( allkeon) Bông đau tay cả nhà đau tim
Hihi…
tui đăng lại p1 nhaa mí bà🥲Tác giả: Thanh Thanh Thùy TiếuTổng: 696 chươngPhần 1: 200 chương đầu (1-200)…
Athour: SweetChildFoxDisclamer: Nhân vật là của thánh Kishi, một vài người là của mìnhCategory: Frienship, romance, mysteryRating: Mọi lứa tuổiSummary:Khi đó, anh hùng chúng ta chưa ra đời.Hatake Kakashi là một shinobi tài giỏi, vì quá khứ cha mình mà bỏ rơi đồng đội. Đó là một lỗi lầm, cậu sẽ không có cơ hội được chuộc lỗi. Nhưng cậu có thể truyền nó cho đời sau, và hi vọng một ngày nào đó, ai đó sẽ hiểu được lời dạy của cậu.Trong một nhiệm vụ, Kakashi vô tình để điều ước lọt vào tai vị thần. Cậu ước "Nếu có cơ hội, con muốn chuộc lỗi" và vị thần đáp "Con sẽ được toại nguyện" rồi xung quanh người tỏa ra một ánh sáng, che lòa cả mắt xong rồi biến mất. Để lại Kakashi ngơ ngác "Chuyện gì vừa xảy ra?"Mọi thứ diễn ra thật tốt đẹp chưa từng có trước đây. Một điều đã xảy ra mà cứ ngỡ như mơ, đó là Hòa Bình. Anh hùng của chúng ta đã đem đến một điều tuyệt vời nhất, biến ước mơ chúng ta thành sự thật. Câu chuyện về cậu ấy là cả một tiểu thuyết. Tuy nhiên, tiểu thuyết ấy lại rơi xuống đầu Rin.Mọi thứ sẽ bắt đầu một lần nữa.***Cặp đôi ObiRin khiến cho tôi cảm thấy day dứt. Mặt khác khiến tôi cảm thông cho Obito, tôi muốn cho cậu một kết thúc khác. Viết nên một câu chuyện khác cho hai người.Truyện được đăng trên Wattpad và Tinanime.…
• Tác giả: Tilyha• Lưu ý! Truyện là sản phẩm tưởng tượng của người viết, vui lòng không gán ghép lên người thật, mọi tình tiết trong truyện đều là hư cấu• Văn án: "Thành kiến, thị phi, tất cả khiến cho con người ta cảm thấy nghẹt thở. Lời nói, ác ý bào mòn vẻ dương quang thiếu niên ấy. Phản kháng, đối đầu, cuối cùng cũng phải quỳ xuống xin tha. Nhưng mà...Ai cầu xin ai? Ai buông tha cho ai?""Lạnh, lạnh thấu xương. Sợ, sợ hãi phải đối mặt. Sức cùng lực kiệt, mềm nhũn, mờ nhạt dần...mất hút.""Thiện là gì? Ác là gì? Ai đúng? Ai sai? Thế giới trong đôi mắt mỹ lệ phù phiếm thế nhưng sự thật vốn tàn nhẫn hơn nhiều. Giống như những câu chuyện cổ tích gối đầu giường vậy. Nếu như chiếc giày vừa chân tại sao lại rơi ra? Hoàng tử thật lòng yêu Lọ Lem vậy thì lý do người quên đi dáng vẻ, quên đi cả gương mặt xinh đẹp của cô ấy là gì đây? Dùng danh nghĩa yêu thương để bao biện cho những hành vi vô nhân tính, biến thái của mình, thử hỏi thứ tình cảm đó xuất phát từ trong trái tim hay là từ sự mù quáng đến mức làm mất tôn nghiêm, liêm sỉ của bản thân? Đôi mắt rực lửa ấy như thiêu rụi một tâm hồn đã bị tước đoạt, không thể cứu rỗi nó khỏi bờ vực sụp đổ, chỉ nhẫn tâm khiến nó lụi tàn rồi để một làn gió mang đi một cách bình lặng...Mất hết rồi!".…
