Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Trong Vong Linh Giới tăm tối, nơi ánh sáng cũng biết sợ, hai con người thuộc hai thế giới khác nhau vô tình bị trói buộc bởi một bí mật cổ xưa.Một người - Trần Dạ Hàn - nghèo khó, lạnh lùng, bị nguyền rủa từ khi sinh ra.Một người - Lâm Nguyệt Dao - tiểu thư quyền quý, mang trong mình huyết mạch yêu tộc đang dần thức tỉnh.Giữa hiểm nguy, phản bội, ám ảnh và những thế lực truy sát, họ buộc phải dựa vào nhau để sống sót.Đến cuối cùng... là tình yêu, hay là bi kịch?…
Thể loại: cổ đại, quan trường, trọng sinh, con cưng của trờiEditor: HazakuraTiến độ: ?/378Giới thiệu:Nhạc Vô Nhai, tự Hữu Khuyết, trong "vạn vật hữu khuyết."Ý rằng trên đời không có gì hoàn hảo, chẳng cầu trọn vẹn, lỡ thiếu thì thôi.Kết quả, Nhạc Vô Nhai không cẩn thận, thiếu quá nhiều.Các quan dâng tấu về chàng, tận 82 tội trạng.Tính luôn cả tội "viết chữ xấu."Giữa tiếng chửi om trời, Nhạc Vô Nhai ốm chết trong lao tù, hưởng dương 29 tuổi.Chàng nghĩ, thật tốt quá, lão tử dừng cuộc chơi.Chức quan khổ như chó ai thích thì gánh.Bốn năm sau khi chết, chàng bỗng sống lại, về chốn nhân gian.Mắt tiểu quan gọi chàng về từ cõi chết sáng như sao, lời lẽ cấp bách: "Thỉnh quân mượn cơ thể ta, vì nước quên thân, vì dân phục vụ!"Nhạc Vô Nhai: "......"Cõi lòng người nọ đầy chờ mong: "Xin hỏi ngài là hiền thần phương nào?"Nhạc Vô Nhai ho khan....... Thôi đời này thử bắt đầu lại.Bấy giờ, trên đường bái tướng phong hầu, Nhạc Vô Nhai bất ngờ phát hiện.Người hận chàng, ba nghìn có lẻ.Người yêu chàng, thế mà cũng được mấy ai.…
Có những lời ngỏ, không đáng phải thuộc về sự im lặng. Là vì, sự ngập ngừng ghì nó lại quá lâu, nên vô tình bị tước mất cơ hội được cất lên...Một lâu đài cát từng được cẩn thận dựng nên giữa những ngày tưởng chừng chẳng thể tan vỡ. Người ta đã từng tin rằng chỉ cần bản thân đủ kiên nhẫn, đủ chân thành, cơn sóng ấy sẽ dịu đi, thời gian rồi sẽ đứng lại. Nhưng sẽ không có cơn sóng nào dừng xô, càng sẽ không có khoảng khắc nào đủ dài để mãi giữ lấy một điều đang dần trượt khỏi tay.Không ai nhớ rõ khoảnh khắc mọi thứ bắt đầu sụp đổ. Chỉ biết rằng sau những ngày bận rộn, những lần lỡ hẹn, những điều 'để mai nói cũng được'... lâu đài ấy không còn nữa.Người ta đi tìm một bầu trời đã từng xanh khắc sâu trong tim giữa đêm đông gió rét, đi tìm một điều mà chính họ cũng không chắc còn tồn tại hay không. Và có lẽ, thứ đang tìm kiếm chưa bao giờ là bầu trời."Tìm gì vậy?""Anh muốn tìm Duy Khánh, mùa hè năm ấy.""Không cách nào tìm được nữa đâu."Mọi chi tiết trong fic hoàn toàn là giả tưởng, không có liên quan tới người thật. Vui lòng không đưa nó ra khỏi wattpad. Gracias 💛💙.…
