[Cover][TaeNy] - Phu Quân Ngốc
Phu quân ngốc nhất thiên hạ nhưng cũng chung tình nhất thiên hạ…
Phu quân ngốc nhất thiên hạ nhưng cũng chung tình nhất thiên hạ…
Quay lại thời điểm xảy ra nội chiến trong Avengers, Steve đập vỡ arc reactor của Tony, gã đã bị chấn thương đầu và hôn mê...nhưng không phải về mặt thể xác.Toi nói trước, đây là Stony, không phải StrangeIron. Toi cho Strange vào vì thực sự toi thấy ảnh rất tốt và rất tiếc vs màn ảnh của hai anh trong IW.Và toi ko có ý định anti Steve hay Bucky.…
Tên của tôi là Natsukawa Yumei, chỉ là một nhân viên công sở bình thường có thể bắt gặp ở bất cứ đâu.Từ nhỏ tôi đã được nuôi dạy theo tiêu chuẩn mẫu mực của một bà nội trợ Nhật Bản, nhưng tôi lại là một "Yamato Nadeshiko" không mấy đủ tư cách, nguyên nhân là vì một "vết nhơ" thời cấp hai. Tôi và cậu bạn thanh mai trúc mã từng có một mối tình thanh xuân nhưng rồi chẳng đi đến đâu. Cậu ta vốn là kiểu thiếu niên cố chấp, đã chọn đường nào là đi đến cùng. Nói chính xác thì hồi đó không ai nói lời chia tay chính thức cả, cứ thế mất liên lạc với nhau. Tôi cứ ngỡ thời gian sẽ xóa nhòa tất cả nên cũng chọn cách không truy cứu nữa.Mãi đến năm hơn hai mươi tuổi, tôi vô tình đọc được một bản tin: Nội bộ tổ chức "Phạm Thiên" xảy ra biến động lớn, một cán bộ cốt cán xác nhận đã tử vong. Bản tin còn kèm theo tên thật và một bức ảnh chụp lén trông rất ngầu của anh ta, chứ không dùng ảnh thẻ trịnh trọng. Ngay khoảnh khắc đó, ký ức của tôi ngược dòng về mười mấy năm trước, về một thiếu niên có đôi mắt hồ ly...(Hít sâu)...Cái tên khốn kiếp đó đã lừa dối tình cảm của tôi! Anh ta yêu đương với tôi, ăn chực cơm tôi nấu rồi vừa tốt nghiệp xong là "lặn" mất tăm! Thậm chí còn chưa chính thức nói lời chia tay với tôi cơ mà!!! Anh ta lấy quyền gì mà tự ý quyết định cái chết của chính mình chứ!?Đúng lúc đó, một chiếc xe tải mất lái lao thẳng vào lề đường, và tôi cũng qua đời ngay trong ngày hôm ấy. Thế rồi, tôi trọng sinh về quá khứ.---Lần này, để bản thân không phải hối tiếc, tôi bắt đầu thay…
Mọi thứ trở về quỹ đạo ban đầu, như chưa từng có anh ở đây, như thể anh chưa từng xuất hiện trong đời em. Vốn dĩ em đã nghĩ cuộc đời này sao mà ưu ái cho em quá đỗi, nhưng chẳng phải vậy, ngay từ lần đầu em thấy anh đã chẳng còn là sự ưu ái của thượng đế nữa rồi. Anh rời đi, anh mang theo cả những thứ vẹn nguyên nhất trong tim em, anh gói gọn luôn những kỷ niệm của chúng ta vào vali. Anh...anh rời đi thật rồi sao, sao em lại lạnh thế này, sao chẳng còn ai nhắc em mang thêm áo, hay em đến căn hộ của anh nhé, nhưng mà...chẳng còn anh nữa. Anh về với em được không...xin anh...xin anh.…
author: hyiuu…
Anh đã từng nói, mỗi khi em cảm thấy mệt mỏi hay cô độc. Hãy dựa vào anh.Cớ sao, đối với anh hiện tại. Sự tồn tại của em chỉ là dư thừa?…
Author : cherry_jh…
Tên truyện Mẹ ơi ba kìa.Tác giả Cỏ dạiLink truyện gốchttps://www.wattpad.com/story/220241074?utm_source=android&utm_medium=link&utm_content=story_info&wp_page=story_details_button&wp_uname=NhocTrump&wp_originator=dWhJAJ9xgkX3tjvvWoM1De2gfq7o9qn8VLYaRZ1sZoh5IgGIb%2FmAdQSIdyk2ebdWBsezr1I7nn5zOeIPOhCJJa0hQM82XBkOGfKcub6kD8fj7TEWDvetljqYpNzLrf%2FLisa 26 tuổi là 1 kẻ chuyên móc túi , tính cách vui vẻ , không thích con nít vì cô nghĩ đám trẻ con luôn phiền phức tính chất ham tiền vì từ nhỏ đã tự mình sống không có người thân nào cho đến 1 ngày xuất hiện 1 cô bé tên La Liyoung cứ nằn nặc nói cô là ba con bé rồi đu bám theo không rời .Park Chaeyoung 25 tuổi , nàng là mẹ ruột của La Liyoung tính tình rất ôn hòa và yêu trẻ nhỏ ... khi chồng mất nàng không dám nói với con gái về điều này nên giấu đi , thấy La Lisa khuôn mặt giống y đúc chồng mình nên thuê cô chăm sóc , chơi đùa cùng con gái mình thay thế người ba quá cố của con bé và dần dần cả 2 nảy sinh tình cảm với nhau, Park Chaeyoung cũng chăm sóc luôn cho Kim Liyoung về mặt tình cảm , và những đêm nồng nàn ...…