Sau một mối quan hệ ba năm chỉ toàn im lặng và vô tâm, Phạm Khôi Vũ quen với việc tự thu mình lại, sống lặng lẽ giữa nhịp đời đều đặn: đi làm, về phòng trọ, không chờ đợi ai.Trong một lần làm việc chung, cậu gặp Bùi Duy Ngọc - một người đàn ông lớn tuổi hơn, biết quan sát, biết lắng nghe, và không bỏ mặc những khoảng lặng.Câu chuyện không bắt đầu bằng rung động rõ ràng, mà bằng những chi tiết rất nhỏ: một câu trả lời đúng lúc, một lần ở lại, một sự hiện diện không áp lực.Đây là hành trình của một người từng sợ nói ra, học cách tin rằng: có những mối quan hệ không khiến ta phải biến mất để được ở cạnh.…
Bị xa lạ nam nhân kéo vào nhỏ hẹp phòng, còn bị hắn hàng đêm kéo lên giường bá sủng. "Lão công, bọn họ nói ta khí chất không hợp, cự tuyệt ta." "Ngoan, có ta dưỡng ngươi." Cách thiên, giá trên trời phiến ước chủ động tìm tới môn. ---------Lại một ngày, "Lão công, ta ở Weibo thượng phơi tự chụp ảnh." "Ân." Hắn đạm nhiên gật đầu. Ngày hôm sau, nàng kết hôn tin tức oanh động internet.---------- "Lão công, ngươi cái gì cũng không thiếu, còn có muốn đuổi theo cầu sao?" "Có!" Nam nhân không chút do dự đem nàng đè ở dưới thân. "Một tuần, làm ngươi ' làm lụng vất vả ' bảy ngày."…
"cách biệt phương trời, thương nhớ khôn nguôi;tình đầu nghĩa cuối, trọn kiếp không rời."(n): historical!au | văn xuôi | lowercase | ooc…
Chỗ này là tổng hợp những đồng nhân Ma đạo mà tui đã đọc, và tất nhiên là chỉ có những truyện hợp gu tui.┐('ー`)┌Nói thật mọi người không tin chứ cái gì cũng có hết á, y như tags luôn:【 Chỉ có bạn không dám đọc, không có chuyện tác giả không dám viết 】╮(╯_╰)╭ Trí tưởng tượng của các tác giả phong phú hơn mọi người tưởng nhiều _(:з" ∠)_ _ chào mừng _…
Đường đường là vua của Đại Quyền, vậy mà Huyền Cơ bệ hạ lại phải lòng một kỹ nam ở chốn thanh lâu. Kỹ nam tính cách vô cùng gian xảo, không biết hắn đã dùng chiêu trò gì, lại có thể độc chiếm được sự sủng ái của bệ hạ. Nhưng hình như, thân phận của hắn không chỉ đơn giản như thế... Nhìn nam nhân đang ân cần giơ thìa cơm đến gần miệng mình, Huyền Cơ trong mắt nổi lửa giận, đưa tay hất bay thìa cơm sang một bên, nàng tức giận mà quát lớn. "Tề Dực, thân phận thật sự của ngươi là gì? Mộc Lang là chiến quốc đáng sợ như thế nào chứ, một kỹ nam không thể nào nắm trong tay binh phù điều khiển cấm quân của Mộc Lang!" "Bệ hạ nói đùa rồi, chỉ một binh phù nhỏ bé mà thôi, thứ ta thật sự muốn nắm trong tay là cả thiên hạ!" Tề Dực nhẹ nhàng nâng niu bàn tay nhỏ của Huyền Cơ, còn cẩn thận lấy khăn lau đi đồ ăn dính trên tay nàng, sau đó đưa lên môi nhẹ thơm một cái, miệng nở một nụ cười gian xảo "Và cả nàng".…