Hán việt: Tha bất thị khả ái.Tác giả: Giang Cửu Hề.Nguồn: wikidich, Tấn Giang, . . . .Tình trạng bản convert: Đang ra.Tình trạng edit: đang tiếp tục.Edit+Beta: AWM.Thể loại: Nguyên sang, đam mỹ, hiện đại, HE, tình cảm, ngọt sủng, chủ thụ, vườn trường, nhẹ nhàng, tương ái tương sát, 1x1. Văn ánNgày nọ, Trần Tây Hàn hỏi: "Tôi chỉ đi tìm nhà ăn, cậu đi theo tôi làm gì?"Nhậm Nam Khiêm: "Tôi lo lắng bạn cùng bàn mới của tôi không tìm được nhà ăn, sẽ chết đói."Cậu tuy là học bá nhưng lại có một nhược điểm đó là phân không rõ Đông, Tây, Nam, Bắc.Hắn còn thích lấy cho cậu biệt danh."Tôi tên Trần Tây Hàn."Nhậm Nam Khiêm mặt mày tươi cười: "Xin chào, Trần Cộc Lốc."Trần Tây Hàn: ". . . . là Hàn."Nhậm Nam Khiêm: "Trần Tây Khờ."Sau này, Nhậm Nam Khiêm nói: "Bởi vì cậu luôn không tìm thấy đường về, nên tôi phải đi theo cậu cả đời."Tìm đường chết tao công Nhậm Nam Khiêm x Ngụy đáng yêu giá trị vũ lực cao Trần Tây Hàn thụ.Nếu có điểm tương đồng với các truyện khác chỉ là do trùng hợp, xin đừng nặng lời, cảm ơn đã tôn trọng.Từ khóa tìm kiếm: Vai chính: Nhậm Nam Khiêm, Trần Tây Hàn | Vai phụ: Tống Lâm, Miêu Dung | Cái khác:Một câu tóm tắt: Cả hai nhân vật chính đều có chuyện xưa, vừa lúc gặp được nhau.Lập ý: Giúp đỡ nhau, cùng nhau nỗ lực, cùng cố gắng đại học.…
Trong vũ trụ bao la, nơi Trái Đất chỉ là một hành tinh thấp kém, bốn con người bình thường bất ngờ bước vào con đường tu tiên sau một biến cố.Từ Luyện Khí - Trúc Cơ - Kim Đan - Nguyên Anh... họ không chỉ tu luyện để mạnh hơn, mà còn phải đối mặt với bí cảnh cổ xưa, sinh linh khắp vạn giới và những thiên kiêu Hồng Hoang có thể hủy diệt cả hành tinh.Khi tìm được truyền thừa của Bàn Cổ - kẻ đạt đến đỉnh phong Hỗn Nguyên Vô Cực Đại La Kim Tiên, nhóm Lyra nhận ra số phận của họ không chỉ nằm trong một vũ trụ.Con đường trước mắt dẫn thẳng đến Đại Đạo - cảnh giới tối cao, nơi kẻ mạnh có thể tự tạo vũ trụ của riêng mình.Nhưng để đi đến đó... họ phải sống sót trước Lượng Kiếp, Ma Thần, Thiên Đạo và vô số âm mưu của các giáo phái lớn trong Hồng Hoang.Một lựa chọn sai lầm có thể khiến cả vũ trụ sụp đổ.…
Nếu vào lần cuối cùng gặp em, Anh kịp nói điều gì thêm để mình khỏi cần lặng im...Nếu anh kịp tới ngồi cạnh em,Khi em với gọi anh trên chặng đường nối lại niềm tin ...Và nếu những lúc rối bời anh kéo tay em tới,Nhẹ nhàng nói cho em nghe câu chân tình,Nếu lời nói dối bị nhìn thấu,Và anh mới là người đau khi phải giấu cho riêng mình..."Dòng kí ức viết vội vàngGiấu đi từng tiếng thở thanNhững điều nuối tiếc muộn màngĐến bao giờ hết ngổn ngang?""Anh cũng không biết nữa, anh không biết mình sẽ ngổn ngang trong nỗi nhớ em đến bao giờ...""Có lẽ... là tới khi mình gặp lại nhau, thêm một lần nữa."Sau một tuần suy đi nghĩ lại, tui quyết định mang tới, những mẩu chuyện ngổn ngang, dang dở... mà có lẽ, phải có thật nhiều quyết tâm, mới dám đăng tải.Mọi chi tiết trong fic hoàn toàn là giả tưởng, không có liên quan tới người thật. Vui lòng không đưa nó ra khỏi wattpad. Gracias 💛💙.…
