Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Lần gần nhất Úc Trữ công chúa hồi kinh là vào đầu mùa tuyết năm Long Khánh 17. Trận tuyết năm ấy rất lớn, nhưng bên ngoài cung Cảnh Đức, tuyết lại không ngập đến mắt cá chân. Đêm xuống, gió ngừng thổi, ánh trăng sáng rực mà lạnh lẽo, nhắm mắt cũng có thể cảm nhận được tuyết dần rơi xuống từ đầu cành cây, những bông tuyết nhỏ xíu lạnh giá lặng lẽ rơi ở đó, hoàn toàn đối lập với những âm thanh vội vã, chói tai chốn thâm cung. Bên ngoài loáng thoáng truyền đến những tiếng bước chân đạp trên tuyết, từ đầu bên này đến đầu bên kia, rồi lại chậm rãi dạo bước từ đầu bên kia đến đầu bên này, giống như đang lưu luyến thứ gì đó ở đấy, cứ chần chừ không đi.…
"Tôi nhìn lên bầu trời xanh ngút mắt. Như thể bản thân sẽ bị cuốn vào đó mất, sợ đến không kìm nổi. Tôi cố gắng không ngước lên khi chạyChạy nữa, chạy mãi, tôi chợt nhận ra rằng thế giới này không giống như những gì tôi nghĩ. Thế giới này rộng lớn hơn tôi có thể tưởng tượng."Nguồn là sách Nàng và con mèo của nàng tác giả Shinkai MakotoTrích từ truyện nên chưa có sự đồng ý của tác giả nên vui lòng không mang truyện đi đâu với mục đích xấu. Không có mang tính thương mại hay quảng bá.@Linhlaz225…
Truyện : Phiên Dịch Viên Của Tổng Giám Đốc Độc Tài Tác giả : Dương Tiểu Bạch Thể loại : Ngôn tình, hiện đại, ngược, HE Tình trạng : Hoàn Năm học phổ thông Vân Thiên Nhược yêu thầm Trình Dật Hàn, nhưng luôn giấu kín đến khi tốt nghiệp. 19 tuổi, Vân Thiên Nhược lấy hết can đảm tỏ tình nhưng bị từ chối. Lúc ấy Vân Thiên Nhược cảm thấy cả thế giới như sụp đổ, bởi mối tình đầu thất bại. 23 tuổi, Vân Thiên Nhược là phiên dịch viên. Trình Dật Hàn là tổng giám đốc của công ty. Từ đây, trái tim của cô gái năm đó đã lặng đi. Nay lại một lần nữa đập loạn nhịp vì người kia. Hóa ra từ đầu đến cuối, vẫn chưa hề quên. Tình yêu ấy vẫn luôn tồn tại, chẳng qua là cô tự lừa dối bản thân mình. Ngày ngày phải chứng kiến cảnh người mình thương sánh vai cùng người khác. Vân Thiên Nhược cho dù mạnh mẽ đến đâu cũng không thể tránh được những tổn thương. Mà Trình Dật Hàn mãi không biết cô đã bị tổn thương như thế nào vì hắn không yêu cô. Không yêu sẽ không để tâm, không để tâm thì sao có thể để ý, nếu không để ý thì sao có thể biết đây. Cô yêu anh đến sâu đậm... Anh hận cô thấu tâm can... Mọi chuyện có lẽ sẽ mãi như vậy nếu không có sự xuất hiện của một người...…
Au : Ân TrầnCouple: Khải ThiênThể loại : Trọng sinh.Bá đạo phúc hắc công x mỹ thiếu niên cam chịu thụSẽ là một cái kết...........Truyện là độc quyền, thỉnh không mang ra ngoài, nếu phát hiện truyện ở một trang khác, lập tức xóa truyện.…
Văn án 1:Từ trước ra khi chào đời, ý thức của nàng lạc trôi vào một thời không khác, nơi mà nàng chứng kiến được một cuộc sống khác của bản thân.Khi một lần nữa tỉnh ra khỏi cõi mộng, cũng là lúc hai vị đấng sinh thành vì bảo vệ nàng mà mất đi tính mạng.Một cô bé mất cả cha lẫn mẹ, phải tự tìm cách sống sót ở một thế giới nơi mà quỷ dị xuất hiện khắp nơi....Văn án 2:Gió vốn vô hình, nhưng khi tụ lại trong tay hắn, nó trở thành kiếm.Một kiếm chém xuống, thiên địa cúi đầu.