BÁO THỦ 7A2
Truyện này mình làm theo cảm hứng. Vui vẻ, xàm lờ hay gì đó......…
Truyện này mình làm theo cảm hứng. Vui vẻ, xàm lờ hay gì đó......…
Một cô gái sát nhân rất dễ thương đúng không?…
Khi 2 cô gái kết bạn fb với nhau rất lâu, đều đăng hình người yêu nhưng họ không biết sự thật là đều chung một ..…
Đoản đầu là mừng sinh nhật Tuấn, từ đoản thứ hai trở đi là ngẫu hứng nhé.Ngược Ôn/Tuấn…
Nó: Huỳnh Bảo Trân: 17 tuổi Là con gái nuôi của tập đoàn đá quý lớn nhất thế giới Sweet Love, thân phận để sau rồi biết nhoa, một người xinh đẹp với đôi mắt màu xanh toát ra vẻ đẹp và hấp dẫn như thiêu cháy những trái tim sắt đá, vẻ đẹp của sự huyền bí sâu thẳm, ẩn chứa sức mạnh chinh phục và thống trị, và không kém phần lạnh lùng khiến ngkh điếng người khi nhìn vào đôi mắt nó.Khuôn mặt góc cạnh sắc xảo cùng với đôi môi hồng đỏ tự nhiên, thân hình hoàn hảo mà bao nhiêu cô gái mong ước. IQ: 500 ( hihi hơi quá).Tốt nghiệp với hai bằng đại học loại giỏi: thiết kế trang sức và quản trị kinh doanh. Tính tình lạnh lùng kể từ ngày đó xảy ra, luôn hy sinh cho người khác mà không nghĩ cho bản thân. Mái tóc dài uốn xoăn màu bạch kim. Giỏi tất cả các loại võ, bang chủ của bang Angles. Luôn làm mình xấu vì có lý do. Trưởng nhóm Time ( mik bịa đại thôi nha, đừng tìm trên google). *Phạm Ái Linh: 17t, bạn nó. Thiên thần thế giới thời trang của The Sun ( ko có thiệt đâu, hihi). Một trong những cô gái của Time. Tính tình dễ nóng giận nhưng khi ng nào đó bước xuất hiện thì ít giận hơn, hòa đồng.Tốt nghiệp hai bằng giống nó, xinh đẹp nhưng thua nó. Sở hữu đôi mắt màu nâu lục nhạt cùng mái tóc màu nâu đỏ khiến cô trở nên quyến rũ, gợi cảm đầy nữ tính cùng mái tóc nâu rêu tạo phầm lạnh lùng không kém . IQ: 498. Giỏi tất cả nhưng chủ yếu là kiếm, bang phó của Angles. Nick: Jun…
Hồi cấp hai tưởng nhầm là tình bạnLên cấp ba thì nghĩ là thíchLớn lên rồi mới biết là yêuNhưng chung quy lại thì vẫn chỉ là tình đơn phương…
Câu chuyện nào rồi cũng sẽ có hồi kết. Mọi việc đều do được Định Mệnh sắp đặt...........…
Gặp nhau rồi yêu nhau thì có gì là sai. Chỉ sai ở việc chúng ta không dám tiếp nhận tình yêu này mà thôi.…
Một thần chết tập sự tên là Lang Nha khao khát trở thành một thần chết chính thức thuộc hội an ninh. Nhưng trước đó cậu phải trải qua một bài kiểm tra ở trần gian để chứng minh cậu xứng đáng với chức vụ cậu sở hữu.Ở thành phố F cậu ở nhờ nhà của Mỹ Ngạn, một nhà báo và là một hoạ sĩ không được nổi tiếng. Hai người cùng tham gia điều tra một vụ án giết người liên hoàn suốt nhiều năm.Trong chuyến đi đó, hai người sẽ trải qua những gì?Mỹ Ngạn muốn hiểu hơn về tình yêu của con người. Lang Nha, một linh hồn không biết yêu là gì.Một bộ tiểu thuyết ngôn tình, kết hợp với yếu tố trinh thám nhẹ nhàng sẽ tạo nên một phương trình hoá học như thế nào đây.…