Một câu truyện tình yêu ngược trước sủng sau có sự xuất hiện của bảo bối đáng yêu trong cuộc tình này.Trích đoạn ngắn:[ Cố Hành Thâm là người giám hộ]"Buông tay tôi ra nhanh lên!""Có buông ra hay không thì trả lời đi?""Nếu còn không buông ra tôi sẽ cắn đấy!""Tôi sẽ thực sự cắn đấy!""Nói cho anh biết tôi từng bị chó cắn!"Không đợi tiểu quái thú mở miệng, cầm thú đã chế trụ cái gáy của cô ngăn chặn lại cái miệng độc kia.Sáng sớm hôm sau."Cố Hành Thâm, anh có biết đêm hôm qua đã xảy ra chuyện gì không?""Hửm? Chuyện gì?""Qủa thực là chuyện điên rồ thiên lý bất dung!" Tiểu quái thú bi phẫn không thôi nắm chặt quả đấm nhỏ."Em thừa dịp anh uống say chiếm tiện nghi của anh? Ừm, quả thật điên rồ""..." Hộc máu bỏ mình.[Người yêu cũ Tần Nghiêu]"Bạn học Tần tiểu Nghiêu, anh biết không? Trước lúc gặp được anh, thế giới của tôi xen lẫn giữa trắng và đen...""..." Tần Nghiêu có chút kích động nhìn cô."Sau khi gặp được anh, oa... toàn đen...""..."[Bảo bối Cố Tiểu Niệm]◆Kế hoạch A của bảo bối---- mỹ nhân kế◆"Mẹ, tiểu Niệm rốt cuộc cũng tìm được mẹ. Sau này Tiểu Niệm sẽ là ánh mắt của mẹ""Ta có Coke là đủ rồi""Mẹ, mẹ lạnh không, Tiểu Niệm cho mẹ ấm áp""Không cần""Mẹ, mẹ có sợ không? Tiểu Niệm ngủ với mẹ""Không cần""Mẹ, hôn hôn...""...""Con trai à, con phụ trách bán manh là được rồi. Loại dụ sắc này là công việc cần tính kỹ thuật cao, giao cho cha là được!" Cố Hành Thâm khuyên nhủ."Mẹ hiện tại không nhìn thấy, cha không có bất luận ưu thế gì cả, ngay cả xúc cảm cũng là Tiểu Niệm mềm…
Tên: Gió ấm không bằng anh thâm tìnhTác giả: Thanh Thanh Thùy TiếuSố chương: 737Văn án:Bị đầu độc mà qua đời, hình ảnh cuối cùng mà Quý Noãn nhìn thấy chính là bóng một người đàn ông cao lớn bước tới bên cửa phòng giam, đó không phải ai xa lạ mà chính là Mặc Cảnh Thâm - người chồng mà mười năm trước cô dùng việc tự tử để buộc hắn ly hôn. Mở mắt tỉnh lại, Quý Noãn bất ngờ phát hiện mình đã sống lại ở thời điểm mười năm về trước, đó là khi cô còn là bà Mặc - người phụ nữ xinh đẹp, kiêu ngạo và có cá tính nhất Hải Thành, khi ấy cô rất coi thường người khác và đặc biệt không thích sự liên hôn giữa hai họ Mặc - Quý. Trong quá khứ, cô đã tự cắt cổ tay để ép Mặc Cảnh Thâm ly dị, ép anh phải thề không được xuất hiện trước mặt cô, để rồi sau đó, nhà họ Quý sụp đổ, cô lang thang phiêu bạt, bị bọn buôn người bắt đi, bị vu oan rồi chết trong nhà giam, còn Mặc Cảnh Thâm trở thành người đứng đầu Tập đoàn Shine, giữ đúng lời hứa, mười năm không một lần quay lại Hải Thành.Vận mệnh cho Quý Noãn cơ hội được sửa chữa sai lầm, bởi vậy, cô không thể bỏ lỡ. Cô ra sức níu giữ cuộc hôn nhân đã từng bị chính mình đẩy đến bờ vực đổ vỡ, cô tìm cách kiên cường, độc lập, trả thù những ai từng muốn hại cô và nhà họ Quý. Đối với Mặc Cảnh Thâm, cô lại càng trân trọng, bởi khi tĩnh tâm nhìn lại, cô mới nhận ra Mặc Cảnh Thâm chính là người đàn ông luôn đứng sau bảo vệ mình, dù cô ngông cuồng, bất chấp lý lẽ, anh vẫn sẽ dịu dàng, che chở và bao dung mọi thứ.Note: đăng với mục đích để…
