Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Tác giả: Chung Vãn HạSố chương: 76 chương chính chuyện (nhà thodeono) + 14 ngoại truyện【Hướng chữa lành cứu rỗi ấm áp, không phải ngọt sủng thuần túy không sóng gió】Bề ngoài: Phát thanh viên tin tức điềm đạm nho nhã (thụ) × Trưởng khoa Đông y nhạt nhẽo, cấm dục (công)Thực tế: CV nổi tiếng quyến rũ (thụ) × Điên cuồng, khát máu, dục vọng chiếm hữu cao (công).*Ba vị "tai to mặt lớn" của bệnh viện tỉnh: - Lão cổ hủ khoa ngoại thần kinh: 《Bé nhõng nhẽo nhà bác sĩ Lương》 - Nhà tu khổ hạnh của khoa Đông y : 《 Sau khi kết hôn chớp nhoáng với bác sĩ Từ》 - Đại ma đầu khoa cấp cứu: 《Tan làm đừng về nhà với bác sĩ Chung》…
Khi ánh nắng len lỏi qua từng cành cây, cũng là lúc những mảnh ghép định mệnh bắt đầu xích lại gần nhau.Đến đây để cùng LeviHan chữa lành trái tim nhaa…
Levi Ackerman x OC x Hange Zoë|Đồng nhân Attack on Titan / 進撃の巨人/Shingeki no Kyojin|𝑽𝒂̆𝒏 𝒂́𝒏Lê thân thể toàn những vết thương, toàn thân tôi đau nhức, chân tôi hình như đã gãy sau cú nhảy xuống từ trên cao. Tôi bò trên vũng máu nóng, cố gắng phát ra những âm thanh yếu ớt."Cứu...tôi..."Tiếng ngựa dồn dập từ xa vọng lại kèm những tiếng uỳnh uỳnh, mặt đất rung chuyển. Hình như nó lại đến rồi. Mắt tôi nhắm nghiền "Không được... Còn chưa gặp được anh ấy... Mình không thể chết..."Cơn đau xé toạc cơ thể tôi làm tôi không có cả động lực để sợ hãi.Tôi bị nhấc bổng lên bởi 1 bàn tay khổng lồ. Sức mạnh khủng khiếp làm tôi thấy như từng khớp xương của mình sắp bị nghiền nát thành từng mảnh. Xong rồi ! Phen này tôi sẽ đi chầu diêm vương trước khi gặp được người tôi yêu nhất mất "Binh trưởng... Cứu em..." Con titan trước mặt tôi trông có vẻ vô tri, nó đang nhìn tôi, ngoác miệng ra cười, hàm răng của nó to đến nỗi 1 chiếc răng cửa đã to gần bằng cả cái mặt tôi rồi. Tôi nhắm nghiền mắt, chờ đợi cái chết. Biết ngay mà, xuyên đến ngoài tường thành thì chỉ có đường chết. Tạm biệt Levi, có lẽ em không đợi được nữa rồi .Nhưng tôi cứ đợi mãi, cái chết không tới. Hay là tôi đã chết? Tôi cũng không biết. Tôi hé mắt "Đây là thiên đường ư?" tôi thầm nghĩMột bóng dáng nhỏ bé thân thuộc đập vào mắt tôi, tôi không thể nhìn rõ, tôi thấy mình nhẹ bẫng và rơi xuống từ bàn tay của TitanBên tai tôi chỉ có tiếng gió thổi vù vù Ai đó khẽ lay vào người tôi"Này! Còn sống không thế?"…
