ATVNCG | Gió Thoảng
nơi quy tụ những otp được ship trong atvncg…
nơi quy tụ những otp được ship trong atvncg…
Dành cho tất cả ai yêu thích bé Kiều nhé…
Duy Khánh của anh…
Năm ấy, khi Hào còn là một cậu sinh viên đại học, có một cậu nhóc năm nhất từng lẽo đẽo đi theo cậu suốt .Hào chẳng mấy để tâm và chỉ nghĩ đó là một cậu em khóa dưới tinh nghịch, rồi bận bịu học hành mà quên mất điNhưng cậu nhóc ấy thì không quên.Cậu ấy lớn lên, trở thành ca sĩ được nhiều người yêu mến trong đó có cả Hào. Và giờ đây, định mệnh lại đẩy cậu về gần bên cạnh cậu nhóc ấy, trong vai trò là một người trợ lý.Hào vẫn là fan. Chỉ là lần này, khoảng cách giữa hai người gần hơn một chút…
Minh Khánh cho rằng cuộc đời mình hoàn toàn tách biệt khỏi ba chữ "học sinh giỏi". Cho đến khi số phận "trao" cho cậu một chàng nhất khối, kèm theo bản kiểm điểm, một cây chổi và hợp đồng tương lai miễn đổi trả.Không thơ mộng như truyện cổ tích, cũng không phải câu chuyện tình yêu ngọt ngào. Đây chỉ là những năm tháng thanh xuân vụng về, hài hước của lũ trẻ. Dẫu nhiều lúc nỗi buồn kéo đến nhưng cũng có lúc lại đáng nhớ đến mức chỉ mong sống lại lần nữa.Những năm tháng ấy không có gì quá vĩ đại, chỉ có một nhóm bạn, một câu chuyện cười và cả một trời ký ức.."Trên đời có hai loại người: Một loại chỉ đi ngang qua, một loại khắc cốt ghi tâm. Cậu nghĩ mình thuộc loại nào?""Vẫn còn một loại.""Là gì?""Là người thích cậu.".Học sinh giỏi nhiệt huyết, vui vẻ tích cực x Học sinh cá biệt, lạc quan phóng túng.$TAG: Những thiếu niên hào sảng sống đúng với độ tuổi của mình, nghĩ những gì thiếu niên nên nghĩ, làm những gì thiếu niên nên làm, dẫu trẻ con nhưng đó là chính họ.Tuổi trẻ thế nào, họ là thế đó...Tên cũ: Là Khi Ánh Sao Rơi Vào Đáy MắtĐăng tải: 20/03/2025.Hoàn thành: ??/??/????…
Âu Dương Thiếu Cung x Bách Lý Đồ Tô…
Về già…
cp: redkhoa!Mọi thứ tớ viết đều là tớ tưởng tượng ra!Chào mừng bạn đã đến với thế giới của Redkhoa. Nơi đây là nơi chứa đựng nhiều màu sắc, những cảm xúc của anh Nam và em Khoa<3…
Con tằm bối rối vì tơAnh say vì rượu, em ngẩn ngơ vì tình.Người tặng ta một nhành dạ lý, một thoáng chạm tay như chạm vào cả trời tương tư...Title: Dạ lý vương tay aiAuthor: Dreamer1823Couple: Bùi Công Nam x Duy KhánhDisclaimer: Mọi nhân vật trong câu chuyện không thuộc về tôi, triều đại giả tưởng, chức tước giả tưởng, mọi thứ chỉ là sản phẩm của trí tưởng tượng trong một phút rung động vì hình ảnh nhà mình trong cổ phục. Vui lòng không sao chép, chỉnh sửa.…
Truyện copy từ nguồn khác chưa có sự chấp nhận của chủ , vui lòng không kéo đi đâu . Nếu có gì liên hệ ta sẽ xóa truyện ngay lập tức Nam Khang là một cái tên không mấy xa lại gì với những con mọt đam gạo cuội . Nam Khang là một người viết tiểu thuyết đam mỹ hay một kẻ si tình với câu nói khiến người khác phải đau lòng " Em sẽ đợi anh đến năm 35 tuổi " Nam Khang có một mối tình khắc cốt ghi tâm với " Ông xã " đây có thể nói là tình đâu cũng như tình cuối của vị tác giả này . Năm 2006 " Ông xã " đi lấy vợ bỏ lại Nam Khang với căn phòng quen thuộc , Nam Khang không lâu sau đó bị chứng mất ngủ . Năm 2008 Nam Khanh tự tử ở sống Tương Giang ( Tương Gian vẫn chảy - Nổi đau vẫn còn ) , ngày 27-3 - 2008 là lúc người ta thấy xác của Nam Khang trôi trên sôngTử sinh cách trở đôi nơiCùng em anh đã nặng lời từ xưaĐôi ta những nguyện cùng già Cầm tay thủa ấy , bây giờ chưa quên ...Tùy bút: Em đợi anh đến năm 35 tuổiMục đọc truyện của tớ ở Đam 2 có Phù sinh lục kí của Nam Khang…
_ Sao anh thích màu xám khói?_ Mày không thấy nó chất à?…
Nỗi nhớ là một kẻ gì khiến người ta điên đảo mỗi lần nhắc đến, hắn như một lời nguyền bóp ngạt lấy chúng ta trong từng hơi thở. Rốt cuộc để thỏi khỏi hắn, ta chỉ còn cách bước qua hắn bằng những cách khác nhau, và lần nào thì cũng đau, nhưng cũng không hẳn là đau, đôi khi thứ đọng lại trong chúng ta đơn thuần chỉ là sự lưng chừng hoặc trống rỗng đến cùng cực. P/S: tổng hợp những oneshot của nhà trái cây mà tui viết. Do tui thấy cứ đăng oneshot vậy hơi loãng longfic á mà :')…
Khi đại ca mạng Phuwin bị hẹn gặp cổng sau trường…
Một căn nhà trọ cũ kỹ, không quảng cáo, không biển hiệu và cũng không biết nó đã ở đó từ bao giờ. Chỉ những "người" thật sự có duyên với nơi đây, à nhưng...cũng có thể không phải là người.Có tiếng chân vào lúc nửa đêm, có bóng người thoáng qua trong gương, và có cảm giác... hình như từng gặp nhau ở một nơi nào đó.----- "Nói thiệt nha," Bảo lầm bầm khi mở nắp nồi cơm:"Tao không phân biệt nổi ai còn sống, ai không nữa. Tụi bây làm ơn đừng lướt qua tao khi tao đang rót nước được không? Hồi hộp muốn xỉu!"-----…
Em và anh đã yêu nhau như thế nào?…
Đôi khi trái tim còn ồn ào hơn cả lời nói.Hãy để tôi thay bạn nói lên những điều không thể cất lời.Một ngày mà những con chữ chân thật hơn cả ngôn từ.…
"Trùng trùng điệp điệp chiêm baoTỉnh ra trong mộng lại vào trong mơThương em cho đến bao giờ ?Bao giờ anh chếtAnh sẽ hết thương,Hết chiêm bao giữa đêm trường tìm em..." (Trùng điệp chiêm bao - Xuân Diệu)…