Giữa lòng một thành phố xinh đẹp mà xa lạ, khi đất trời đang dập dìu cho khoảnh khắc chuyển giao từ cuối xuân sang hạ, có hai đứa trẻ từng là cả mùa hè của nhau rồi bỗng chốc hóa người dưng giữa những dòng xoay hối hả của cuộc đời. Trong cái nắng chiều dần nhạt của những ngày lập hạ đầu tiên, khi nhiệt độ chỉ giao động ở chừng 23 độ, không khí dịu dàng hòa cùng những cơn gió mát lành, có hai người - tương phùng, lần nữa nhờ cái duyên cả đời mới có một lần.Tới lúc hoàng hôn kia dần buông, chẳng ai biết chờ đợi phía trước sẽ là một đêm trăng thanh gió mát khiến thành phố như dịu lại hay sẽ là một cơn mưa đầu hạ rả rích làm u tối cả con phố dài. Thế nhưng, họ vẫn chọn tiến về phía trước, dẫu biết rằng tình cảm này cũng như gió không thể mãi dừng lại nơi kẽ tay, hay mây rồi tới lúc trôi xa khỏi bầu trời mình từng trú ngụ. Giữa quá khứ, thực tại và những giấc mơ, giữa những quen thuộc và xa lạ, họ lặng lẽ viết tiếp lời hứa về mùa hè kế tiếp dưới những tán cây bàng cao lớn, xanh ngắt, để mặc cho định mệnh dẫn lối qua những hư ảo của nhân duyên."Mùa hè tới, mình sẽ lại gặp nhau.""Hứa nhé?""Tớ hứa với bạn!""Nhất định, bọn mình sẽ còn gặp lại."Mọi chi tiết trong fic hoàn toàn là giả tưởng, không có liên quan tới người thật. Vui lòng không đưa nó ra khỏi wattpad. Gracias 💛💙.…
Năm ấy, ngôi nhà của tôi vẫn còn tiếng cơm sôi và hơi người, nhưng tiếng cười đã chết từ lâu.Chồng tôi - người đàn ông mà tôi từng tin là bến đỗ - sống trong một thế giới riêng, nơi im lặng là tường thành và vô cảm là áo giáp. Còn tôi, tôi cứ lặng lẽ xoay mình trong vòng quay cơm áo, con cái, và những giấc ngủ chập chờn đầy tiếng thở dài.Con gái lớn của tôi, Luyến, đang tuổi mười lăm, cái tuổi người ta bắt đầu biết mơ nhưng vẫn chưa đủ mạnh để tin. Con bé giỏi, có năng khiếu, có cả một thế giới chờ phía trước - còn tôi thì lo, lo vì tương lai ấy có thể bị bóp nghẹt trong căn nhà nhỏ này, nơi mọi cố gắng đều bị coi là "vô nghĩa".Nhiều đêm, tôi ngồi bên bếp gas, nghe tiếng gió rít qua khe cửa, tự hỏi: "Từ bao giờ mà mình sợ nói, sợ cười, sợ cả ánh mắt người từng nằm cạnh mình?".Tôi không còn khóc, vì nước mắt chẳng đổi được gì. Tôi chỉ còn lại một niềm tin mỏng như sợi chỉ - rằng một ngày nào đó, tôi sẽ bước ra khỏi căn nhà này, dù là ra đi với hai bàn tay trắng, cũng phải tìm lại tiếng cười cho chính mình...Nhưng trước khi đi được, tôi phải học cách thừa nhận một điều: Ngôi nhà này không chết vì nghèo - nó chết vì sự lãnh đạm cùng nhụt chí của "anh ta".____________________________________________________________Tên truyện: Ngôi nhà không tiếng cườiTác giả: Khải HuyềnTình trạng: Chưa hoàn thànhGenre: Tâm lý - Gia đình - Hiện thực xã hộiRating: 11+Tác phẩm thuộc sở hữu của Khải Huyền, làm gì với nó xin báo tôi một tiếng.…
Chân sóng vốn mềm mại cứ chầm chậm tiến vào bờ như một cảm xúc đến nhưng không ồ ạt. Sương mờ thì nhẹ, mong manh và chẳng cách nào nắm giữ. Chúng... đều mang tới gam màu của những điều chưa đặt tên. Giữa hai thứ ấy có khi chỉ là một cái "chạm" lưng chừng - ở giữa hai thế giới có và không, gần và xa, ở lại hay rời đi, nắm lấy hay buông ra.Sương mù buổi sáng phủ xuống mặt biển, khiến mọi thứ đều hiện diện nhưng chẳng rõ ràng. Ta nhìn thấy được, nhưng không thật sự biết nó sẽ dẫn