Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
"Từ giây phút thấy em lần đầu, ngày quá ngắn đêm trôi thật mau.Dưới nắng ban mai, em chẳng thuộc về ai, chẳng muốn đơn côi hay về làm của tôi.Lời yêu nói đôi khi vụng về, tình tôi ấy mong em đừng chê." Lê Nhã Phong (Pond Naravit) x Trần Phú Thắng (Phuwin Tangsakyuen)Lấy bối cảnh miền sông nước nên mình viết văn theo giọng người miền Tây, ai không thích có thể chọn click back ngay khi đọc tới đây ạ. Mình cảm ơn rất nhiều.…
"Phong, cậu không sao chứ?"Phong buông tay cô ra, khẽ lắc đầu để giảm cơn đau truyền đến nhưng vẫn vô cùng khó chịu. Cậu nhìn cô gái trước mặt, không biết điều gì tiếp dũng khí mà cậu nhìn thẳng vào mắt An, như nhìn sâu vào nội tâm của cô."An, An muốn yêu đương thử với Phong không?"Hỏi xong chính cậu còn ngạc nhiên vì sao mình lại hỏi một câu ngớ ngẩn như vậy dù biết chắc chắn cô không đồng ý. Cậu không biết nói thêm gì, đứng đó và không hiểu sao trong lòng có chút chờ mong. Cô nhìn Thế Phong tỏ vẻ ngạc nhiên nhưng cũng chỉ trong vài giây. Cô không hề nghĩ mình sẽ nhận được một câu tỏ tình với ý chơi đùa lộ liễu như vậy vào lúc này. Tuy vậy, cô vẫn im lặng cúi đầu suy nghĩ, không để ý Phong đang chờ cô trả lời mà lòng bàn tay đổ đầy mồ hôi và đầu thêm đau đến lạ.Thấy cô lâu không đáp, cậu cười xòa nhìn cô nói:"An không cần căng thẳng đâu, Phong chỉ buột miệng hỏi thôi nếu An không thích...""Ừ, An đồng ý."Cô vừa nói vừa nhìn vào ánh mắt ngạc nhiên của cậu, đôi mắt mà cô thường thấy sự lạnh lùng khó đoán trong đó nhưng giờ đây, cô lại thấy cả ánh nắng rực rỡ ánh lên trong đôi mắt màu nâu như quen như lạ đấy. Cô biết, cậu không xứng đáng phải chịu tổn thương, nhưng giờ cô không còn lựa chọn nào khác để tự cứu lấy mình nữa. ____________"Từ hôm đó, cậu ấy bước vào cuộc sống u ám của tôi, thổi bùng lên một ngọn lửa cháy đẹp đến rực rỡ mà không có có cách nào dập tắt được."-----------------------------Bìa: Ngạn Tử Phù Du23/9/2023…
Lee Leo: Alpha lạnh lùng khó gần con trai trưởng gia tộc Lee¹ danh giá.Lee Sangwon: Omega xinh đẹp hiền lành nhút nhát con trai duy nhất gia tộc Lee² đang trên bờ vực phá sản.Vì gia đình cậu đã cắn răng chấp nhận điều kiện là phải gả cho Lee Leo.…
Anh là 1 ngôi ság ở trên bầu trời kia. Còn em chỉ là 1 cô gái nhỏ bé mag danh nghĩa 1 fangirl lúc nào cũng dõi bước theo anh. Em may mắn được chạm vào cuộc đời anh, cho đến 1 ngày anh sẽ quên em nhưng.... hãy để em mãi yêu anh nhé ! <3…
- Hai cái bác sĩ, hai con người, hai tính cách.- Nàng là học tỷ hoàn mỹ, cô là học muội ' đáng yêu '- Bước ra trường đời, cô vẫn bám theo nàng, đuổi mãi không đi.- Chậc, đây là một cuộc chiến trường kỳ, là nàng chạy không thoát hay là cô quá cao tay.- Âm hiểm cùng lạnh lùng, rốt cuộc ai sẽ là người thua cuộc ?- Ps: Ảnh không liên quan. Đọc thêm văn án để biết thêm thông tin chi tiết.…