Thể loại: Xuyên KhôngEditor: Từ Vũ Thiên Vi Nguồn: DIỄN ĐÀN LÊ QUÝ ĐÔNSố chương: 139 chươngTình trạng: Đã hoàn thành PHẦN GIỚI THIỆU (bản gốc): Tác giả Tiểu Đậu Bố Đinh đã viết nên truyện Cực Phẩm Khí Phi rất hay, hấp dẫn, nhân vật Nữ rất chí khí, cá tính mạnh mẽ. Bên cạnh đó luôn có những âm mưu toan tính được âm thầm theo dõi và thực hiện một cách bí mật trong hoàng cung. Vì thánh chỉ giáng xuống, khiến cho nàng trở thành thê tử của hắn; đưa ra hưu thư, khiến cho nàng trở thành một khí phụ, người bị chồng ruồng bỏ. Nàng nhẹ giọng đáng thương, mang theo vẻ khẩn cầu, còn có phần nức nở. Gương mặt nhỏ nhắn cúi thấp xuống, thân mình còn không ngừng run lên, mọi người đều cho rằng nàng là đang đau lòng khổ sở, thật ra là bởi vì nàng vẫn cố nhịn cười. Khi hắn đứng trước mặt nàng, nhỏ nhắn quyến rũ, xử sự quyết đoán, làm cho hắn không thể rời mắt, đây thực sự là cái người đầu gỗ, yếu đuối, bảo sao nghe vậy trước kia sao? Nhất quyết lần này nàng sẽ không buông tha hắn!…
Cuộc đời đôi khi như một trò đùa.Đó là bài học Minh Ly nhận được trong nhiều năm.Người ta xuyên không thì cũng mở ra bước ngoặc cuộc đời đi lên đỉnh cao nhân sinh, tệ nhất còn có thể đi làm ruộng kiếm sống.Còn Minh Ly mới mở mắt đã bị người ta nhìn là biết người từ nơi khác, đáng sợ là ai cũng biết mới cay.Mà biết thì biết dù sao thì cô cũng coi như là được tái sinh và sinh ra từ trong bụng mẹ chứ có phải chiếm xác đâu.Ai ngờ quay qua quay lại họ lại muốn khử cô.Khó khăn chạy trốn thì lại bị bắt làm nô lệ tư bảnMinh Ly cảm thấy đời mình như cục kít trôi sông.…
Đứng ở vị trí cao nhất đồng nghĩa đó cũng là vị trí cô đơn nhất. Lúc chưa thành công như bây giờ Taehyung nghĩ điều đó sẽ chẳng bao giờ xảy đến với anh khi mà bên cạnh mình còn có sáu người anh em thân thiết. Nhưng hiện thực vẫn là hiện thực, anh lại là người mua nhà và dọn khỏi kí túc xá đầu tiên....…
Trước đây, em rất thích sao trời. Vì nó luôn có thể toả sáng giữa bầu trời đêm tối tăm, giống như em mong muốn vậy. Sau đó em thích biển. Vì nó luôn mang cho em cảm giác quê nhà, gần gũi, giống như đang ở bên gia đình. Nhưng rồi, em gặp được chị, em nhận ra, ở nơi xa lạ đầy thị phi tranh đấu này, có một sao trời biển khơi khác mang tên Khổng Tuyết Nhi.…
Thế giới song song lộ ra ánh sáng lớn so sánh.Bắt đầu Hải tặc thế giới.002 hào Luffy: Âu Lôi oa, là muốn trở thành hải quân vương nam nhân!050 hào Luffy: Âu Lôi oa, là muốn trở thành Hải Vương nam nhân!020 hào Buggy: Không có Shanks thế giới, liền để nó thế giới chia năm xẻ bảy a!030 hào Garp: Luffy ngươi tên tiểu tử thúi này, ngươi thế mà đi làm hải quân? Để ta Tứ hoàng Garp mặt mũi để nơi nào nhi?080 chiến quốc: Mới Hải tặc thời đại để cho ta tới mở!075 hào Kaidou: Hoan nghênh đại gia tới tham gia ta cùng Linh Linh hôn lễ!.......Đến nước này, Hải tặc thế giới từng bước sụp đổ.…
Một tùy bút đã khá quen thuộc với mọi người.Một chuyện tình không thể nói thành lời của Nam Khang.--------------"有人正燕爾新婚。有人江水中冰冷" Một người đang say yến tiệc tân hôn. Còn một người đắm mình dưới dòng sông băng lạnh giá."…
Tên truyện: Sau Khi Vào Bệnh Viện Tâm Thần, Tôi Suýt Làm Cho Bác Sĩ Bị Đuổi ViệcTác giả: 12 Giờ Đêm Không Ngủ Thể loại: hiện đại, hài hước, nocp, nam chính độc thân vui tính.Giới thiệu:Có người đi bệnh viện để chữa bệnh.Có người đi bệnh viện để thăm bệnh.Còn Thẩm Mộc đi bệnh viện là để... khảo hạch năng lực chịu đựng của bác sĩ.Thẩm Mộc - một thanh niên 25 tuổi, tứ chi lành lặn, đầu óc (tự cho là) thiên tài, một ngày nọ anh bỗng cảm thấy nhân sinh quan của mình có chút "lệch lạc". Nên anh quyết định đi đến bệnh viện tâm thần để tìm lại chính mình.Tại đây, anh gặp bác sĩ Triệu Vệ Quân - một chuyên gia đầu ngành với gương mặt lạnh lùng nhưng có một trái tim "nhân hậu".Triệu Vệ Quân: "Cậu có nghe thấy tiếng nói lạ trong đầu không?"Thẩm Mộc: "Có, giọng của bác sĩ đó, nó vang vọng trong hộp sọ tôi, nghe rất thiếu kiên nhẫn."Triệu Vệ Quân: "..."Một người nghiêm túc chữa bệnh theo phác đồ chuẩn y khoa.Một người nghiêm túc bẻ cong phác đồ chữa bệnh bằng logic của người ngoài hành tinh.Đây là câu chuyện về hành trình "chữa trị" (hoặc "chữa lợn lành thành lợn què") đầy cam go. Không có tình yêu nam nữ, không có đam mỹ tình thâm, chỉ có tình người duy nhất: Bác sĩ kiên cường không cầm dao rượt bệnh nhân chạy quanh bệnh viện.…
Lần đầu gặp mặt ở cô nhi viện , cô chỉ là cô bé 8 tuổi, là người xa lạ, nhưng trong mắt anh cô có điều gì đó đặc biệt, một cậu bé mười tuổi dám đứng trước mặt cô hùng hồn tuyên bố rất quyết đoán "Khi lớn lên tôi sẽ lấy cậu làm vợ!"Trong mắt Thiên Ân anh như một ánh sáng nhỏ trong thế giới tối tăm này. Thế nhưng anh trai cô lại xuất hiện và đưa cô đi mất.Anh cực khổ tìm cô suốt bao năm nhưng đều vô vọng.Nhiều năm sau đó , anh trở thành một bác sĩ tài giỏi , còn cô trở thành thực tập sinh do anh chịu trách nhiệm chỉ bảo. Nhưng khi đối mặt hai người lại không nhận ra nhau...Anh thừa hưởng mọi đức tính của cha mình. Nếu nói cha anh là một người đàn ông tính tình trầm lặng , nhưng trước mặt vợ mình lại luôn trêu ghẹo , tính cách lại vô cùng bá đạo , thì anh chính là bản sao của ông. Cô là một cô gái xinh đẹp , bề ngoài có chút phá phách lại có chút bướng bỉnh. Cô tự tạo cho mình một lớp vỏ bọc thật cứng rắn. Trước mặt vị bác sĩ đáng ghét như thế cô luôn tỏ thái độ bất mãn , bất cần và bất hợp tác.... Khi anh nhận ra cô , liền thay đổi thái độ không lúc nào cũng khó khăn , mặt mũi hầm hầm , như những gì đã kể ,trước mặt người phụ nữ anh tìm kiếm bao năm luôn cất tiếng trêu ghẹo , lại như có như không mập mờ với tình cảm của mình để cô mãi cũng không thể thăm dò. Muốn trêu chọc cô cũng chỉ vì một lí do rất đơn giản : Vì cô ấy không nhận ra tôi trước tuyệt nhiên phải trừng phạt! Nguồn link: https://diendanlequydon.com/viewtopic.php?t=381130…
Lần đầu gặp nhau, thái tử Bùi Công Nam đã nhẹ nhàng nâng tay em mà nói. "Công tử, ta là Bùi Công Nam, nghe bảo tuổi người nhỏ hơn, nên ta nghĩ người không cần phải khệ nệ tiểu tiết đâu."---------------------Nghe thật ngọt ngào, nhưng lòng vua có bao giờ thua lệ nàng như người xưa hay nói không ?…