về đâu, tựa một mối quan hệ gần như nắm được nhưng lại chưa từng trọn vẹn.Trong lớp sương đó, những con sóng vẫn đều đặn vỗ vào mép bờ rồi rút ra xa. Có khi, chúng đến rất gần, tưởng như ở lại, rồi cứ thế lùi ra, lập đi lập lại như một thói quen khó rời. Cảm giác giống như ai đó luôn bước đến điểm mà ta tưởng sắp rõ ràng... rồi lại tan vào mờ ảo trước khi kịp nói điều gì chắc chắn.Và chính ở nơi chân sóng chạm sương mờ, điều đẹp nhất, nhưng cũng day dứt nhất xuất hiện: có cảm xúc, có rung động, có khoảnh khắc, nhưng chẳng bao giờ đủ mạnh mẽ để gọi tên.'Chỉ là... những dòng tin nhắn... giữa hai người 'dưng'. ... ngày ấy, nơi này, hai người... và một câu chuyện cũ... tựa như vòng lặp chẳng có hồi kết?Mọi chi tiết trong fic hoàn toàn là giả tưởng, không có liên quan tới người thật. Vui lòng không đưa nó ra khỏi wattpad. Gracias 💛💙.…
FANFIC: Khải Nguyên chap 2=>Cảnh báo:Mất nguyên thùng máu ráng chịu, tui không có bồi thường à=>Cỏ nào đã lỡ đọc rồi thì hãy lết xác vào bệnh viện phòng số 69 gặp tui để điều trị bệnh phụt máu quá mức cho phép =>Trước khi coi nhớ mang theo nùi giẻ lau mũi =>Ai không biết về ship Khải Nguyên thì đừng có hiểu lầm chỉ là fanfic thôi là fanfic.... ---------------------------------Nguyên Nguyên và Tiểu Khải đang trên sân thượng ngắm trăng.Nguyên Nguyên đụng nhẹ vào tay Tiểu Khải nói:-Ca Ca à! Hôm nay trăng sáng quá ha!Vì thấy Nguyên quá dễ thương và ngốc nghếch nên theo cảm tính Khải liền đẩy mạnh Nguyên vào tường , nắm chặt cổ tay của Nguyên , áp sát đến nỗi môi với môi chỉ còn 1cm là chạm nhau.Dừng lại ở đó,Tiểu Khải hôn lên trán Nguyên trước, tiếp đó là hôn lên mũi, lướt nhẹ lên má và cái chính là 1 nụ hon ngọt ngào từ môi sâu vào lưỡi, nghe được cả tiếng hơi thở của 2 người.Một hồi lâu,Tiểu Khải từ từ rút môi mình ra, Nguyên Nguyên tức giận la lớn:- Anh còn không mau bỏ tay em ra! Bỏ..........Chưa nói dứt câu, Tiểu Khải liền hôn mạnh vào môi Nguyên Nguyên để cậu im cái mỏ nhiều chuyện ấy.Giờ Nguyên Nguyên không dám hó hé vì cậu sợ Khải lại hôn cậu thêm lần nữa, cậu chỉ còn biết đứng yên không dám động đậy.Cuối cùng, Khải cũng buông tay Nguyên, Nguyên Nguyên liền đẩy Tiểu Khải ra bước nhanh xuống cầu thang vừa bực bội vừa thẹn thùng, Tiểu Khải cũng đi theo Nguyên Nguyên kéo áo cậu lại rồi ôm chầm lấy cậu từ sau lưng.Nguyên Nguyên ngoảnh mặt quay qua nhìn Tiểu Khải thì cái tên Vương Lợi Dụng ấy lại hồn nhiên hôn ch…
Người Ê Đê (tiếng Ê Đê: Anak Đê hay Anak Đê-Gar) là một dân tộc trong số 54 dân tộc tại Việt Nam. Người Ê Đê nói tiếng Ê Đê một ngôn ngữ thuộc phân nhóm ngôn ngữ Chăm là ngôn ngữ thuộc ngữ chi Malay-Polynesia của ngữ hệ Nam Đảo. Người Ê Đê thuộc nhóm chủng tộc Austronesia. Trước năm 1975, tại miền nam Việt Nam, trong văn bản hành chính của Việt Nam Cộng hoà, người Ê Đê được gọi là người Rađê (Rhade). Theo tài liệu của Ủy ban Dân tộc Chính phủ Việt Nam dân số người Ê Đê thống kê ngày 01/04/2009 là khoảng 331.194 người, xếp thứ 11 về số lượng trong cộng đồng các dân tộc Việt Nam.