Đổi lại, thứ hắn đánh mất không phải sinh mệnh - mà là quyền kiêu ngạo của chính mình.Khi kiếm tan đi, gió vẫn thổi.Chỉ là không còn ai dám đứng ở trung tâm....Văn án 3:Quỷ dị không xuất để hủy diệt.Chúng là những điều vốn đã kết thúc lại tiếp tục lặp lại.Có một thị trấn không có ai sống sót, nhưng vào đêm lễ chuông gió vẫn kêu len ken.Có một con sông bị lấp kín, nhưng thuyền vẫn cập bến vào mỗi buổi sáng.Có một người đã ch*t, nhưng công việc của hắn chưa bao giờ dừng lại.Ma pháp thế giới đã quen với việc quỷ dị xuất hiện.Phong ấn chúng, trì hoãn chúng, sống chung với chúng.Không phải vì không tìm được cách tiêu diệt chúng, mà là vì không có cách nào nhổ sạch gốc rễ chúng.Bởi không ai biết làm sao để xóa bỏ một thứ vốn không có lý do để tồn tại.Khi nàng quay về, thứ nàng chống lại là phụ mẫu hi sinh, mất đi lực lượng, lưu lạc hồng trần.Nàng không hỏi quỷ dị là gì.Nàng chỉ hỏi: " Thứ gì đang bị buộc phải tiếp diễn?"Gió của nàng đi khắp nơi, không tìm kẻ địch.Kiếm của nàn…
Tổng hợp đồng nhân QT cp Yến Chu trong Chức nghiệp thế thân. Không có link fic gốc vì t chơi ngu quên lưu, toàn bộ lấy từ tag Yến Chu trên Lofter. Đăng cho vui chứ t biết thừa t flop lắm, chả ai đọc đâu mà…
Tình yêu ko có gì là sai trái, được dõi theo người mình yêu thương, bất chấp trong trái tim họ có hình bóng của mình hay ko, thì dù phải bước đi trong bóng tối, cũng vẫn là hạnh phúc...."Anh yêu em, liệu em có thể....?Em xin lỗi, .........""Tao thích mày, nhiều thật nhiều, còn mày?"" Xin lỗi em ... rất nhiều!""Tôi cũng thích cậu ấy, biết làm sao đây?"Nhân vật ko thuộc về tác giả, họ thuộc về nhau…
Truyện do mình tự tưởng ra nên tính cách nhân vật không giống ngoài đời thật, có dùng ngôn từ hơi tục tí cho có tính chân thật. Tuổi tác mình cũng thay đổi cho phù hợp với nội dung truyện. Hi vọng mọi người sẽ ủng hộ để mình có động lực viết tiếp......Warning: Không chuyển ver, không reup…
EM ĐỪNG LÀ CỦA AI - YOU're MINE Highest rank: #3 Kimtaehyung #1 kookie'' Anh là người đàn ông đầu tiên của em '' '' Hai ta trao cho nhau cả một tuổi thanh xuân thật đẹp '' '' Chỉ là một cuốn phim ngắn ghi lại những lúc ta bên nhau '' '' Mọi thứ chỉ là một giấc mơ nhỏ trong số hàng tá giấc mơ lớn '''' Phải, mọi thứ xảy ra chỉ là một giấc mơ nhỏ nhưng cho đến khi em gặp anh thì nó đã là một giấc mơ thật to lớn '' '' Em sẽ quay lại bên anh chứ? '' '' Anh và em là 2 đường thẳng song song '''' Khoảng cách về gia thế của hai ta quá lớn để có thể trở lại là tình yêu nhỏ '''' Chỉ cần anh yêu em là đủ '' < Cốt truyện dựa trên bộ phim Người Thừa Kế ( The Heirs 2013 ) >Author: e_hyeeiiii Câu truyện sẽ có nhiều cảnh H nhẹ hoyy ( Do Au bị cuồng cảnh H...nhẹ! Ahihi :))) ) ghen tuông giận hờn vu vơ,,, đủ các kiểu nha... Nếu thấy hay thì vote cho Au nhé' đừng đọc chùa he * KHÔNG YÊU CẦU CHUYỂN VER **VUI LÒNG KHÔNG MANG RA KHỎI ĐÂY*Là fic đầu nên có gì các thím góp ý nhé!***Xin đừng ai lấy đi ý tưởng của tớ nhé! Vì những gì trong này đều là tâm huyết của một Author đấy. Hãy trân trọng những ý tưởng của một bạn viết truyện.…
Cơn mưa năm ấy... không chỉ cuốn trôi đi bao kỷ niệm tuổi học trò, mà còn mang theo cả một người - người mà tôi đã coi là cả thế giới của mình. Chàng trai luôn nở nụ cười rạng rỡ, là "nam thần" trong mắt bao cô gái, nhưng lại là thanh xuân trong mắt riêng tôi.Giữa tiếng mưa rơi và nước mắt, tôi đọc lại từng dòng nhật ký của cậu - từng kỷ niệm như lưỡi dao cắt sâu vào tim.Nếu ngày đó tôi không giận dỗi, liệu cậu có còn ở đây không ?…
Lần đầu mình viết fic ,mỗi chap ở đây đều là oneshot , ở đây có những mẩu chuyện nhỏ mình giành cho những người mình thương, mong mọi người đọc chuyện vui vẻ và nếu có thể hãy để lại lời góp ý để mình sửa đổi nhé , cám mơn nhiều ạ…