Lâm Thanh Vũ ghét nhất là sự ồn ào.Đó là một chân lý mà cậu nhóc 7 tuổi đã tự đúc kết ra được sau khi dành phần lớn thời gian trong ngày để trốn trong phòng, dán mắt vào những cuốn truyện tranh hoặc mày mò tháo tung mấy chiếc xe đồ chơi ra rồi lắp lại. Đối với Vũ, thế giới bên ngoài cánh cửa sổ gỗ sơn xanh kia là một mớ hỗn độn không cần thiết. Tiếng ve kêu râm ran nhức óc của mùa hè Hà Nội, tiếng rao bánh mì lúc sáng sớm, và tệ nhất là tiếng trẻ con gào khóc. Vũ ghét trẻ con, dù chính bản thân cậu cũng chẳng lớn hơn cái định nghĩa ấy là bao.Nhưng cái "thành trì" yên tĩnh của Vũ đã bị phá vỡ vào một buổi trưa tháng Sáu oi ả.Một chiếc xe tải màu xanh đỗ xịch trước cửa ngôi nhà bỏ trống sát vách nhà Vũ. Tiếng động cơ ầm ĩ, tiếng người khuân vác hô hào, tiếng đồ đạc va lanh canh vào nhau khiến Vũ không thể tập trung vào màn hình chiếc máy chơi game xếp gạch cầm tay cũ kỹ. Cậu nhíu mày, đôi lông mày đen rậm cau lại tạo thành một nếp nhăn nhỏ xíu giữa trán - biểu cảm "thương hiệu" khiến người lớn thường trêu cậu là "ông cụ non".…
''Tôi ghét anh!''''Cô nghĩ tôi ưa cô à?''...''Chúng ta làm bạn nhé!''''Được thôi!''...''Anh yêu em!''''Trong bao lâu?''''Mãi mãi!''... Liệu tình yêu bắt đầu từ đâu? Ngày ấy, cô và anh gặp nhau ... Trong một hoàn cảnh khá éo le dẫn đến tình trạng đối đầu nhau. Thật nực cười! Nó rất giống như một quyển truyện ngôn tình đẹp đẽ. Nhưng ... liệu chuyện tình của anh và cô sẽ đẹp đẽ như những gì cô thường thấy trên phim Hàn hay trong truyện ngôn tình chứ? Thật vớ vẩn! Kết thúc sẽ là một ngày đẹp cô và anh nắm lấy tay nhau, mỉm cười hạnh phúc bên nhau. Nó ... thực sự không tồn tại! Anh và cô được sinh ra là để đối đầu nhau. Đây rõ ràng không phải một câu chuyện ngôn tình đẹp đẽ mà mọi người thường mong mỏi.''Cô ... chết đi!'' Cô quệt đi dòng nước mắt mặn chát chảy dài trên gương mặt gốm sứ tuyệt mĩ kia. Ánh mắt vô hồn một lần nữa hiện lên tia oán trách, đôi môi hiện lên một nụ cười nhạt nhẽo. Khinh bỉ? Chế giễu? Ngu ngốc! Đã quá đủ rồi! Điều anh nói ra ... Đã bao giờ anh thực hiện được? Điều anh hứa với cô ... Anh đã làm được bao nhiêu? Yêu cô? Nực cười! Anh đã bao giờ có đủ dũng khí để yêu cô đâu! Hóa ra một người con gái như cô không xứng đáng để có được tình yêu hay sao?''Em xin lỗi!'' ... *Lưu ý: Mình bị mất acc ChanKagura nên giờ phải dùng acc này viết lại truyện. Mong mọi người thông cảm vả ủng hộ.…