[4] Người Ê Đê hiện nay khá đặc trưng, nổi bật là một cộng đồng có xu hướng tương đối thống nhất ý thức dân tộc , cũng là một cộng đồng dân tộc-tôn giáo khá rõ nét với hơn 90% dân số ảnh hưởng của đạo Tin Lành.Anak Ê Đê hay Anak Đê-GarNhà dài Ê Đê tại bảo tàng dân tộc họcTổng số dânkhoảng gần một nửa triệu ~(490.000 người) trên thế giới +[1]Khu vực có số dân đáng kểViệt Nam, Campuchia, Hoa Kỳ, Canada và các nước Bắc Âu theo đạo Tin Lành Campuchia120.000[2] Việt Nam330.348[3] Thái Lan? Hoa Kỳ30.000[cần dẫn nguồn] Pháp1.000Ngôn ngữÊ Đê, Việt, Khmer, Lào, Thái Lan, PhápTôn giáoTin Lành chiếm hơn 90% dân số Ê Đê, thuyết vật linh, Công giáo, Phật giáoSắc tộc có liên quanUtsul, Gia Rai, Chăm, Ra Glai, Chu Ru, Mã Lai, Indonesia, Philippines, Brunei, Hồi giáo miền Nam Thái Lan…
Tại thành phố Thượng Hải phồn hoa, Hạ Đình An là cô con gái út ngây thơ của Hạ gia, nhưng vì bị khiếm khuyết não bộ bẩm sinh, tâm trí cô vĩnh viễn dừng lại ở tuổi lên năm. Dù vậy, cô nhận được sự bao bọc tuyệt đối từ gia đình và cuộc hôn nhân sắp đặt với Lục Tư Vũ - vị tổng tài quyền lực bậc nhất, người yêu cô vô cùng vì cô sở hữu đôi mắt giống hệt người tình cũ đã qua đời của anh. Trong ba năm đầu, Đình An sống như một nàng công chúa trong lồng kính, được Tư Vũ cưng chiều, nâng niu, còn cô dành trọn vẹn tình yêu thuần khiết nhất cho anh, thích nhất là tự tay hái dâu tây dâng lên chồng.Tuy nhiên, bi kịch ập đến khi Lâm Dao - người tình cũ thực sự trở về, dùng mưu mô đổ oan khiến Tư Vũ tin rằng Đình An là kẻ tàn độc. Sự dịu dàng biến mất, Tư Vũ biến thành ác quỷ, tước đoạt sự che chở của gia đình và giam cầm Đình An trong hầm tối, hành hạ cô dã man bằng những trận đòn roi, mặc cho cô thoi thóp yêu thương anh. Sau ba năm địa ngục, Hạ gia phá sản, Đình An bị xua đuổi, sống lang thang nhặt rác nhưng vẫn giữ khư khư bức ảnh của Tư Vũ. Trong một vụ tai nạn giao thông, cô lao ra cứu Tư Vũ khỏi bị xe tông và qua đời trong vòng tay anh.Sau khi qua đời, Tư Vũ trở thành linh hồn vất vưởng, chứng kiến cảnh cô sống khổ cực và nhận ra tình yêu mù quáng của mình đã giết chết thiên thần thuần khiết nhất. Hối hận tột cùng, anh được trùng sinh trở về quá khứ, đúng lúc anh đang cầm roi đánh cô trong hầm tối. Vứt bỏ chiếc roi, Tư Vũ điên cuồng cứu vợ, dùng quyền lực ngăn chặn sự phá sản của Hạ gia và bắt đ…
Tập duyệt sân khấu xong, 2 người bước vào phòng đó chính là Cục Bông và Tiểu Hổ, Nguyên Nguyên vì bận công chuyện nên phải ra ngoài làm một số việc. Cửa khép lại,2 người bắt đầu học bài, trò chuyện vui vẻ, Tiểu Khải cầm trong tay con Kuma yêu dấu của Thiên Thiên và nói:-Em thử đoán xem trong tay anh có gì này!Thiên Thiên bắt đầu hoài nghi,cố gắng nhìn sau lưng Khải.Thấy được con gấu bông Thiên Thiên lao nhanh về phía Khải suýt lấy được con Kuma thì Tiểu Khải nhanh tay hơn, đưa cái tay cầm con Kuma ra xa.Cục Bông giận dỗi.Tiểu Khải nói:-Em thử nũng nĩu xem nào rồi anh sẽ trả con gấu bông cho emThiên Thiên đỏ mặt nhưng cũng phải chịu thua Tuấn Tuấn , cậu bắt đầu nũng nĩu.Nhìn khuôn mặt trắng trẻo, hai má hồng hòng đến dễ thương.Tiểu Khải thấy Thiên Thiên đáng yêu quá liền đưa con Kuma cho Thiên Thiên rồi nựng hai cí má phúng phính của Cục Bông.Cục Bông còn giận chuyện ban nãy nên né cái nựng má của Tiểu Khải.Khải thấy vậy liền áp sát Thiên Thiên nói:-Em lại giận anh à, bé con dễ thương của anh!Thiên Thiên càng lùi ra sau thì Tiểu Khải càng tiến tới gần hơn.Khi hết chỗ ngồi vì ghế không có chỗ dựa lưng nên Thiên te ra sau đồng thời Khải cũng té theo (Bịch!!!!)Hoàn cảnh bây giờ là Khải nằm đè lên Thiên,Khải dùng tay nhấc thân mình lên và nhìn Thiên một hồi lâu. Thiên Thiên từ từ mở mắt.Tiểu Khải có chút rung động,hạ người xuống thấp hơn đặt môi mình lên môi Tiểu Thiên, lướt môi nhẹ nhàng qua môi Thiên,Tiểu Thiên hoảng hốt lấy tay đẩy Khải ra nhưng bị Khải ép chặt đến nỗi không dứt ra được nữa.Tiểu Khải bỗng cắn nh…
Đây là fanfic về Lê Thâm Dawnbreaker x player. Fic thiên hướng chữa lành, Dawnbreakwr gặp đc MC trong dòng thời gian của ảnh và quá trình hai người thấu hiểu và chữa lành cho nhau.Cho ai không biết thì Dawnbreaker là Lê Thâm trong một vũ trụ khác của bác sĩ Lê, nằm trong anecdotes Still in Dark của bác sĩ. Mình rcm mọi người nên đọc anecdotes này trước khi đọc fic mình viết vì fic mình viết sẽ đặt thời gian sau khi sự kiện của anecdotes đó đã kết thúc. Cụ thể là khi Dawnbreaker mơ thấy anh gặp được MC trong thế giới của bác sĩ Lê nhưng MC nói anh ta không phải bác sĩ. CHÚ Ý: Dawnbreaker là một người có tính cách rất khác so với bác sĩ Lê, tính tình anh âm trầm, lạnh lùng và có phần bạo lực hơn bác sĩ Lê rất nhiều, do thế giới của Dawnbreaker cũng gần như là Apocalypse (tận thế) nên những vấn đề đạo đức ở xã hội của Dawnbreaker đã dần phai mờ rồi vì ai cũng phải sinh tồn hết. Thêm nữa là hình tượng của Lê Thâm Dawnbreaker và bác sĩ Lê rất trái ngược nhau. Nếu ai chơi bản Trung và thấy tên của Lê Thâm và hán tự Dawnbreaker thì sẽ hiểu ý mình nha. Tiếng Trung mình không có tốt nên mình sẽ không phân tích cái này nha.Nên nếu ai muốn giữ hình tượng của bác sĩ Lê thì hãy cân nhắc trước khi đọc fic của mình ạ. 💫Stella the Stargazer✨…
Năm 2040, Nguyễn Sinh Cung-người sáng lập phong trào "Thức Tỉnh"-qua đời sau một cơn đau tim khi đang phát biểu trước hàng ngàn người trẻ. Nhưng thay vì chìm vào bóng tối vĩnh cửu, ông mở mắt ra trong một thế giới hoàn toàn khác. Trước mắt ông là những cánh đồng trải dài vô tận, những sinh vật kỳ dị lượn qua trên bầu trời, và một luồng ánh sáng huyền ảo bao phủ khắp nơi."Chào mừng, người được chọn," một giọng nói vang lên từ hư vô. "Ta đã triệu hồi ngươi đến thế giới này. Ngươi sẽ bắt đầu lại từ con số 0 và dẫn dắt thế giới này vượt qua hỗn loạn!"Trong tâm trí, một bảng hệ thống hiện ra trước mắt ông:[HỆ THỐNG]Tên: Nguyễn Sinh CungLevel: 1Class: [Visionary - Nhà Khai Sáng]HP: 100MP: 50Chỉ số:Trí Tuệ: 20Lãnh Đạo: 30Sức Mạnh: 10Tâm Thuật: 15Uy Tín: 25Kỹ Năng