[Seongtak] Ngẫu hứng
"sắc dục là tệ nạn, nhưng mặt seongje thì búng ra cả tá thứ còn kinh khủng hơn chữ tệ nạn"…
"sắc dục là tệ nạn, nhưng mặt seongje thì búng ra cả tá thứ còn kinh khủng hơn chữ tệ nạn"…
Ngọt, dễ thương…
Hạnh phúc đâu phải chỉ cần anh luôn bên em là đủEm cũng là con gái, cũng chạnh lòng khi thấy mình yêu nhau mà không thể nói ra chứVà cũng bởi vì....Không phải là em không tin tưởng, mà sợ hãi tin tưởng, sợ hãi sự kì vọng của mình sẽ biến thành thất vọng....…
Tôi sẽ đợi em…
(Dựa trên hình tượng về người Hải dương - Gypsies(Gypsy) có thật. Bối cảnh pha tạp không rõ ràng, nên không tái hiện đúng lịch sử đâu nha)- Em là ai?Trong một thoáng, chỉ lướt qua. Chợ sầm uất náo nhiệt, những cô gái mặc xường xám, áo dài, váy tây, những quý ông và quý bà...một thời hỗn loạn đầy đen tối của Sài Gòn - như là Thượng Hải, Mọi cảnh tượng đều như bao phủ bởi thước phim đen trắng, giãy giụa cùng cực trong những điều cũ rích.Đã gần chục năm qua.Tôi là kẻ ghi lại những khoảnh khắc đầy biến động của Sài Gòn, có lúc là cả Thượng Hải.Trong khoảnh khắc nhanh chóng vánh trên con phố, hàng tơ lụa vượt biển tới đây bày bán đang ngả trong gió - nơi mà tôi đang cố lưu nó trong bức tranh của tôi - cơn gió thổi tung bay những thước vải yếu đuối. Mười năm qua, đã không thể quên, mười năm qua, đã không thể bỏ nó đi khỏi trí óc bị ám ảnh, hôm nay - đã không thể nhầm lẫn: Nếu như tôi đã thấy điều lướt qua khoảnh khắc ấy? Chỉ mỗi đôi mắt, phần còn lại của gương mặt đều bị sự yếu đuối của những thứ xung quanh - sự gập ghềnh của thước lụa bị tôi cho là yếu đuối ấy che giấu. Tôi đứng bất động như thời gian ngừng trôi, khoảnh khắc ấy: Tôi đã thấy em. Tôi chắc chắn, tôi đã thấy em, đôi mắt ấy không thể là ai khác, chính em - một Gypsies tôi gặp 10 năm trước.…
- Nè nhóc con, đừng có cố tiếp cận tôi nữa. Tôi chắc chắn sẽ không yêu cô đâu, có chút liêm sỉ đi.Hắn nói câu đó, sắc mặt nhăn nhó như khỉ đớp phải ớt.- Tiếp cận? Anh nghĩ tôi làm thế vì yêu anh á?Nó ngạc nhiên nhìn hắn.- Còn có thể khác.Hắn kiêu ngạo đáp, nhìn nó bằng nửa con mắt khiến nó rất rất muốn phi thẳng cái dép vào mặt hắn. Nhưng nó tiếc cái dép nên thôi.- Anh cho tôi vay tiền được không?- Làm gì?- Đi chuyển giới, để anh khỏi hoang tưởng. Tôi điên sao mà yêu anh.Nó bĩu môi.- À mà này, tôi mà là con trai thì anh chỉ có nước xách dép cho tôi thôi. Đây là câu chuyện về một tên hoang tưởng, bệnh hoạn, điên khùng và một cô nàng tomboy thông minh, cá tính.…
Ở nhà họ Lý, cậu hai Lý nổi tiếng nghiêm khắc, ai làm sai là ăn đòn.Chỉ có Liễu Mẫn Tích - thằng nhỏ hậu đậu, bị đánh suốt mà vẫn chưa bị đuổi.Đánh riết thành thói quen, mắng riết lại thành... thương lúc nào không hay.Một chuyện tình "mông ê nhưng lòng ấm" bắt đầu từ những cú roi thơm mùi yêu dấu.…
Vào thì biết hihi…
FA sml…
Hán Việt: Tỷ tỷ mạo sung ngã thành liễu đại lão đích bạch nguyệt quangTác giả: Minh Quế Tái TửuEdit: Thỏ chấm chấm chấmEdit chưa có được sự đồng ý của tác giả nên không sử dụng với mục đích phi lợi nhuận. Vui lòng xin phép khi reup.(Mình đã xin phép @tieumanthau67Để mần thêm tý thôi..Đọc không kịp edit luôn nên làm liều...)Mong được mọi người ủng hộ. Mình là tay ngang. Có nhiều chỗ không hiểu lắm mình sẽ để nguyên bản convert. *Tạ đường mười lăm tuổi khi với sóng thần trung cứu nàng thích thiếu niên, thiếu niên hứa hẹn sau khi lớn lên sẽ cưới nàng.Nhưng kiêu ngạo thiếu niên lớn lên, trở thành tối tăm lãnh ngạnh, chỉ đối một người nhu tình lục tổng sau.Muốn cưới người, lại không phải nàng.Nàng trơ mắt nhìn tỷ tỷ giả mạo chính mình, cùng hắn đính hôn, mà chính mình thành muốn chặn ngang một chân ác độc nữ nhân.