_Văn án_Người đâm vào xe tôi cũng là người đã đâm vào trái tim tôi. Nắm bắt được tâm lý của tất cả mọi người, cuối cùng vẫn ngả mũ chịu thua mà chìm trong đôi mắt của em.Em có muốn một đám cưới trong mơ? Trên chiếc du thuyền lớn giữa đại dương mênh mông, có rượu, có nến và hoa, và chúng ta, chỉ chúng ta thôi, không còn ai khác nữa cả. Lấy chân trời làm sợi chỉ đỏ, biển cả là phòng tân hôn, năm năm tháng tháng để tình yêu này được vun đắp vẹn toàn, mãi hoài mặn nồng như làn nước mát xanh trong. __________Mọi câu chuyện đều bắt đầu từ London - một bác sĩ tâm lý tương lai và cậu ấm kiêu ngạo danh bất hư truyền, sau khi đụng độ nhau trên phố, họ lại vô tình gặp phải nhau trên chuyến bay về nước. Ở Thái Lan, cuộc gặp gỡ này sẽ diễn ra thế nào đây?"Nhanh như vậy đã gặp lại rồi sao?"."Anh là ai?"."Sao anh có số điện thoại tôi?"."Đừng hỏi tôi có biết các người là ai không, mà các người phải hỏi chính mình xem tôi là ai mới đúng"."Là Mew chở con về" .Tất cả sẽ có trong "Bầu trời nắng ở đáy đại dương xanh", mỗi ngày một chap từ thứ hai đến thứ bảy hàng tuần✨____________Ghé FB Suppasit và Kanawut là hai chiếc em bé độc thân để cập nhật nhiều hơn nhá✨…
Tác giả: 果味酒精控 (đã xin per)"Sao không nói cố lên với em vậy" "Chẳng phải anh đã nói rồi sao""Anh nói với tất cả mọi người""Jung Woojin. Cố lên nhé. Năm sau cũng vậy."…
MAIQUINN - Saabirose 🐙🐺Họ từng nghĩ mình là hai cơn gió ngược chiều. Nhưng nghệ thuật không sinh ra để giống nhau. Cãi vã, tổn thương, im lặng. Nhưng không hiểu vì sao, mỗi lần quay lại, người kia vẫn ở đó.Và khi gió bắt đầu đổi chiều, họ nhận ra điều quan trọng nhất không nằm trong nhạc - mà nằm trong ánh mắt người đang lắng nghe mình.-----------------------//Lưu ý: Xin đừng để truyện đến tay 2 chính quyền bằng bất cứ hình thức nào. Fan cp đọc với nhau thôi ạ. Ship vui vẻ dễ thương. Không gán ghép tiêu cực rồi sau này có chuyện gì thất vọng này nọ. Tôi thấy họ dễ thương nên tôi ship, tôi không cần họ là thật ☺️ Vị hen các bạn đọc truyện vui vẻ ❤️…
Bạn đã nhìn thấy câu chuyện của tôi.Nếu tò mò hãy ấn vào đọc. Bởi vì ở đây không hề có giới thiệu chi tiết nào.[Nhắc nhở: Takemichi trong truyện không liên quan gì với giới bất lương. Cốt truyện sẽ có thay đổi so với bản gốc]Chung quy là nhẹ nhàng tình cảm, không ngược :))))Và mình mới tập viết nên viết chưa hay cho lắm. Các bạn đọc rồi nhận xét, ủng hộ cho mình nha!!…
Truyện chỉ đăng trên wattpadTrong căn nhà cổ, ánh đèn le lói... - Ngoan nào, ngoan đi rồi em muốn gì anh cũng chiều- Vậy cho tôi... về..- KHÔNG BAO GIỜ - Người con trai gầm lên, đi ra ngoài và đóng cửa 'SẦM'. Cô gái kia, đang ở trong một chiếc lồng lớn, những giọt nước mắt lăn trên gò má trắng hồng. Cô cay đắng nghĩ về những năm trước, khi mà bây giờ cô thấy khi đó mình đã quá ngây thơ...…
Tác giả: tieuthanbachCHƯA ĐƯỢC SỰ ĐỒNG Ý CỦA TÁC GIẢ-----------------------" Phải cưới !"" Cha con không muốn mà :(( "" Không cưới tao cho người đưa mày qua biên giới nha con " " Sao chị muốn cưới em ?" " Cha má tui kêu á tui có biết đâu :(( ".Mình thích những câu chuyên thời xưa nên mình xin lấy bối cảnh xưa nha*Lưu ý : Chuyện này mình viết ra theo cảm hứng của mình có sai sót mong mọi người chỉ bảo ạ…