Khởi Đầu:Tư Tưởng Khai Sáng (Active): Tạo ảnh hưởng lớn đến tinh thần của đồng minh, tăng 10% hiệu quả chiến đấu trong 10 phút.Diễn Thuyết Truyền Cảm (Passive): Khả năng nói chuyện giúp thu hút người nghe, tăng 30% hiệu ứng thuyết phục.Quan Sát Nhân Tâm (Passive): Dễ dàng nhận ra cảm xúc và ý định thật sự của người khác."Lại từ đầu à?" Nguyễn Sinh Cung thở dài. "Lần này là dẫn dắt thế giới... Một thử thách khác ư?" Nhưng như mọi lần trước, ông không sợ khó khăn. Ông từng vượt qua chiến tranh, bất công và thù địch, và giờ đây, ông sẽ vượt qua thế giới kỳ lạ này.…
Hoa, dù có nở rộ hay mãi chẳng hé, vẫn sẽ lay động khi có cơn gió thoảng qua. Tình yêu, dù còn yêu, hay đã hết, vẫn luôn tồn tại. Có câu hát rằng: 愛が通り過ぎた跡に 咲かない花が揺れている - 'Trên dấu vết nơi tình yêu đã đi qua, bông hoa không nở vẫn khẽ lay trong gió'. Dù cho... tình yêu đã đi qua, nhưng sự rung động vẫn còn đó. Một cảm xúc... sau cuối của tình yêu, khi vẫn còn gió, vẫn còn hoa, nhưng tất cả đều lặng im... toả hương, thứ mùi hương riêng biệt, thân thuộc, chỉ loài hoa ấy mới có, vẫn sẽ len lỏi theo gió cuốn vào những ký ức xưa cũ, dù đoá hoa ấy có nở rộ, hay mãi chẳng hé.Bạn sẽ làm gì, khi nhận ra người mình yêu và yêu mình sâu đậm, đã chẳng còn chút 'cảm xúc' yêu nào với mình?Còn bạn, bạn sẽ làm gì, nếu phát hiện ra... mình có những cảm xúc, những ký ức, những mối liên kết đặc biệt, với... một người... không phải người bạn sắp kết hôn?Mọi chi tiết trong fic hoàn toàn là giả tưởng, không có liên quan tới người thật. Vui lòng không đưa nó ra khỏi wattpad. Gracias 💛💙.…
Ở thành phố Giang Thành, những cơn mưa hạ luôn đến mà không báo trước, giống như cái cách tình yêu len lỏi vào trái tim thiếu niên mười bảy tuổi - âm thầm nhưng mãnh liệt.Lục Tư Vũ là "Học thần" huyền thoại của Nhất Trung. Cậu giống như một loài chim thiên nga kiêu kỳ, mang theo vẻ thanh lãnh, xa cách và một bộ não thiên tài luôn đứng đầu các bảng xếp hạng. Người ta nói trái tim cậu làm bằng băng, nhưng chẳng ai biết rằng trong những trang vở bài tập khô khan, cậu lại bí mật viết tên một người đến mòn cả ngòi bút.Hạ Đình An là cô gái mang theo hơi ấm của nắng trời. Cô dịu dàng nhưng kiên cường, thầm thích Lục Tư Vũ từ những năm tháng cấp hai mờ mịt. Với cô, cậu là ánh trăng sáng không thể chạm tới, là động lực để cô vùi đầu vào sách vở chỉ để tên mình có thể đứng gần tên cậu một chút trên bảng vàng.Năm lớp 11, một sự sắp đặt tình cờ đưa họ trở thành bạn cùng bàn.Một chiếc ô đen nghiêng hẳn về phía người con gái giữa màn mưa trắng xóa.Một viên kẹo bạc hà giấu kín hơi ấm lòng bàn tay đặt lặng lẽ trong hộc bàn.Những mẩu giấy nháp chuyền tay nhau dưới ngăn bàn, chứa đựng cả những công thức toán học và những tâm tư không dám ngỏ.Bọn họ đều cho rằng mình là kẻ đơn phương, vụng về giấu đi tình cảm của mình vì sợ làm hỏng đi tình bạn mong manh. Họ đứng sát cạnh nhau nhưng lại tưởng như cách nhau cả một dải ngân hà, cho đến khi những bí mật của thanh xuân dần được lật mở...…