Tác giả: 适愿Link: https:// zhihu /question/441028123/answer/2024582857557845170Thảo luận kịch bản như thường lệ, tôi vẫn như mọi lần, vênh mặt sai khiến đạo diễn và biên kịch."Đoạn này, đoạn này, đều đổi thành phần diễn của tôi. Còn nữa, sửa thành nam chính một lòng một dạ với tôi, là cô ta cứ luôn xen vào gây khó dễ." Tôi nghiêm túc suy tính làm sao để chuyển hết phần diễn vốn thuộc về Lạc Dĩ Đường sang cho mình, đột nhiên thấy trước mắt như có một hàng chữ lướt qua."Nữ phụ ác độc lại đang giành đất diễn, nhưng không sao, nữ chính bảo bối dù ít ỏi đất diễn vẫn thể hiện xuất sắc, thành công hot thoát vòng. Ngược lại là kỹ thuật diễn xuất của nữ phụ ác độc cứng đờ, khoa trương, bị mọi người chê cười.""Nam chính đã cố nhẫn nhịn, chờ khi gia đình nữ phụ ác độc sa sút, nam chính sẽ nhốt cô ta vào bệnh viện tâm thần để mặc người khác chà đạp. Nếu không phải nữ chính ra tay, cô ta đã sớm..."Tôi sững người, nửa tin nửa ngờ nhìn về phía Ôn Hạc Vân, quả nhiên trong ánh mắt lạnh lẽo của hắn ta đang dồn nén phẫn nộ.Mẹ nó, quỷ gì mà nhốt vào bệnh viện tâm thần, tôi tiện tay giật lấy kịch bản trong tay Ôn Hạc Vân, ném thẳng cho đạo diễn và biên kịch."Tôi đổi ý rồi, phần diễn của nam chính toàn bộ thêm cho tôi."----Cảm ơn các bạn đã ủng hộ mình!!Nếu các bạn thích những truyện mình edit, có thể ủng hộ qua:- Momo: 0829050813 (Hoài Thương)- BIDV: 1810259148Mỗi lượt xem và ủng hộ của các bạn là động lực để mình edit thêm nhiều truyện tiếp theo! ❤️…
*Lấy cảm hứng từ tiết mục vocal "Thu hoài" tại công diễn 3 của Nhà Trẻ tại chương trình Anh Trai Vượt Ngàn Chông Gai dựa vào bài hát cùng tên của Hoài Thanh & 14 Casper*Giữa lòng đại dương mênh mông, nơi những cơn sóng cuồn cuộn như muốn nuốt chửng mọi thứ, có những con người đã sống cả đời đối mặt với sự tàn khốc của biển cả. Họ là những người ngư dân gan góc, những người hiểu rõ hơn ai hết sự mong manh giữa sự sống và cái chết, khi mà chỉ một cơn gió đổi chiều, một ngọn sóng quá lớn cũng đủ để cuốn phăng tất cả vào lòng đại dương sâu thẳm. Nhưng trong ánh mắt họ, không chỉ có nỗi sợ hãi, mà còn có sự quyết tâm không lùi bước trước bất kỳ thách thức nào.Khi bão tố kéo đến, màn đêm phủ kín chân trời, con thuyền nhỏ bé của họ trở thành chiến trường giữa con người và thiên nhiên, nơi sự sống và cái chết chỉ cách nhau một sợi chỉ mong manh. Và trong khi những người thân yêu ở lại trên bờ chỉ biết cầu nguyện trong tuyệt vọng, họ phải tự mình đối mặt với sự khốc liệt của cơn giông bão.Liệu họ có thể vượt qua được những thử thách hiểm nguy để trở về? Hay biển cả sẽ nhẫn tâm cướp đi những người con của nó, để lại một nỗi đau không bao giờ nguôi cho những người ở lại? Hãy cùng dấn thân vào cuộc hành trình đầy kịch tính này, nơi mà lòng dũng cảm, sự đoàn kết, và ý chí sinh tồn được thử thách đến tột cùng.…