Trích đoạn 1:Hai đứa ăn hết mớ kẹo bắp, Quân lại lôi ra một bịch mứt dừa. Tôi cảm thấy chuyện này rất thú vị, hệt như cái lần cậu ta mang máy Nintendo cùng đồ ăn vặt lên trường để dỗ tôi trong dòng thời gian trước, có vẻ người bạn trai này luôn sợ tôi bị buồn chán khi đi cùng cậu ta vậy. Cậu ngậm nửa miếng mứt trong miệng, hỏi tôi:"Nè, cậu biết nhiều như vậy, có biết gay hẹn hò với nhau thì làm gì không?"Tôi đáp:"Tui chỉ biết mấy cái chung chung trên mạng nói thôi, còn sở thích riêng tư của người ta như thế nào sao tui biết được, tui có phải gay đâu."Quân bật dậy như cái lò xo, nói bằng giọng trách cứ:"Cậu hẹn hò với gay thì cũng là gay rồi chứ còn gì nữa!"Trích đoạn 2:"Cậu thấy hẹn hò bao lâu thì hôn nhau được?"Tôi suýt thì sặc nước bọt, nhìn cậu với vẻ không thể tin nổi. Trước khi tỏ tình cậu ta lúc nào cũng có cái vẻ muốn nói mà không dám nói, che giấu tâm tư như mèo giấu c*t, thế mà bây giờ đến câu kia cũng hỏi ra miệng được.Có nhiều lúc tôi có một cảm giác tội lỗi kỳ lạ. Tâm trí của tôi là hai mươi tám rồi, nhưng người trước mặt đây chỉ mới có mười bảy. Như thế này có coi là dụ dỗ trẻ vị thành niên hay không? Một khi suy nghĩ này xuất hiện trong đầu, mọi hành vi đi xa hơi việc ôm ấp đều khiến tôi cảm giác như mình đang phạm tội ác tày đình vậy.Vì thế tôi tỏ vẻ trưởng thành mà nói:"Trên mười tám tuổi mới được hôn."…
tuổi trẻ bồng bột về tình cảm...nói sao bây giờ?vì tôi...đã làm tổn thương cậu!nếu tôi biết suy nghĩ..biết nhận ra..tình cảm tôi dành cho cậu chỉ là một sự cảm nắng nhẹ mà thôi!nay tôi viết ra những lời này...chỉ muốn cảm ơn cậu vì tất cả..vì cậu đã từng vì tôi mà sẵn sàng làm bất cứ điều gì!…
Mỗi ngày đi qua cậu đều nhìn lên phía khung cửa sổ ấy chỉ để gặp được anh....Việc đó đã thành thói quen của cậu từ lúc nào , chính cậu cũng không biết nữa." Tất cả những thứ đó chỉ là một giấc mơ hay là những mảnh ghép vỡ vụn của một mối tình không trọn vẹn trong tiền kiếp . "" Người ta thường nói rằng người có duyên chắc chắn sẽ được gặp lại nhau , còn có được ở bên nhau hay không thì phải dựa vào số kiếp. Cũng có khi chỉ là một người lạ thân quen lướt qua cuộc đời nhau một lần nữa mà thôi ! "…
Một câu chuyện tình nhẹ nhàng tình cảm, là snack tự chế để đu OTPKhông liên quan gì đến lịch sử/chính trị cho lắmLà BG thôi, không phải BL đâu (dù muốn lắm :((Cảm thấy dạo này thích ngọt nhẹ quá...Note 29/04/26: Cringey quá mấy má ơi…
Hũ đường của tôi cho những ngày mệt mỏi.(Ngày bên dưới là ngày mà từng phần lần đầu được bóc tem trên Facebook)P/s: Dòng chữ nghiêng là những suy nghĩ của tôi khi viết từng phần truyện, có thể đừng đọc làm gì vì nó xàm xí lắm.…
Tác giả: Thù VỉVăn án:Văn Bách Linh đưa Thang Yểu đến dưới ký túc xá, đột nhiên nghiêng đầu hỏi cô đã có bạn trai chưa.Đêm qua, trời đổ một cơn mưa xuân, đường phố lầy lội.Thang Yểu không chú ý nên giẫm phải vũng bùn mềm.Anh chỉ thuận miệng hỏi một câu, cô đã cảm giác như mình bước vào đầm lầy, mắc kẹt trong đó, không cách nào thoát ra.Tóm tắt một câu: Tựa như bước vào đầm lầy, bình thản lún sâu.Nhân vật chính: Văn Bách Linh | Thang Yểu(Nam chính giàu có dịu dàng x Nữ chính tử tế, nỗ lực vươn lên)…