*Một lần nữa trở lại mười lăm tuổi, tạ đường quyết định nửa năm sau kia tràng sóng thần trung liền dứt khoát không cần cứu lục ngày, làm hắn tự sinh tự diệt tính!Nhưng một ngày nào đó đi học, hành lang bỗng nhiên nghị luận sôi nổi, tiếp theo, sở hữu đồng học bị hư hao hai bên, sôi nổi nhường đường.Bệnh nặng chưa lành, sắc mặt còn tái nhợt lục ngày từ cuối đi tới.Tạ đường thấy tỷ tỷ trong nháy mắt sáng lên thần sắc, cảm thấy không thú vị, xoay người muốn chạy.Nhưng lúc này đây, tỷ tỷ tha thiết ước mơ hai đời lục ngày, thế nhưng bắt lấy chính là tay mình.*Làm một suốt đêm hỗn độn về đời trước mộng lục ngày thực ủy khuất, đợi một đêm, xối một đêm vũ, mau đố…
Bác sĩ Lăng....anh hệt như một đóa hướng dương vậy, nở rộ và rực rỡ, đem trái tim đầy hận thù của tôi bao bọc đến ấm ápTiểu Việt của tôi, người khác nói em lãnh đạm, nói em vô tình...nhưng tôi chỉ thấy một tiểu Việt hồn nhiên, đáng yêu và trong sángMƯỢN CÁI TÊN AAAAA…
Sự Ham muốn bên trong mỗi con người đều là tâm ma có những người giải trừ được không phải vì họ giỏi có đôi khi họ chưa gặp được người mình che chở.khi họ đã gặp được người đó tâm ma của họ sẽ trỗi dậy nếu tâm tính họ có thể chống trọi lại tâm ma họ sẽ tâm thiền tịnh ái còn khi họ đã rơi vào biển tình rồi thì có là tâm tính họ cũng không màn.cô ấy đến gặp anh chỉ để nhìn anh từ sau. anh đi lướt qua cô nụ cười cay đắng nở trên môi đôi mắt anh là hình bóng của cô ngày nào. giờ cô sẽ gọi anh một tiếng " thầy " anh khách sao giữ lễ nghĩ hơi gật đầu chào cô bằng 2 chữ " thí chủ ".cô không đến để kêu gọi anh hoàn tục cô chỉ là đến nhìn anh một chút trong giây phút cuối đời...…
tác giả: hp không phải nhân thú, no furry động vật 100% cute đáng yêu. dại trai 😔không có reup nha babe àa 😠😠…
Một bộ liên quan tới [ Năm ấy hoa mai không nở ] Cp: Tiết Dương x Hiểu Tinh Trần(Nhân vật không thuộc về tôi) Author: sin…
"Minh Tuyết Sam cô ấy là vợ tôi,các ngươi đừng mơ sẽ được động vào,ngắm ư?Đừng ảo tưởng,vợ yêu nhỉ?!"Có lúc anh lại nói:"Bảo Bối ngoan,đừng giận anh nữa,em cứ giận anh như thế anh không chịu đựng được đâu,đến lúc đó anh không chắc mình sẽ làm gì em!"Đấy đấy,cứ mỗi lần như thế cô bé thỏ trắng Tiểu Tuyết của chúng ta lại bị anh "dạy dỗ "cho một trận,cuối cùng,cô muốn tiếp tục giận cũng không được."Vì yêu em nên anh sẽ không động vào em khi em chưa thật sự chấp nhận anh"Rồi anh kéo cô nằm trong vòng tay mình,nhắm đôi mắt lại"Nhưng anh không nói rằng mình sẽ không ôm em khi ngủ"Người đàn ông này cứ liên tục" dụ dỗ" tiểu bảo bối đáng yêu nhà chúng ta cho đến khi tiểu bảo bối thật sự rơi vào dòng xoáy của tình yêu.Tiểu Tuyết có thật sự khẳng định được tình cảm của mình chưa người ấy chính là người sẽ khiến cô đau khổ?Là người khiến cô tổn thương khi chính cô không phải người sẽ gánh chịu?"Dương Phong làm tổn thương tôi,anh ấy chán ghét tôi,thù hận tôi,tôi không quan tâm.Tôi chỉ biết tôi yêu anh ấy,yêu rất nhiều.Trên đời này ngoài Dương Phong tôi không cần thêm bất cứ ai nữa."..........."Nếu anh trong lúc bị thù hận điều khiển làm lu mờ mà ra tay giết chết em thì em có hận anh ?"-Dương Phong siết chặt vai Tiểu Tuyết,ánh mắt đau khổ lộ nỗi buồn và sự dằn vặt khôn nguôi.Tiểu Tuyết ôm chặt anh,rút vào lồng ngực rắn rỏi ấy."Em không hận anh vì em biết anh sẽ không bao giờ làm hại đến em."Tình yêu có thực sự tồn tại giữa anh và cô bé thỏ trắng đáng yêu ấy?Nếu trong lúc lầm lỡ ra tay gi…