chẳng cần ồn ào hay náo nhiệt để cảm thấy sự hạnh phúc, hay đơn giản hơn chỉ là ngày mà họ cùng nói, cùng cười ... Và hai từ "mãi mãi" chẳng có gì là xa vời, dẫu mai này thời gian có xóa nhòa đi những cảm xúc đó, những cảm xúc của năm chiếc lá năm nào nằm dài trên sân... Chỉ để đợi chờ ngày được bên nhau, dẫu chỉ một lần... Một lần cuối... Như thế cũng đủ cho chúng tôi nói : "Đó chính là mãi mãi!"-Game Start-When you live for yourself...…
Trước khi bạn bắt đầu, có một điều tôi muốn bạn biết....Series này là một hành trình. Và mọi hành trình đều có điểm xuất phát.Những dòng đầu tiên bạn sắp đọc, được viết ra từ đáy vực thẳm. Chúng thô ráp, đau đớn, và đôi chỗ có thể vụng về. Tôi đã quyết định giữ nguyên như một bản ghi chép trung thực nhất về trạng thái tinh thần của tôi ở thời điểm ấy.Không có sự trau chuốt hoàn hảo ở đây. Hãy tìm kiếm sự thật. Và hãy theo dõi hành trình ấy dần dần thay đổi qua từng chương, từng câu chữ. Sự thay đổi trong văn phong chính là bản đồ cho sự hồi phục của tôi, là vết sẹo đánh dấu cho trận chiến dài hơi mà tôi phải tham gia cho đến hiện tại.Tôi giữ lại, vì tôi tin rằng vẻ đẹp thực sự nằm ở sự chân thực, chứ không phải sự hoàn hảo.…
Park Jeong-su, một anh hùng đã cứu thế giới trong thế giới khác với một tư tưởng duy nhất là trả thù Kim Min-soo. Tuy anh đã tự cứu mình, nhưng không thể cứu được thế giới và quyết định giết những anh hùng đã phá hủy thế giới của mình.Câu chuyện này là về một thực tế lạnh lẽo không có kết thúc viên mãn, và về một anh hùng giết chết những anh hùng khác.…
Tình bạn và tình yêu đều mập mờ giữa một ranh giới... Liệu có ai đó đủ can đảm để có thể vượt qua ranh giới mong manh đó để giữ lấy thứ mình muốn?…
chuyện viết về cuộc sống thường ngày của 2 nhóm nhạc khi họ được nghỉ cùng một nơi, nhà cạnh nhau và điều đặc biệt là họ không nghỉ ở Hàn Quốc nha! Bắt đầu câu chuyện thôi!!!!!!!!!!!!…
Nhẹ nhàng, tình cảm, thanh xuân vườn trường…
Tổng hợp những giây phút xàm xí của đại tỷ đây, trong giây ảo tưởng ngắn ngủi đã tự biên tự diễn. BASED ON A TRUE STORY...…
Câu chuyện dành cho một thằng bạn của tớ.... Tớ chỉ muốn nói với hắn ta rằng " Tks cậu nhiều lắm"…
Một câu chuyện thần thoại cũ rích, về một vị thần tên Prometheus đã đem lửa xuống cho loài người như thế nào...Nhưng liệu câu chuyện có dừng lại ở đó?Keywords: Greek's myths | friendship (or something more) | love (or something more) | action | fantasy | author đang cố gắng tỏ ra nguy hiểmLưu ý: Đây là một câu chuyện không có thật, nếu trùng hợp thì coi như fanfic.Des by me…
- Ritsu-kun, mình đang đi đâu vậy?- Đếch biết.- Ritsu này, cậu không thuộc câu lạc bộ này mà sao cứ đến hoài vậy?- Hỏi Ông Giời ấy.- Ritsu, thôi vứt lòng tự trọng của mình cho cây kem đi.- Hem nhe.- Ritsucchi, cậu đang làm gì đấy?- Nhìn zú Đỏ.Câu chuyện về một lũ khờ._Hoshi_- My stories are always weird, so you know what to do =))- Click back if you don't like it.…
Hi ! Chào mừng các bạn đã đến với trang của Thảo. Hi vọng bạn có thể tìm kiếm được một vài điều thú vị quanh đây <3…
The West - một nơi bị cả xã hội ghê tởm và ruồng bỏ, cư dân ở đó thường bị chê cười, nói xấu hay thậm chí bị đánh đập, hành hạ cả về thể xác và tinh thần. Tất cả bọn họ bị cấm giao tiếp với xã hội ngoài kia, bị coi như con thú vô dụng chẳng làm được gì ngoài ăn hại. Nhưng dù là vậy, họ không buồn mà thậm chí còn cười vào thực tại đó, dù là tận đáy của vực thẳm nhưng sẽ có những lúc họ đoàn kết và tỏa sáng trong bóng tối của cái địa ngục này.…
Chúng ta thường dễ tin người, bởi họ chưa bao giờ lừa dối chúng ta. Nhưng, như người ta nói, điều đau khổ nhất về sự phản bội là nó không bao giờ tới từ kẻ thù của chúng ta.Máu sẽ phải đổ. Nước mắt sẽ phải rơi. Sáu con người, sáu sinh mạng, sáu cá thể riêng biệt. Sự khác biệt giữa quá khứ, hiện tại và tương lai chỉ là một ảo tưởng dai dẳng đến ngoan cố. Rốt cuộc, ai là người bị ám ảnh bởi quá khứ? Ai là người sẽ sẵn sàng ra tay giết hết tất cả để thoả mãn ước nguyện của bản thân?"Bọn nó chỉ là những quân cờ để tao có thể thực hiện kế hoạch này thôi!""Tao muốn mày chứng kiến cảnh những người mày yêu thương ra đi mãi mãi.""Mày thích món quà tao tặng mày chứ? Tuyệt vời phải không nào?"Số phận của sáu cá thể này dựa vào sự lựa chọn của các bạn. Kết thúc đau buồn hay hạnh phúc mãi mãi về sau?…
Tạm biệt cậu, Ánh Nắng!…
Tôi là hitomi hoshino . Tôi ghét đi học thích ngủ nướng và chọc phá kẻ khác. Tôi cực kì thích sao vì nó trùng với tên tui (:3) Hôm nay là ngày tôi đến ngôi trường tên shine. Nhưng tôi đã gặp ... ( Lần thứ 1 viết truyện nhưng chưa hay lắm mong mọi người thông cảm, cho tác giả ý kiến nhé!). Muốn biết về câu chuyện thì đọc xem nhé ! " Nếu như không có anh bên cạnh em sẽ không thể như bây giờ, hạnh phúc do anh và em tạo nên xin anh đừng..."…
Đây là những dòng mình lục lại được từ Tumblr cũ của mình, trên đấy như nhật kí riêng vậy. Mình lọc lại nhét vào đây thôi, văn chương đầu cấp 3 nên còn dở lắm, các bạn thông cảm nha *haha*-------Tất cả đều do mình viết nên, đều là tâm tư suy nghĩ của mình, là những cảm xúc thật.Mong các bạn KHÔNG dùng lời lẽ kém văn hoá khi bình luận, và KHÔNG mang đi chỗ khác (khi chưa xin phép), hãy tôn trọng người viết! Xin chân thành cảm ơn các bạn đã quan tâm. - Từ Nguyệt Hạ.-------Tái bút: Vì đây là tự truyện nên tốc độ có chương kế sẽ rất chậm, mong các bạn có quan tâm hãy kiên nhẫn nhé! Hạ Hạ mình cảm ơn các bạn nhiều!…