Nhớ đọc phần lưu ý nha.…
Câu chuyện kể về hai nhân vật chính Noburu và Mikako,hai người là bạn thân cũng là bạn cùng lớp. Đột ngột thay,Mikako nhập ngũ,cô được nhận vào liên hợp quốc nên cô phải rời xa ra đình,rời xa Noburu và mọi người trong trường lớp.…
Tác giả: Lạc Mạc Chi VũThể loại: Bách hợp, Hiện đại, Thanh xuân vườn trường, HESố chương: 82 chươngTên nhân vật: Lạp Lệ Sa, Phác Thái AnhP/s: Nếu fic này không lên hơn 2k vote thì mình xin phép dừng lại nha mọi người. cảm ơn mọi người.-----Văn án:Toàn bộ thế giới đều biết em thích chị, chỉ có chị không biết.Chị nói, thích em chọc cho chị cười, thích em mỗi lần chủ động nắm tay chị.Em nói, em thích chị cười, thích sự ấm áp trong lòng bàn tay chị.Chị nói, trên thế giới không có gì là vĩnh viễn không thay đổi, tình yêu cũng vậy.Em nói, không có gì làm cho em thích thật lâu, mong chị ngoại lệ.Bất luận năm tháng trôi qua bao lâu, em nhất định cũng sẽ không quên.Mùa thu, chúng ta gặp nhau tại khuôn viên trường tươi đẹp đó.Hạnh phúc là gì?Các cô nói, nếu có thể ở bên nhau, nghe âm thanh của thời gian trôi qua, đó chính là hạnh phúc.…
Người ta chỉ nói tiếng hát nhân ngư là một thứ vũ khí nguy hiểm, như mang trong mình ma lực của những xoáy nước sâu nơi biển lớn, khiến những kẻ xui xẻo mê muội để rồi bỏ mạng nơi thâm hải.Nhưng họ không biết, nhân ngư cũng có thể dùng tiếng hát của bản thân để chữa lành tâm hồn một người.____Một món quà nhỏ trước Tết dành cho tất cả các bạn đến đây vì Văn Hiên.…
"Tuy là người đến sau muộn màng Anh mới là người yêu em"…
truyện lúc thô tục lúc kngười lúc nào cx dăm=))))))có seggg…
chưa rõ.…
***Bản dịch đã có sự đồng ý của tác giả!!!***Au: yvesonsaturntrans: yiyiBản dịch không chính xác 100%._______________________________________Summary:có thể đúng người, sai thời điểm.…
Truyện do một con vã UshiTen ( Haikyuu!! ) viết, fic đầu tay nên nếu hong có gì sai sót mong mọi người bỏ quaaaa ╰(*'︶'*)╯♡ 📣 Lưu ý !!! :- Omegaverses, ABO- đôi khi lowercase / sai chính tả / teencode - lệch nguyên tác- ooc- WARNING : có H cùng những yếu tố như cẩu huyết,.. cần nhắc một xíu trước khi xem !!!ʕ•̫͡•ʕ•̫͡•ʔ•̫͡•ʔ•̫͡•ʕ•̫͡•ʔ•̫͡•ʕ•̫͡•ʕ•̫͡•ʔ•̫͡•ʔ•̫͡•ʕ•̫͡•ʔ•̫͡•chúc mọi người đọc vui vẻ, cảm ơn đã ủng hộ bé fic nàyuu 💘…
[oneshot] Năm đó, "thần" lần đầu động lòng phàm nhân, động lòng với "ngoại lệ" của hắn.Cũng chính vào năm đó, "thần" lại một lần nữa khóc vì người của hắn, sự mơ mộng ấy cũng tiêu tan…
Một người là bác sĩ băng sơn, nàng lạnh lùng đến nỗi đóng băng ong bướm bên cạnh, bất luận bọn họ sử dụng bao nhiêu chiêu trò vẫn không lọt vào mắt xanh của nàng. Dưới sự dẫn dắt của định mệnh, một lần gặp phải sự kiện kia làm cho nàng gặp phải cái người khiến cho trái tim mình nổi lên sóng lớn.Một nữ cảnh sát lão luyện, thời điểm phá án cực kì nghiêm túc nhưng phương diện tình cảm lại cực kì ngốc nghếch, từ khi nhìn thoáng qua người kia, bóng dáng ấy cứ in sâu vào trí nhớ. Từ đầu đến cuối lại không có dũng khí để nói ra, một mực im lặng dõi theo bóng dáng nàng, nhưng trong sự đan xen, giữa hai người không biết từ khi nào tình cảm bên trong chậm rãi sinh sôi.Cre: YHmyfx…