Tác giả: Dịch Dương Thiên VyTrạng thái: fullThể loại: ngôn tìnhNguồn: app đọc truyệnMô tả:Đây chỉ đơn giản là một câu chuyện ngôn tình, kể lại quá trình theo đuổi vợ yêu của vị tổng tài quyền lực bá đạo. Rốt cuộc, sau khi trải qua bao gian nan cũng khó khăn, anh đã thành công rước được cô vợ bé nhỏ mà bản thân vô cùng yêu thương về làm vợ chồng, nhận được một cái kết viên mãn đủ đầy.Trích đoạn ngắn:"Umm..." Sau khi tỉnh giấc, Bạch Vy Vy liền thấy bản thân đang ở trong một căn phòng xa lạ. Cô liền không khỏi suy tư xem rốt cuộc đây là nơi nào? Hơn nữa, tại sao cô lại ở chỗ này - một căn phòng tối đen, cho dù được lắp thêm cái cửa sổ nhỏ nhưng cũng chẳng cung cấp đủ ánh sáng khi giờ đã là buổi đêmSuy nghĩ một lúc, Bạch Vy Vy liền nhớ ra rằng mình đã bị người ta bắt cóc, đúng là như vậy. Đm sao cô lại xui đến vậy chứ? Rõ ràng hôm qua chỉ vừa mới dọn lên thành phố A, nay khi cô đang chuẩn bị mua thêm thực phẩm cho căn nhà mới thì bị một con chó hung dữ đuổi theo ngay khi vừa bước chân ra khỏi cửa, lên xe buýt thì bị trộm móc ví, cuối cùng thì bị bắt vào một căn phòng xa lạ.Aaaaa... Thật quá xui xẻo mà!!!"Hức... hức..." Từ đâu vang lên tiếng khóc... Chắc chắn là tiếng khóc trẻ con rồi! A... Cô nhớ rồi, hôm đó cô phải đi bộ về sau khi bị trộm ví, qua trường học liền gặp bọn bắt cóc trẻ con, định hét lên liền bị bọn chúng bắt vào đây!"Đừng sợ bé con" cô nhìn đứa bé. Trời ơi! Dễ thương quá! Cậu bé có ngũ quan sáng sủa, đôi mắt to tròn nhưng bây giờ khuôn mặt cậu toàn nước mắt. "Em là con…
Kim Doyoung nghĩ rằng việc phải bê một chồng sách lớn che mất cả tầm nhìn của bản thân đã là một trong những điều tồi tệ nhất trong ngày mà cậu phải đối mặt. Cho đến khi một tên Gryffindor chết tiệt nào đấy cưỡi chổi quẹt trúng tay cậu khiến đống sách rớt xuống sàn và cứ thế bỏ đi không thèm xin lỗi."CÁI TÊN ĐÓ EM NGUYỀN RỦA HẮN!"…
Một buổi tối liên hoan sau chuỗi ngày thi cử dài đằng đẵng, khi nồi lẩu vừa dọn xuống và tiếng hát còn vương vất trong không gian, những người bạn năm xưa lại túm lại cùng quay về trò chơi quen thuộc: Thật hay thách. Một câu hỏi dành cho Sơn và câu trả lời đầy ẩn ý của cậu đã vô tình kéo Nhi trở về những năm tháng cũ - nơi những ánh nhìn lặng lẽ, những rung động chưa từng gọi tên bắt đầu hiện lên rõ ràng hơn bao giờ hết. Từ ký ức của Nhi, câu chuyện mở ra hành trình trưởng thành của một nhóm bạn gắn bó từ thuở thơ ấu: Nhi (Bún) - Liên - Khuê (Cá) - Minh - Nam và sau nữa là còn cả Sơn - cậu bạn từ thành phố chuyển về. Tuy là mảnh ghép đến muộn nhất của nhóm nhưng Sơn lại dần trở thành một phần rất tự nhiên trong những tháng ngày học tập, những buổi rong chơi và cả mùa thi qua trọng của tuổi niên thiếu. Tình bạn cứ thể mà lớn lên cùng năm tháng, giản dị nhưng bền chặt. Để rồi từ chính những cảm xúc tưởng chình đơn giản ấy hóa thân thành những rung động đầu đời, âm thầm kết trái mà chẳng ai kịp nhận ra. Và cũng chính vì sự khẽ khàng ấy đã khiến xúc cảm bỗng chốc lạc nhịp. Khi người này đủ can đảm hiểu ra thì người kia đã kịp bước qua, để lại phía sau một khoảng cách rất nhỏ nhưng chẳng thể với tới. Những niềm yêu từng rất lớn của tuổi thiếu niên bỗng trở thành ký ức dịu dàng, giống như nắng về trong gió - trong sáng, nhẹ nhàng, làm lòng người ấm áp nhưng lại thoáng qua, không thể giữ chặt. Nó vừa là sự khởi đầu, vừa mang theo dư vị tiếc nuối của những điều chưa kịp nói ra, chưa…