Một buổi chiều cuối thu, gió thổi nhẹ cuốn theo những chiếc lá đỏ rơi lả tả trên con đường lát đá. Tiếng đàn piano vang lên từ một quán cà phê nhỏ nép mình ở góc phố yên tĩnh. Giữa những thanh âm dịu dàng, tôi dừng bước, vô thức hướng mắt về phía cửa sổ quán rượu.Bên trong, một chàng trai với mái tóc tím đậm đang yên tĩnh chơi đàn. Đôi mắt vào nửa đêm, ngón tay nhẹ nhàng trên từng phím đàn, tạo nên một giai điệu vừa ấm áp vừa man buồn. Đường như cậu đang kể một câu chuyện qua âm nhạc, một câu chuyện chất chứa những cảm xúc không thể nói thành lời.Tôi bước vào quán, kéo ngồi xuống, ánh mắt không rời khỏi cậu ta. Khi bản nhạc kết thúc, tiếng vỗ tay vang lên lác đác, nhưng không ai để ý rằng ánh mắt của tôi và cậu ấy đã đến với nhau-một khoảnh khắc khắc ngắn nhưng tựa như thời gian đã dừng lại....Và rồi, dưới ánh đèn ảo giác của buổi đêm, tôi và cậu lại ở bên nhau, lần này không phải trong quán cà phê mà là trên một chiếc giường trắng tinh, được bao quanh bởi những sợi dây đỏ như sợi tơ duyên vô hình buộc chúng tôi lại với nhau. Cả hai nằm đối diện, ánh mắt giao nhau như muốn giải quyết ghi hình bóng của đối phương vào sâu.Cậu cười, đôi mắt tím ánh sáng lên tia dịu dàng thở hoi. "Nếu định mệnh đưa cậu đến bên tôi... thì tôi sẽ ôm cậu bằng chính giai điệu này."Những sợi dây đỏ nhẹ nhàng lay động theo làn sóng gió nhẹ, như chứng nhân cho một câu chuyện được thêu nên bởi âm nhạc, định mệnh và một tình cảm sâu sắc không thể gọi tên.…
Cố Sở Gia Thần - Lời muốn nói…
Viết cho vui…
Tác phẩm : Tử Đằng Niên Ước Tác giả : Eric Harrin📚…
Tuyển tập Fanfic; Transfic và cả Oneshot, độ dài tùy tâm trạng.Author: JunDisclaimer: Các nhân vật trong tác phẩm thuộc về nhau.Pairing: Dazai-Chuuya; Akutagawa-Atsushi hoặc ngược lại; và một số couple khác.Summary: Mỗi câu chuyện một khác.Boylove, girllove; He, Ge; 1x1; ngọt, ngược, .. cũng tùy vào tâm trạng nốt:))))Note: Không mang đi đâu khi chưa có sự cho phép của tôiVà vào bình luận góp ý hay gì gì đó cho tôi vui đi :"))…
Những kỉ niệm là thứ duy nhất vẫn còn tồn tại, họ đã đi rồi, dù đã từng rất thân thiết cứ ngỡ như sẽ cùng nhau đi tiếp trên chặng đường sắp tới nhưng lại không còn nữa. Có luyến tiếc, hối hận tới mấy thì cũng chẳng thể quay lại khoảng thời gian còn bên nhau nữa. Dù đã cố gắng nhưng vẫn không thể níu kéo chỉ còn cách buôn tay. Nếu cứ buồn mãi thì cũng chẳng được gì, thay vào đó hãy nhìn về phía trước và đi tiếp . Rồi bạn sẽ hạnh phúc chỉ là không có họ ở bên cạnh, bạn sẽ cảm thấy hối tiếc về những kí ức tươi đẹp ấy "giá như thời gian của thể quay lại khoảnh khắc ấy thì hai đứa có khi đã hạnh phúc". Nhưng đó không phải là sự kết thúc, đó là sự bắt đầu ! Dần dần bạn sẽ học cách chấp nhận và biết trân trọng hơn với những gì mình đang có.…
Đề như trên :vvv…